Xem thêm

"Anh ghen tị vì em còn mẹ."

Có lẽ sẽ không ai có thể thấu câu nói đó hơn những người không còn mẹ. Và cuốn sách này là đường dẫn lối cho tất cả mọi người đều nhận thức được sự may mắn khi còn mẹ trên đời.

Cuốn sách cảm động là biểu tượng về tình cảm gia đình Hàn Quốc, xoay quanh một gia đình gồm ba thế hệ. Một người mẹ hiền lành, nhẫn nhịn dành trọn cuộc đời để lo toan cho gia đình, bỗng một ngày đối mặt với cái chết cận kề. Phần nửa sau cuốn sách là việc cả gia đình làm những thứ cần làm để bù đắp và chuẩn bị đối mặt với sự ra đi của người mẹ.

Người cha, người chồng là một nhân vật ấn tượng nhất, một người lạnh lùng, không bao giờ thể hiện tình cảm ra ngoài. Cảm xúc từ bất ngờ, níu kéo, tức giận rồi dần chuyển qua việc phải chấp nhận, sự bất lực của một người chồng là bác sĩ nhưng phải đứng nhìn vợ mình chết dần vì ung thư.

Đời người thật ngắn ngủi, bỗng một ngày người mà ta yêu thương nhất sẽ đi qua một cánh cửa khác của cuộc đời. Nếu may mắn, ta có thể biết trước, không thì ta sẽ hối hận nếu đó là sự ra đi bất ngờ. Chính vì thế, đừng để mọi thứ mất đi ta mới nhận ra và hối tiếc. Hãy sống và đối xử với người thân của mình thật tốt nhất có thể, hãy cố gắng sống hết mình và mong là sự thành công của bạn sẽ nhanh hơn tốc độ già đi của cha mẹ bạn.

Hồi đó, khi tôi đọc tác phẩm “Lời chia tay đẹp nhất thế gian” của Noh Hee Kyung, tôi đã hối tiếc nhiều và thật sự rất nhiều vì tôi cũng đã từng cho rằng: “Mẹ chỉ là mẹ thôi.”

 “Thật kỳ lạ.

Khi còn trên đời,

Mẹ chỉ là mẹ thôi.”

Đây là câu nói đập vào cửa sổ tâm hồn khi tôi bắt đầu tìm đến những trang đầu tiên của quyển sách. Bạn biết không, tôi không phải là một đứa trẻ hư hỏng hay một người con vô tâm…nhưng chẳng hiểu sao, từ khi đọc chính câu đó và khi đã đi đến cuối trang sách, tôi luôn mang cảm giác có lỗi và luôn muốn yêu thương mẹ nhiều hơn…Có lẽ là vì nỗi sợ…sợ phải đau khổ khi mất đi một ai đó quan trọng nhất trong cuộc đời mình, như cái cách mà những kẻ ở lại dành cho người ra đi mãi mãi trong tác phẩm này.

“Lời chia tay đẹp nhất thế gian” là một đoạn kết ngắn chỉ tầm 300 trang giấy. Nó kể về một kết thúc đau lòng, nhưng chỉ dừng lại ở đau lòng vì dù đã có sự mất mát về người nhưng cái cách mà người ấy ra đi lại khiến câu chuyện không quá lâm ly bi đát, ít nhất là đối với tôi.

Bà Kim In Hee, một người mẹ đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để trầy trật lo toan vì miếng cơm manh áo của gia đình dù con cái đều đã trưởng thành. Hình ảnh người mẹ luôn xuất hiện như thế đấy, còn chúng ta thì có thể cảm nhận sự thống khổ này được bao nhiêu chứ? Ngoài cái suy nghĩ “Mẹ chỉ là mẹ thôi” và “chẳng phải đó là việc của mẹ hay sao?”, thì tôi chẳng thể thấu hiểu được bao nhiêu sự cực khổ mà một người mẹ phải vác trên vai. 

Cho đến khi… 

Cho đến khi tôi biết đến “nó” - một “bản án tử” dành cho người mẹ hiền mà thẩm phán lại chính là căn bệnh ung thư quái ác. Nhưng cuộc sống của bà vào những ngày cuối đời lại chẳng khá hơn vì bà “vẫn luôn ở vị trí ấy với dáng vẻ y nguyên không đổi, vẫn ngày ngày vừa ‘chiến đấu’ với nội bị chứng mất trí nhớ, vừa chịu đựng ông chồng cộc cằn và những đứa con chẳng giàu tình cảm”. Nhưng thật may mắn khi tác giả đã không quá tàn nhẫn với bà, vẫn để cho bà nhận được sự yêu thương và quan tâm của mọi người trong gia đình sau khi họ biết chuyện ấy. Tôi không muốn kể một cách chi tiết hay quá rõ ràng về câu chuyện này, vì tác phẩm không có nội dung quá mới mẻ, và cũng chẳng muốn ngợi ca sự cuốn hút trong văn phong này vì điều đó đã quá rõ ràng. Cái mà tôi muốn nói cho mọi người biết chính là giá trị mà tác phẩm này đã mang lại cho chính tôi.

