Khó Dỗ Dành
Xem thêm

Ôn Dĩ Phàm thi đỗ vào trường Trung học số 1 Nam Vu với tư cách là học sinh năng khiếu, nhưng mà thành tích các môn văn hoá của cô không tốt cho lắm. Ngồi cùng bàn với cô là Tang Diên - cậu bạn cùng bàn học lệch môn nghiêm trọng, ngoài Toán Lý Hoá luôn đạt điểm tối đa thì thành tích những môn còn lại đều thảm không nỡ nhìn.

Nhưng Tang Diên không hề lo lắng điều đó, mỗi lần thi có kết quả của các môn tự nhiên anh đều cầm bài thi của Ôn Dĩ Phàm lên xem, vẻ mặt rất thiếu đánh. Dù là người tốt tính như Ôn Dĩ Phàm cũng có lúc phải nổi quạu.

“Tang Diên, cậu xem bài thi của tôi cũng vô ích thôi. Cậu phải tìm vấn đề từ những câu cậu làm sai.”

“Hả? Cậu có có hiểu lầm gì về tôi chăng? Trong bài thi của tôi không tồn tại thứ này.”

Lúc đó, Ôn Dĩ Phàm và Tang Diên cũng không quá thân thiết, bọn họ lúc đó chỉ là bạn học bình thường.

Nhưng có thứ gì đó đang chầm chậm thay đổi, có thể là khi bác gái đưa cho cô 20 tệ dặn cô đi mua một suất gà xé tay nhưng cô lại làm mất. Chỉ có 20 tệ nhưng lại khiến cô không dám về nhà. Lúc cô mờ mịt và bất lực Tang Diên đột nhiên xuất hiện: “Ôn Sương Giáng, cậu đang làm gì ở đây thế?”

“Chẳng phải là đánh rơi 20 tệ thôi sao. Lần sau nếu còn đánh rơi, cậu cứ gọi điện cho tôi là được. Bao nhiêu tôi cũng cho cậu vay.”

Hay là khi tin đồn Tang Diên theo đuổi cô được lan truyền khắp trường, anh không phủ nhận mà còn khẳng định: “Tôi có nói là không phải sao?”

Khoảnh khắc ấy, Ôn Dĩ Phàm cảm thấy trái tim mình đã lạc nhịp.

Vào học kỳ hai lớp Mười một, công việc của bác trai thay đổi nên Ôn Dĩ Phàm theo họ chuyển đến thành phố Bắc Du, ngoài hai người bạn thân từ nhỏ cô không hề liên lạc với bất kỳ ai ở trường cũ.

Ngoại trừ Tang Diên.

Sau đó, cứ cách một khoảng thời gian, Tang Diên sẽ đến Bắc Du tìm Ôn Dĩ Phàm, số lần không nhiều, mỗi lần đến chỉ cùng cô ăn một bữa cơm rồi về.

Khi đó cả hai đều hẹn nhau sẽ cùng thi vào một trường đại học.

Nhưng, trước ngày nhận kết quả trúng tuyển đại học, Ôn Dĩ Phàm sửa nguyện vọng đăng ký vào một trường đại học khác.

Bởi vì khi ấy cô cho rằng mình là gánh nặng mà mọi người đều muốn thoái thác, càng cảm thấy chính mình không xứng đáng dùng những món đồ quá tốt, bao gồm cả chàng thiếu niên chói mắt ấy.

Người như anh nên được người ta yêu say đắm, chứ không phải một người giống cô.

Lúc đó, cô nói ra lời tổn thương anh, cũng tự tổn thương chính mình.

Chia xa sáu năm đến khi gặp lại Ôn Dĩ Phàm cảm thấy giữa hai người bọn họ hoàn toàn không thể nói với nhau một câu tử tế. Khi anh nói chuyện luôn mang ý tứ châm chọc khiến cuộc đối thoại của cả hai trở nên bế tắc.

Còn về phía Tang Diên, trước kia anh không nhận ra, sau này mới biết tình cảm là thứ khó suy đoán nhất. Điều anh nghĩ, không nhất định là điều thật sự xảy ra, cho nên anh phải chờ đến khi cô nguyện ý chủ động đưa tay về phía anh.

Anh mới có thể đứng bên cạnh cô một lần nữa.