Chính vì cái cách của những nhân vật đã thể hiện từ trước và sau khi biết đến câu chuyện thương tâm của mẹ mình, nó làm tôi nhớ lại những lần mình đã to tiếng hay khó chịu với mẹ chỉ bởi vì thời tiết của ngày hôm ấy không tốt và tôi lại gặp một vài chuyện không vui. Tôi biết, không phải vì thế mà tôi không yêu mẹ của mình, họ cũng chẳng phải vì ghét bỏ hay chán chường mà đối xử với bà In Hee như thế…Chỉ là cả tôi và cả họ đều đã quen với việc có mẹ, có vợ, có một người phụ nữ như thế ở bên cạnh, quen với việc mẹ sẽ là người yêu thương và chăm sóc cho mình. Cho nên, dù chúng tôi có cáu gắt, bà cũng sẽ luôn ở bên cạnh và quan tâm chúng tôi như thế đấy.

Khi những thành viên trong gia đình biết đến cái chết gần kề của người mẹ, những con người ấy đã đau khổ, đã cảm thấy có lỗi và hối hận biết nhường nào…còn tôi….Bạn biết không, đó cũng chính là lúc tôi phát hiện mình đã quá hời hợt, vô tâm và cứ ỷ lại vào mẹ của mình. Chỉ vì một chữ mẹ mà tôi đã yêu cầu bà làm đủ mọi chuyện trên đời này, nhưng cũng vì một chữ mẹ mà bà cũng đã làm cho tôi hơn cả những đòi hỏi ấy. Chẳng phải, trong chúng ta ai cũng như thế hay sao? Cả người chồng và những người con trong tác phẩm này cũng vậy. Dù đến cuối cùng, họ đã nhận ra và thay đổi, nhưng trong thâm tâm họ luôn tồn tại một điều gì đó gọi là hối hận, hối tiếc. Đây chính là cái giá trị mà tôi đã nói, không phải nó giúp tôi vượt qua mọi khó khăn, cũng không hẳn là cứu rỗi tâm hồn tôi, mà chỉ đơn giản là giúp tôi không phải hối tiếc về sau này.

Tôi sẽ lấy làm hạnh phúc khi tất cả chúng ta đều là những người con hiếu thảo, là những người chồng ấm áp. Nhưng còn điều gì tệ hơn khi bạn mãi rong ruổi ngoài xã hội tấp nập, cạnh những thú vui bên lề mà quên đi một người phụ nữ luôn chờ đợi bạn ở nhà, bên những chiếc đĩa thức ăn đã nguội, đang chờ đợi để được hâm nóng từ tiếng cười hạnh phúc của sự sum họp?

0 điểm

Đây xứng đáng là một trong những câu chuyện về tình cảm gia đình hay nhất.

Bối cảnh một gia đình Hàn Quốc: người mẹ đóng vai trò trung tâm điều phối cuộc sống của cả gia đình nhưng tình cảm không mấy gắn bó, hằng ngày mọi người dậy rồi đi làm, rồi lại về nhà và ngủ, người mẹ tiếp tục hy sinh, chăm lo cho gia đình.

Cuộc sống có lẽ cứ vậy trôi cho đến một ngày, người mẹ cảm thấy không ổn trong người, các triệu chứng ngày càng khó chịu và không có dấu hiệu thuyên giảm. Bà hỏi chồng là bác sĩ chuyên khoa, nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh lùng thường thấy. Khi khám ra thì bà đã ung thư giai đoạn cuối, không còn khả năng chữa trị.

Hai đứa con có lẽ sẽ vẫn lạnh lùng xa cách, ít nói với bố mẹ. Cho đến một ngày nghe tin mẹ sắp mất, những giọt nước mắt hối hận lăn dài.

Người con gái sa vào một cuộc tình éo le với một người đàn ông đã có vợ. Nó làm cô mù quáng, nhưng khi đến nhà anh, thấy cuộc sống của anh đều nhờ người vợ chăm sóc cô mới nhận ra thế nào mới là tình yêu, mới choàng tỉnh mà từ bỏ thứ không thể thuộc về mình. Cho đến ngày nghe tin mẹ sắp mất, cô mới chăm chỉ làm việc nhà, mới nấu canh tương cho mẹ... "Con người ai chẳng một lần chết đi, nhưng cháu không nghĩ là mẹ cháu sẽ chết”.

Người con trai đã hai mươi mốt tuổi mà chưa đỗ đại học y theo ý của bố, suốt ngày rượu bia. Cho đến một ngày nghe tin mẹ sắp mất, những giọt nước mắt, những lời hối hận mới trào dâng, anh có thể làm gì khi không thể tự hào đưa cho mẹ tờ giấy trúng tuyển đại học sau ngần ấy năm. "Con có lỗi với mẹ quá, có lỗi quá... Con xin bố, một lần con muốn được làm mẹ vui”.

Người mẹ chồng mất trí đã trải qua bao thăng trầm cùng con dâu, dường như có ý niệm trong giờ phút chia ly.

Người em trai được chị một tay nuôi nấng, nửa đời đắm chìm trong cờ bạc, trong giây phút cuối cùng của chị cũng tỉnh ra mà sống tốt hơn.

Người chồng cả đời vô tâm với vợ và gia đình, nhưng cũng là người luôn níu lấy hy vọng cứu vợ, cuối cùng cũng biết gấp chăn cho vợ, cùng con gái xây dựng ngôi nhà ấm áp mà vợ hằng mong, tắm cho vợ, ở bên, ôm bà những phút cuối và nói lời yêu: "In Hee à... thật sự cảm ơn mình”.

Hôm qua tớ đọc xong cuốn “Lời chia tay đẹp nhất thế gian”, lý do mà tớ bảo đó là cuốn sách tớ quý nhất vì đó là của người chị của tớ tặng, không chỉ vậy, chị tớ còn là người dịch cuốn đó.

Là một cuốn sách về tình cảm gia đình, không phải giống như điều mình nghĩ đầu tiên sau khi chị kể về Đà Lạt - là viết về (lời chia tay) trong tình yêu. Mình có cơ hội đọc hai cuốn văn học Hàn, và trùng hợp là hai cuốn này đều nói về một chủ đề, cuốn trước là cuốn “Hãy chăm sóc mẹ” - cả hai đều nói về mẹ. Điều đó làm mình mơ màng liệu văn học Hàn có ngập tràn về tình cảm gia đình không?

Chẳng muốn viết review về cuốn sách hay kể lể gì. Mình chỉ muốn nói là nó thực sự rất hay, mình đã trân trọng từng dòng văn trong cuốn sách (một phần vì đó là công sức của chị mình) và đọc hết trong vòng khoảng 3 tiếng liên tiếp, không xao nhãng chút nào - điều mà quá lâu rồi mình chẳng làm được và ngoài trời thì vẫn luôn mưa. Tất cả làm mình có một tâm trạng bình an và thoải mái để chìm vào từng câu từ ấy, đến mức có đoạn mình suýt khóc, chỉ mỗi tội là con trai thì khó lòng tuôn nước mắt được, đó là một thiệt thòi.

Hôm qua mình nằm cùng mẹ, lúc đầu mẹ chỉ lên và hỏi xem chăn liệu có ấm không, mẹ nằm cạnh mình không lâu lắm nhưng đủ, mình vẫn nhớ in cái mùi và hơi ấm của mẹ và thích nó lắm, lúc nào cũng có thể khiến mình chìm vào giấc ngủ ngon. Bỗng cảm thấy mình như một đứa trẻ mẫu giáo, chỉ biết nắm lấy gấu áo của mẹ để đề phòng mẹ đi làm mất vào mỗi sáng, nhưng lúc nào cũng ngủ quên mất. Hay lần đầu tiên mẹ đèo mình đến trường cấp một bằng chiếc xe cũ cũ… cái cảm giác yên bình ấy mãi chẳng thể quên.

Lời chia tay đẹp nhất thế gian. Chia tay nhưng không li biệt. Chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại nhau, vào một ngày sớm nhất nhưng không phải bây giờ. Hãy sống thật mạnh mẽ và kiên cường. Để sống thêm phần của mẹ nữa.

Là một người mẹ, người vợ, ai cũng sẽ dành tất cả tình yêu thương cho mái ấm gia đình một cách vô điều kiện, chẳng bao giờ vụ lợi hay toan tính điều gì. Mẹ luôn chăm sóc chồng, tử tế, ân cần từ những điều nhỏ nhất. Có người từng nói khi nhìn tủ quần áo của một người đàn ông, người ta sẽ biết anh ta có một người vợ như thế nào. Phải, hàng ngày In Hee luôn sắp xếp cẩn thận, cà vạt vào tủ cho chồng, tất cả đều được giặt là sạch sẽ, phẳng phiu. Những yêu thương ấy rất nhỏ nhưng cũng rất tinh tế. Thế nhưng mấy khi người chồng ấy lại quan tâm đến vợ mình. Do công việc vất vả, áp lực, mỗi khi về nhà, người chồng ấy chỉ muốn nghỉ ngơi mà quên đi những hỏi han đáng lẽ phải dành cho người vợ suốt đời đã hi sinh để giữ cho lửa ấm gia đình. Hình như sự tồn tại của mẹ trong gia đình ấy được các thành viên khác cho là hiển nhiên nên nhiều khi họ tự cho mình cái quyền thờ ơ, vô tâm với mẹ. Cô con gái lớn chỉ lo loay xoay trong chuyện tình cảm rắc rối của bản thân nên chẳng mấy khi chuyên tâm nghĩ về cha mẹ. Cậu con trai út thì lại gặp trắc trở trong con đường học vấn, thi cử nên lúc nào cũng tự ti về bản thân. Trớ trêu thay cho người mẹ vất vả ấy là đến lúc già đáng lẽ ra phải được sống trong yêu thương, hạnh phúc cùng chồng con. Lại chưa nhận đủ yêu thương đã phát hiện mang trong mình căn bệnh chẳng thể cứu chữa. Không tin và sự thật đến chấp nhận số phận là cả một nỗ lực đấu tranh dài của người mẹ vĩ đại ấy.