Khó dỗ dành -Trúc Dĩ- Nhân một ngày không đẹp lắm mình lại lên đây chia sẻ với mọi người về một cuốn truyện gần nhất mà mình đọc đó là một tác phẩm kể về cặp nhân vật tiếp nối từ truyện Vụng trộm không thể dấu. Nếu như Vụng trộm không thể dấu là một cái kết đẹp của mối tình đơn phương giữa cô bé Tang Trĩ và bạn thân anh trai Đoàn Gia Hứa thì câu truyện này sẽ kể về cuộc tình của anh trai Tang Diên và cô bạn Ôn Dĩ Phàm. Ngay từ tên thôi đã làm mình nghĩ Ôn Dĩ Phàm sẽ là một cô gái nhẹ nhàng ôn hoà và mình cũng đã đúng, bên cạnh ngoại hình xinh đẹp xuất chúng thì cô đã là một cô gái nếu ai không động đến thì cô cũng rất ôn hoà, không biết tức giận với ai bao giờ. Mình khá thương cho tuổi thơ của cô, có lẽ cũng vì những thiếu thốn tình cảm và bị ngược đãi trong tuổi thơ mà cô đã bỏ lỡ một người con trai từng rất yêu cô, anh là một tuýt người thiên về hành động, anh sẵn sàng cho cả thế giới biết anh thích cô đến nhường nào nhưng vì một vài lí do cô đã bỏ lỡ một người con trai như thế. Nhưng trái đát luôn tròn và người có tình thì luôn về với nhau và cuộc gặp gỡ sau này đã kéo hai người lại. Có lẽ sẽ hơi gượng ép khi hai người thuê ở hai phòng cạnh nhau dưới cùng một mái nhà, nhưng nếu bỏ qua yếu tố hơi có phần không thiết thực đó thì câu chuyện thật sự rất hay. Tang Diên là một mẫu người lý tưởng mà mình rất thích và mình thích nhất câu nói nếu thấy em hạnh phúc thì anh cũng hanh phúc. Chàng trai theo đuổi bạn năm 18 tuổi hiện tại như thế nào? Còn mình thì không có hehe... 3/9/2022 _Jena_

KHÓ DỖ DÀNH Mình thấy quyển này thuộc dạng nổi tiếng mấy năm trở lại đây, lại sắp dựng thành phim nên mình đọc thử. Thực tế thì môtip không mới, sống cùng lâu ngày rồi nảy sinh tình cảm, đã từng có cảm giác từ thời thanh xuân nhưng sau này mới có thể đến với nhau. Truyện đan xem giữa hiện thực và quá khứ qua sự hồi tưởng góc nhìn 2 nhân vật. Nhưng mình thích quyển này. Mình vô cùng thích cách nam chính yêu thương nữ chính, thâm tình đến khó tả giấu sau sự tuỳ hứng, cái kiểu luôn biến những cảm xúc có phần nặng nề thành những câu cợt nhả, đem sự tổn thương của mình thành chuyện cười để nữ chính không cảm thấy áy náy, luôn giữ lời hứa, chung thuỷ. Có đoạn Ôn Sương Hàng nói làm mình cảm thấy tinh tế khi tác giả viết ra những cái này. Một đứa trẻ bị tổn thương và khép kín với thế giới, tự ti và luôn nghĩ rằng chẳng ai muốn mình, chẳng ai yêu mình, và mình không hề xứng đáng với những điều tốt nhất. Thậm chí không cần có tổn thương về tuổi thơ thì ở xã hội này, bằng một cách nào đó, kể cả mình hay nhiều người khác cũng chưa trân trọng bản thân đúng mực đâu, vẫn luôn nghĩ mình không đáng, mình không xứng trong nhiều trường hợp đó. “Bác gái mình liền nói, " Ôn Dĩ Phàm nhẹ giọng: "Sương Hàng không xứng đáng ăn đồ ngon như vậy." Ôn Dĩ Phàm ngữ điệu rất bình thản: "Mình lúc ấy chỉ cảm thấy lời này thật khôi hài, mình cũng không quá để ý." "Nhưng rất kỳ quái, dần dần, mình lại nghe lọt những lời kia. Bởi vì lúc đó, mình là, " Ôn Dĩ Phàm cố tìm cách diễn đạt, cuối cùng vẫn nói ra theo suy nghĩ của bản thân: "Một bọc quần áo mà mọi người đều từ chối." "Cho nên cũng không cần phải, cho mình đồ quá tốt." "Thật ra thì đến tận bây giờ, mình vẫn không nghĩ câu nói kia là đúng. Nhưng khi thấy những cái váy mấy trăm đồng, hay cái bánh ngọt mấy chục đồng, do dự rất lâu, rồi mình cũng sẽ không mua cho bản thân." Quan niệm này dường như theo thời gian đã yếu ớt nảy mầm, ăn sâu bén rễ rồi phát triển thành một gốc đại thụ. Từng chút từng chút một, cuối cùng đã trở thành suy nghĩ của cô về bản thân mình. Cô không xứng đáng với điều gì quá tốt. Đương nhiên, cũng không có tư cách nhận được điều tốt đẹp nhất. Bao gồm cả tình cảm của cậu thiếu niên sáng chói kia.” Bạn có thể tự mình thoát ra, yêu bản thân, làm được điều đó là cách tốt nhất. Nhưng nếu may mắn, sẽ có một ngày có người đến và luôn tin rằng bản thân bạn là th��� tốt nhất rồi. Mình thích cách nam chính luôn động viên và cổ vũ nữ chính tiến về phía trước: “Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, nên muốn nói với em điều này." Tang Diên nhìn vào mắt cô, không còn dáng vẻ thiếu đứng đắn thường ngày, lúc này lại hết sức nghiêm túc: "Trừ việc muốn tìm bạn trai khác, còn lại em muốn làm bất kỳ điều gì, anh đều sẽ ủng hộ em." "Đừng sống một cuộc sống tạm bợ, biết không? Cuộc đời của em còn rất dài," Mái tóc của Tang Diên rơi nhẹ trên trán, anh nghiêng đầu đối diện với cô, nói, "Muốn làm bất kỳ điều gì, đều chưa muộn." Và một câu trong quyển sách mà Sương Hàng đọc mà mình thích: “I want someone who is fierce and will love me until death and knows that love is as strong as death, and be on my side forever and ever.”