Lần cuối bạn giúp mẹ hoàn thành một công việc nhà là bao giờ? Lần cuối bạn thơm mẹ một cái đã cách đây bao lâu? Lần cuối bạn thủ thỉ chuyện trò với mẹ là khi nào? Đời người có vô vàn những nuối tiếc, song có lẽ điều mà khiến con người ân hận nhất, đó là chưa thể báo đáp công ơn của mẹ – người đã sinh thành, dưỡng dục ta nên người. Lời chia tay đẹp nhất thế gian, tựa như một sự hối tiếc muộn màng, đã gieo vào lòng người đọc vô vàn những trăn trở, suy ngẫm, những trân trọng, yêu thương tới với người phụ nữ tuyệt vời nhất cả cuộc đời ta.

Câu chuyện kể về một người mẹ, bình dị, lặng lẽ, âm thầm. Bà tên Kim In Hee, là con dâu của một bà mẹ chồng mắc chứng “mất trí nhớ”, là vợ của một người chồng cộc cằn, khô khan, là chị gái của một đứa em trai vô dụng, lang bạt, suốt ngày chỉ biết bù khú rượu chè và là người đã sinh ra hai người con hiếm khi thể hiện tình cảm với mẹ của mình. Như bao người phụ nữ khác, nhịp sống thường nhật của bà diễn ra một cách lặng lẽ. Sáng sáng, bà phải dậy thật sớm đề chuẩn bị đồ ăn cho cả gia đình, phải bón cơm cho người mẹ chồng hung dữ, bất ổn. Tối tối, bà lại kiên nhẫn chờ đón cả nhà trở về mặc dù trời đã tối khuya. Cuộc sống của bà ngày ngày quanh quẩn trong góc bếp, bên người mẹ chồng có vấn đề, cạnh những chồng quần áo chưa gấp hay cả những hũ tương đã được ủ lâu chờ ngày thưởng thức. Cả cuộc đời bà chưa bao giờ mưu cầu một điều gì lớn lao, chưa khi nào khát khao một cái gì quá vĩ mô hay vị kỷ. Tâm nguyện lớn nhất mà bà mong muốn, đó chính là được quây quần cùng cả gia đình trong căn nhà mới xây – nơi những cơn gió đông rét buốt không thể nào lùa vào, nơi có những khóm hoa, vườn rau hay góc ban công nhỏ xinh với chiếc bàn đôi được kê và ngồi hướng mắt ra bờ hồ. Chỉ tiếc, ước mong của bà, dẫu nhỏ bé, bình dị, song cũng không tài nào thực hiện được một cách trọn vẹn. Bà bị ung thư cổ tử cung.

Bệnh ung thư không phải đột nhiên đến với bà, nó đã bắt đầu len lỏi vào cuộc sống của bà bằng những cơn tiểu rắt, những cú đau bụng bất ngờ. Ấy vậy mà bà nào đâu quan tâm. Cho tới một ngày, khi những cơn đau như xé ruột xé gan không ngơi hành hạ bà, bà đã tha thiết xin chồng – một bác sĩ nổi danh – cho được tới bệnh viện cùng. Người chồng, thực sự vô cảm, chỉ phủi tay qua chuyện và một mực đánh xe bỏ đi. Vậy là, người phụ nữ đáng thương ấy, vừa phải chạy đôn chạy đáo chăm lo cho căn nhà đang thi công, vừa phải một mình đau đớn lê bước tới bệnh viện, song vẫn không có lấy một lời than thở.

Căn bệnh quái ác đã ủ sẵn trong người phụ nữ đáng thương ngày này sang ngày khác, cho tới lúc phát hiện ra thì đã không thể cứu chữa. Song cũng chính căn bệnh ấy – căn bệnh với vô vàn những đớn đau, lại chính là nguyên căn cho sự thay đổi không thể ngờ tới của những thành viên trong gia đình. Người đầu tiên biết tới bệnh tình của vợ, ngạc nhiên thay lại chính là người chồng nọ. Phận là một bác sĩ có tiếng, bây giờ chỉ còn biết khoanh tay đứng nhìn vợ mình ngày ngày bị ốm đau giằng xé, bị Thần Chết chực chờ mang đi. Những xúc cảm nguyên sơ thuở mới còn yêu nhau bắt đầu trở lại trong ông, kéo theo không xiết bao những dằn vặt, ân hận. Những ngày vợ nằm viện, ông không dám ghé vào thăm vợ; tới khi lúc bị đuổi việc, ông cũng chẳng màng tới danh dự hay niềm kiêu hãnh vốn có, ngày ngày giả vờ đi làm cốt để vợ yên lòng. Hai người con: người chị, vốn mê mải đuổi theo tình yêu, đã gác hết tất cả để phụ giúp mẹ những công việc nhà; người em, một kẻ dễ chùn bước, cả đời chẳng quyết tâm nổi một điều chi, đã thiết tha cầu xin thời gian chầm chậm trôi để mẹ nhận được tờ giấy báo đại học mà bà hằng ao ước. Ngay cả người em trai bặm trợn, côn đồ, cũng vì chị mà thay đổi tâm tính, tu chí làm ăn, quyết dứt khỏi rượu chè, cờ bạc. Những đổi thay ấy, âu cũng là lẽ thường tình, song có phải quá muộn màng hay không?

Người phụ nữ Á Đông nói riêng và tất thảy những người mẹ, người vợ trên đời nói chung vốn đã được tôi rèn trong mình đức tính vị tha và nhẫn nhịn. Họ luôn coi vị trí và trách nhiệm của bản thân trong gia đình là một điều hiển nhân không cần chối cãi. Bởi vậy, mọi sự thờ ơ họ đều tặc lưỡi cho qua, mọi tổn thương họ đều âm thầm gánh chịu, không một lần oán thán. Dần dà, những điều họ mặc định cũng dần trở thành những điều mà ai ai cũng công nhận, để rồi tới khi giật mình ngoảnh lại, tới khi mọi thành viên trong gia đình tất thảy đều thấm thía những sự hi sinh thầm lặng mà to lớn của mẹ, có chăng đã thực sự lỡ làng… Không, dù lỡ, dù muộn, song tất cả vẫn chưa kết thúc. Bằng tình ruột thịt và niềm ân hận của những kẻ lầm lỡ, người bố và hai con đã cùng nhau quyết tâm thực hiện tâm nguyện cuối cùng của mẹ. Những ngày gần đất xa trời, cuối cùng thì bà cũng đã được quây quần trong căn nhà mới tinh, được đặt lưng trên chiếc giường êm ái, trong căn phòng ngủ được bài trí tất tần tật đều theo đúng ý bà. Bà ra đi trong vòng tay yêu thương của chồng, ra đi trong hàng nước mắt của sự mãn nguyện. Đoạn kết giản dị ấy, thực sự khiến mình rưng rưng.

Lời chia tay đẹp nhất thế gian, hay là câu chuyện về gia đình Kim In Hee, dẫu không quá mới mẻ, đột phá song vẫn dào dạt cảm xúc và giàu sức lay động. Cuốn sách đã minh chứng cho độc giả vai trò không thể thay thế của người mẹ trong gia đình, đồng thời nhắc nhở chúng ta cần biết trân trọng, thương yêu mẹ, đừng mãi vô tâm, vô cảm, để rồi sẽ nuối tiếc cả đời người…

“Lời chia tay đẹp nhất thế gian”, những lời nhắc nhở, những lời tâm tình nhẹ nhàng và sâu lắng. Đọc từng dòng tâm sự ấy, mình không nhớ nổi mình đã khóc bao nhiêu lần, có những lúc rưng rưng, có đôi lúc giọt nước mặt trực trào ra nơi bờ mi khóe mắt rồi ngưng lại, có đôi lúc thành từng giọt mà rơi xuống trang sách và,đến tận trang cuối cùng cũng làm mình bật khóc vì xúc động.

Có ai đó nói rằng: Gia đình là tế bào của xã hội, mỗi thành viên trong gia đình là sự gắn kết bởi dòng máu thiêng liêng cao quý trong thân thể quý báu mà cha mẹ ban tặng. Chúng ta–những người trong gia đình nhỏ bé nói riêng và những gia đình trong xã hội nói chung,đều chỉ gặp nhau một lần duy nhất ở kiếp này. Vậy tại sao, chúng ta lại không biết cách mà nâng niu, trân trọng từng khoảnh khắc tưởng như quá đỗi bình thường ấy,nhưng lại ẩn chứa một nỗi niềm sâu lắng. Gia đình còn đầm ấm, còn đẹp nhất là khi vẫn có dáng hình, giọng nói, cử chỉ, việc làm và bàn tay mẹ, sưởi ấm căn nhà nhỏ, nơi ta trở về sau những ngày mệt mỏi.

Có lẽ bất cứ ai khi đọc cuốn sách này cũng sẽ ngỡ ngàng vì sự vô tâm của bản thân.Ta vô hình chung ”nhận” của mẹ như một lẽ thường tình, như một điều hiển nhiên vốn phải có hay đó là lẽ dĩ nhiên như vậy. Và… chỉ khi bất giác một khoảnh khắc, giây phút, ranh giới giữa sự ”cho” và ” nhận”, ta mới thấy nó trân quý biết nhường nào. Hai người con trong câuchuyện ,cũng sẽ giống với bất cứ chúng ta – vô tình bị dòng chảy bộn bề của cuộc sống cuốn vào, để rồi ” lạc” mất thứ tình cảm huyết mạch chôn vùi tận sâu thẳm dưới đáy lòng. Cơn sóng lòng chỉ dâng lên, làm bừng tỉnh ta khi ta không còn được ”nhận” ,như mẹ vốn đã làm cho ta suốt bao nhiêu tháng năm…

“Và rồi họ phải chuẩn bị cho cuộc chia ly buồn bã nhưng cũng đẹp nhất thế gian…”

Chào mọi người, trưa nay mình vừa đọc xong cuốn sách này, định bụng đọc xong rồi sẽ đi ngủ nhưng mình đã khóc rất nhiều khi đọc sách, khóc đến mức nghẹt thở không ngủ được nữa. Nhưng điều kỳ lạ là mình đã đọc cuốn sách này lần thứ 3 chứ không phải lần đầu tiên, nhưng lần nào cảm xúc vẫn nguyên vẹn như thế!