Nam chính - Tang Diên: anh chủ quán bar ngon giai, chung thủy, thâm tình, nhưng miệng lưỡi hơi thiếu đòn, cuộc sống gia đình hạnh phúc mà bao người mơ ước, có cô em gái đáng iu vô đối.


Nữ chính - Ôn Dĩ Phàm: cô phóng viên xinh đẹp, luôn hăng hái với công việc, nhưng cuộc sống riêng tư lại vô cùng đơn giản, quá khứ luôn là một thứ rất buồn đối với cô.


Tang Diên và Ôn Dĩ Phàm đã biết nhau từ những năm học cấp 3. Năm cuối cấp cả hai người không học chung một trường, nhưng anh không ngại xa mà đều đặn đến thăm cô, chỉ đơn giản là cùng cô đi ăn một tô mỳ thôi cũng làm anh vui rất nhiều. Vì muốn cùng học một trường đại học với cô mà chàng trai đó giờ đem việc học bỏ ngoài tai lại cố gắng học rất nhiều. Họ đã hứa sẽ cùng nhau học một trường đại học, nhưng đã có biến cố xảy ra với Dĩ Phàm, cô đổi nguyện vọng mà lại quên không báo với Tang Diên. Cô biết Tang Diên thích mình và cô cũng thích anh, nhưng mà cô lại không thể nào giải thích được lý do tại sao mình thất hứa, nên đành nói bản thân đã hẹn với người khác rồi, đó giờ chỉ xem anh là lốp dự phòng thôi, khi đó anh buồn và giận dữ lắm chứ, nhưng anh lại thích cô nhiều hơn.

Họ xa cách nhau nhiều năm, lần đầu tiên gặp lại là ở quán bar của Tang Diên, cả hai đều giả vờ không nhận ra nhau. Có lẽ sau từng ấy năm xa cách làm cô nghĩ anh sẽ không còn nhớ cô là ai, sẽ quên, sẽ không còn thích cô nữa, nhưng cô đã sai, ngay từ giây phút rung động đầu tiên cho đến thời điểm hiện tại, chưa bao giờ Tang Diên quên đi Dĩ Phàm, chưa bao giờ anh ngừng thích cô. Từng ấy năm đó chỉ có cô là không nhìn thấy hình bóng anh thôi, còn anh vẫn luôn đứng từ xa, nấp mình ở một góc nhỏ mà lặng lẽ ngắm nhìn cô. Chàng trai có vẻ cà lơ phất phơ như anh làm người ta nghĩ chắc anh không chung thủy đâu, nhưng không phải như vậy, khoảng trống trong trái tim anh chỉ đủ dành cho một cô gái duy nhất là Ôn Dĩ Phàm.


Còn Dĩ Phàm, cô sợ hãi quá khứ, cô không muốn đối mặt với nó, nhưng cô yêu anh. Một cô gái đó giờ luôn tự xem nhẹ cảm xúc của bản thân, luôn cảm thấy mình sao cũng được, thì lần này, cuối cùng cô cũng dám can đảm sống là chính mình, can đảm nắm lấy thứ mình yêu thích. Cũng may là Tang Diên vẫn ở đó, cũng may là Dĩ Phàm chưa muộn, cũng may là họ đã không bỏ lỡ nhau thêm nữa.