Cuốn sách là câu chuyện về một gia đình, đặc biệt là một người mẹ mắc bệnh ung thư. Căn bệnh của người mẹ khiến cho các thành viên trong gia đình nhận ra rằng họ đã quá vô tâm, thờ ơ với bà trong suốt bao năm qua để rồi họ trân trọng hơn từng giây phút ngắn ngủi còn lại được ở bên bà, giúp cho người đọc trân quý hơn người mẹ bên cạnh mình. Nhưng đối với riêng mình, cuốn sách này giúp mình nhận ra tất thảy, nhận ra sự quan tâm, yêu thương con vô bờ bến không thua kém gì người mẹ ẩn sau sự im lặng, đôi khi là lạnh nhạt của người cha. Sự cứng rắn của người đàn ông, sự nghiêm khắc của một người cha cùng với áp lực của trụ cột gia đình khiến cho việc thể hiện tình cảm của cha dành cho con trở nên vụng về, vô tình khiến mối quan hệ thêm xa cách. Hay cách đối xử của người mẹ trong truyện với mẹ chồng già bị lẫn của mình, sự kiên nhẫn của bà, sự yêu thương chăm sóc vô điều kiện của bà với một người mẹ chồng đã từng đối xử tồi tệ với bà vì bà nghèo khổ thật sự đã chạm tới trái tim của mình, giúp mình nhận ra mình cần phải đối xử dịu dàng với mẹ hơn, kiên nhẫn với cha mẹ hơn khi hướng dẫn họ sử dụng smartphone giống như ngày xưa họ đã kiên nhẫn dạy mình tập đi, tập nói, tập cầm đũa, và với cả ông bà, mẹ chồng sau này nữa.

Và hơn cả là nhận ra sự hi sinh thầm lặng của người mẹ, chúng ta xem rằng việc mẹ nấu cho mình ăn mỗi bữa cơm, giặt quần áo cho mình là điều dĩ nhiên, bình thường; mình không động tay, động chân gì, cho đến sau này khi thời gian của mẹ không còn nhiều nữa hay khi mẹ không còn nữa, ta mới nhận ra rằng nhưng việc làm giản đơn đó thật lớn lao và cũng khó khăn biết chừng nào và những việc làm đó chứa đựng biết bao nhiêu tình cảm yêu thương của mẹ. Nó làm mình chợt nhớ đến một câu hát của Trúc Nhân: “Ước mơ con là vòng quay thế gian. Tôi vô tình là thế, hay quên gọi về mẹ. Ước mơ của mẹ là thấy con về”. Để rồi đến một ngày, ta muốn nấu cho mẹ một bữa ăn hay một món mẹ thích cũng trở nên khó khăn, hoặc tệ hơn là, mẹ không còn nữa. Mình cũng tin rằng, cuốn sách này còn giúp cả những người đàn ông, người chồng, trân trọng và yêu thương hơn người vợ bên cạnh mình. Bao lâu rồi bạn chưa nắm tay vợ mình, cùng nhau hẹn hò hay nói những lời nói yêu thương? Những chiếc áo quần được ủi là thẳng tắp là nơi chất chứa bao nhiêu tình cảm của vợ.

Chúng ta - người chồng, người con trong gia đình, "nhận" mọi thứ từ người vợ, người mẹ và xem nó như một lẽ dĩ nhiên, thường tình, mà lại rất ít khi "cho" lại. Đừng để như những nhân vật trong truyện các bạn nhé, họ đã phải chạy đua với thời gian để bù đắp lại sau tất thảy sự vô tâm, thờ ơ của họ đối với người mẹ, để rồi là cảm giác bất lực, là hối hận, là đau khổ tận cùng.

Và sau cùng, với mình, thông điệp hay nhất và ý nghĩa nhất mình rút ra từ câu chuyện là "cái chết". Cái chết đôi khi là một sự giải thoát "Mẹ ơi, khi tỉnh táo, mẹ hãy cắn lưỡi đi, hãy đi theo con. Mẹ đừng làm khổ bố bọn trẻ và bọn trẻ thêm nữa, hãy theo con mẹ nhé!", thế đấy, không chỉ giải thoát cho mình mà còn giải thoát cho cả người thân. Căn bệnh ung thư đã hành hạ người mẹ những ngày tháng cuối cùng bằng những cơn đau muốn chết đi sống lại, thế nhưng khi ra đi, mọi thứ lại rất nhẹ nhàng, tự nhiên, bà vẫn mỉm cười bao dung giống như sự bao dung cả cuộc đời của bà với gia đình, thế nhưng lại đau xé lòng người đọc.

Tóm lại, mình mong rằng mọi người hãy tìm đọc cuốn sách này, mỗi gia đình hãy sở hữu một cuốn, chồng đọc, vợ đọc, con cái cùng đọc để cùng nhận ra và tôn trọng, yêu thương nhau hơn nữa nhé!

Lần cuối bạn giúp mẹ hoàn thành một công việc nhà là bao giờ? Lần cuối bạn thơm mẹ một cái đã cách đây bao lâu? Lần cuối bạn thủ thỉ chuyện trò với mẹ là khi nào? Đời người có vô vàn những nuối tiếc, song có lẽ điều mà khiến con người ân hận nhất, đó là chưa thể báo đáp công ơn của mẹ – người đã sinh thành, dưỡng dục ta nên người. Lời chia tay đẹp nhất thế gian, tựa như một sự hối tiếc muộn màng, đã gieo vào lòng người đọc vô vàn những trăn trở, suy ngẫm, những trân trọng, yêu thương tới với người phụ nữ tuyệt vời nhất cả cuộc đời ta.

Câu chuyện kể về một người mẹ, bình dị, lặng lẽ, âm thầm. Bà tên Kim In Hee, là con dâu của một bà mẹ chồng mắc chứng “mất trí nhớ”, là vợ của một người chồng cộc cằn, khô khan, là chị gái của một đứa em trai vô dụng, lang bạt, suốt ngày chỉ biết bù khú rượu chè và là người đã sinh ra hai người con hiếm khi thể hiện tình cảm với mẹ của mình.

Như bao người phụ nữ khác, nhịp sống thường nhật của bà diễn ra một cách lặng lẽ. Sáng sáng, bà phải dậy thật sớm để chuẩn bị đồ ăn cho cả gia đình, phải bón cơm cho người mẹ chồng hung dữ, bất ổn. Tối tối, bà lại kiên nhẫn chờ đón cả nhà trở về mặc dù trời đã tối khuya. Cuộc sống của bà ngày ngày quanh quẩn trong góc bếp, bên người mẹ chồng có vấn đề, cạnh những chồng quần áo chưa gấp hay cả những hũ tương đã được ủ lâu chờ ngày thưởng thức. Cả cuộc đời bà chưa bao giờ mưu cầu một điều gì lớn lao, chưa khi nào khát khao một cái gì quá vĩ mô hay vị kỷ. Tâm nguyện lớn nhất mà bà mong muốn, đó chính là được quây quần cùng cả gia đình trong căn nhà mới xây – nơi những cơn gió đông rét buốt không thể nào lùa vào, nơi có những khóm hoa, vườn rau hay góc ban công nhỏ xinh với chiếc bàn đôi được kê và ngồi hướng mắt ra bờ hồ. Chỉ tiếc, ước mong của bà, dẫu nhỏ bé, bình dị, song cũng không tài nào thực hiện được một cách trọn vẹn. Bà bị ung thư cổ tử cung.

Bệnh ung thư không phải đột nhiên đến với bà, nó đã bắt đầu len lỏi vào cuộc sống của bà bằng những cơn tiểu rắt, những cú đau bụng bất ngờ. Ấy vậy mà bà nào đâu quan tâm. Cho tới một ngày, khi những cơn đau như xé ruột xé gan không ngơi hành hạ bà, bà đã tha thiết xin chồng – một bác sĩ nổi danh – cho được tới bệnh viện cùng. Người chồng, thực sự vô cảm, chỉ phủi tay qua chuyện và một mực đánh xe bỏ đi. Vậy là, người phụ nữ đáng thương ấy, vừa phải chạy đôn chạy đáo chăm lo cho căn nhà đang thi công, vừa phải một mình đau đớn lê bước tới bệnh viện, song vẫn không có lấy một lời than thở.

Căn bệnh quái ác đã ủ sẵn trong người phụ nữ đáng thương ngày này sang ngày khác, cho tới lúc phát hiện ra thì đã không thể cứu chữa. Song cũng chính căn bệnh ấy – căn bệnh với vô vàn những đớn đau, lại chính là nguyên căn cho sự thay đổi không thể ngờ tới của những thành viên trong gia đình. Người đầu tiên biết tới bệnh tình của vợ, ngạc nhiên thay lại chính là người chồng nọ. Phận là một bác sĩ có tiếng, bây giờ chỉ còn biết khoanh tay đứng nhìn vợ mình ngày ngày bị ốm đau giằng xé, bị Thần Chết chực chờ mang đi. Những xúc cảm nguyên sơ thuở mới còn yêu nhau bắt đầu trở lại trong ông, kéo theo không xiết bao những dằn vặt, ân hận. Những ngày vợ nằm viện, ông không dám ghé vào thăm vợ; tới khi lúc bị đuổi việc, ông cũng chẳng màng tới danh dự hay niềm kiêu hãnh vốn có, ngày ngày giả vờ đi làm cốt để vợ yên lòng. Hai người con: người chị, vốn mê mải đuổi theo tình yêu, đã gác hết tất cả để phụ giúp mẹ những công việc nhà; người em, một kẻ dễ chùn bước, cả đời chẳng quyết tâm nổi một điều chi, đã thiết tha cầu xin thời gian chầm chậm trôi để mẹ nhận được tờ giấy báo đại học mà bà hằng ao ước. Ngay cả người em trai bặm trợn, côn đồ, cũng vì chị mà thay đổi tâm tính, tu chí làm ăn, quyết dứt khỏi rượu chè, cờ bạc. Những đổi thay ấy, âu cũng là lẽ thường tình, song có phải quá muộn màng hay không?

“Lời chia tay đẹp nhất thế gian”, hay là câu chuyện về gia đình Kim In Hee, dẫu không quá mới mẻ, đột phá song vẫn dào dạt cảm xúc và giàu sức lay động. Cuốn sách đã minh chứng cho độc giả vai trò không thể thay thế của người mẹ trong gia đình, đồng thời nhắc nhở chúng ta cần biết trân trọng, thương yêu mẹ, đừng mãi vô tâm, vô cảm, để rồi sẽ nuối tiếc cả đời người…

“Thật kỳ lạ. Khi còn trên cõi đời, mẹ chỉ đơn giản là mẹ thôi. Chẳng có gì hơn. Thế nhưng khi bà qua đời, tôi bỗng có suy nghĩ rằng, bà chính là cả cuộc đời mình”.

Đây là suy nghĩ của tác giả về người mẹ của mình và cũng chính là nội dung chính của câu chuyện này.

Có lẽ vì tác giả là một biên kịch, đặc biệt còn là biên kịch của rất nhiều bộ phim nổi tiếng nên cách viết của bà khiến độc giả có thể tự tưởng tượng trong đầu, mỗi phân cảnh thì các nhân vật biểu hiện ra sao, khung cảnh thế nào... nhưng mỗi trang sách cũng giúp chúng ta hiểu rõ hơn tâm lý của từng nhân vật.

Câu chuyện đi sâu vào cuộc sống của một gia đình bình thường ở Hàn Quốc, càng đọc càng cảm thấy như đã từng gặp rất nhiều trong các bộ phim truyền hình dài tập. Có lẽ truyền thống của người phụ nữ Hàn Quốc thời gian đó là thế, hy sinh bản thân mình, hy sinh ham muốn của bản thân và dần dần dung nhập nó lại với mục đích duy nhất là giữ gìn mái ấm gia đình.

Tôi tìm thấy bản thân mình trong câu chuyện, có lẽ tất cả chúng ta đều cho rằng việc mẹ chăm sóc là đương nhiên, cho rằng bố mẹ sẽ như căn nhà, luôn luôn ở đó chờ đợi ta về. Chúng ta không biết, bố mẹ cũng có lúc mệt mỏi và cần chúng ta ở bên.

Dù motip của câu chuyện không mới, bài học cũng đã được nhắc đến rất nhiều lần nhưng chắc chắn vẫn sẽ chạm đến tim người đọc.

Hãy trân trọng những phút giây của hiện tại và quan tâm đến bố mẹ nhiều hơn...

Đồng nghĩa thời gian của bà không còn nhiều.

Đồng nghĩa cả gia đình mới chợt nhận ra người vợ, người mẹ bấy lâu nay mạnh khỏe nay đã sắp rời xa họ mãi mãi.

Người chồng vốn là bác sĩ sao có thể chấp nhận kết quả căn bệnh vợ mình đang mang.

Người con gái lớn sao có thể chấp nhận được việc mình chưa trả hiếu mẹ đã rời xa. Cô còn chưa nấu cho bà một bữa ăn ngon miệng.

Người con trai út sao có thể chấp nhận mẹ mình rời xa chứ, cậu còn chưa đỗ đại học kia mà.

Người em trai xưa nay chơi bời lêu lổng cũng không thể chấp nhận người chị mình xem như mẹ sắp mất đi.

Không chấp nhận cho đến khi chấp nhận sự thật đó là một quãng đấu tranh trong nội tâm của từng người trong gia đình.

Khi đọc mình cảm nhận được tác giả xây dựng tính cách từng nhân vật rất hợp lý.

Và quan trọng là bà Kim In Hee - khi chính thức chấp nhận mãi sẽ không ở bên gia đình được nữa. Bà còn nhiều ước mơ lắm.

Ước mơ cho mẹ chồng.

Ước mơ cho bản thân và chồng được ngắm nhìn ngôi vườn ở ngôi nhà mới đang xây dựng.

Ước mơ nhìn con gái lớn lấy chồng, con trai út lấy vợ.

Và bà được chăm cháu.

Nhưng từng cơn đau càng lúc càng tàn phá cơ thể.

Cả gia đình đến cuối cùng chọn ở cạnh bà, bù đắp cho bà, dành thời gian cùng bà những tháng ngày cuối đời thật hạnh phúc.

Dù hạnh phúc đó đi kèm với nước mắt chia ly.

Cái kết thật nhẹ nhàng, phù hợp với mọi điều đã diễn ra và chúng ta cũng sẽ dễ dàng chấp nhận điều đó. Vì nó thật sự là lời chia tay đẹp nhất thế gian!

Mình cảm ơn người dịch Thục Anh nhiều. Bản dịch hay và thơ cực kì, chuyển tải những cảm xúc một cách mượt mà quá luôn.

Một quyển sách mà đọc rồi khóc, kiểu một cái diễn biến nhẹ của nhân vật thôi mình cũng khóc theo. Nửa phần đầu mình đọc một lượt, nửa phần sau đọc từ từ tại cảm xúc bị cuốn theo nhân vật (cảm xúc buồn).

Mong đây là lựa chọn cho các bạn muốn đọc về tình cảm gia đình nhé, đừng nghe là buồn mà không đọc. Sách thực sự hay và ý nghĩa lắm.