Tuổi hai mươi - cái tuổi mà mọi người bảo nhau rằng là độ tuổi đẹp đẽ nhất, trong sáng nhất, rực rỡ nhất trong cuộc đời mỗi người. Và “tuổi đôi mươi” chỉ đến duy nhất một lần trong đời, ở vài năm ngắn ngủi của tuổi trẻ mà thôi. Nên ai trong chúng ta đang trong độ tuổi này đều phải biết trân trọng, nắm bắt lấy đặc ân mà cuộc đời đã ban tặng cho bản thân mình. 

Tuổi hai mươi sục sôi như ánh mặt trời, trong lành như cơn mưa cuối hạ là thế, nhưng những người trẻ trong độ tuổi này đã và đang phải trải qua cảm giác chông chênh trên con đường họ đang đi, cảm thấy nghi ngờ bản thân, sợ rằng mình không đủ tốt, chưa đủ giỏi để có thể đối mặt với mọi thử thách của cuộc đời. Những lúc như thế, cần lắm một người bạn có thể ngồi xuống tâm sự, vỗ về, an ủi cũng như tiếp thêm động lực cho chúng ta vững tin về phía trước. Và sách đôi khi lại là người bạn tốt nhất của mỗi người. Cho nên, mình muốn giới thiệu những cuốn sách mà bạn có thể tìm đọc trong những tháng ngày chênh vênh, cô đơn, lạc lối của tuổi trẻ. Qua đó, mong rằng bạn sẽ thắp lên lại những nhiệt huyết của trái tim và luôn tin tưởng vào những điều mà bản thân đã lựa chọn. 

1. Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại

Bố mẹ không hỏi các con đi học vui không, chỉ hỏi điểm cao không.

Bố mẹ không hỏi đi làm vui không, mệt không, chỉ hỏi lương cao không, công ty to không.

Kết hôn không hỏi có yêu nhau không, mà hỏi có hợp năm tuổi không, chúc mừng sale-off tuổi xuân thành công.

Ly dị không ai hỏi sao không sống cùng nhau nữa, chỉ hỏi định nhìn mặt mẹ cha xóm giềng thế nào.

Đâu phải đến lúc đi làm bạn mới sợ thứ Hai, bạn sợ thứ Hai từ lúc đi học cơ mà.

Hóa ra chúng ta vẫn là những đứa trẻ đi dưới sân trường, chỉ vì tiếng trống mà chạy đua náo loạn trong sợ hãi. Tiếng trống tuổi 25, tiếng trống tuổi 30, chưa gióng lên mà đã vội vã lao đi rồi.

Trang Xtd đã mở đầu cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại bằng những lời tâm sự như thế. Cuốn sách là những câu chuyện nhỏ về trải nghiệm sống, về gia đình, bạn bè qua những góc nhìn rất riêng của một cô gái “có hình hài của tuổi hai mươi hai, trái tim của tuổi mười sáu và đôi khi suy nghĩ lạc đến tận tuổi bốn mươi.”

Hai mươi tuổi thì nghĩ gì? Tuổi 20, cái tuổi mà chỉ cần nghe nói thôi, người ta đã nghĩ ngay đến tuổi trẻ. Hai mươi là tuổi biết buồn. Biết buồn thì mới biết vui, còn cảm xúc tức là còn sống. Người lớn nghĩ quá nhiều và đôi khi không còn cảm thấy gì nữa. Tuổi 20 đem đến cho con người ta nhiều bài học đáng quý.

Phải chăng khi ở độ tuổi 20, chúng ta đều là những người hẹp hòi, sợ hãi. Chúng ta bị ám ảnh bởi thành công. Chúng ta muốn một thứ chỉ vì người khác cũng có. Chúng ta chưa từng bình an với chính mình. Chúng ta chưa từng biết trong cuộc đời rộng lớn này, phải đi tìm một định nghĩa hạnh phúc cho chính mình chứ không phải vay mượn từ người khác. Chúng ta không thoải mái với việc mình không xuất sắc. Chúng ta cạnh tranh, chạy đua và trượt dài. Cuối cùng thì, bước qua cái tuổi 20, Trang Xtd nhận ra rằng: Điều làm bạn hạnh phúc mới chính là điều lớn lao nhất, lớn lao hơn sự công nhận của thế giới, lớn hơn những bài báo tung lên trời kiểu 9x startup thu nhập nghìn đô.

Hai mươi – tôi đã sống như một bông hoa dại: tự nhiên, nguyên thủy, cứng đầu.


Review bởi: Kim Chi - Bookademy

2. Ai Đã Làm Cho Tuổi 20 Của Tôi Cô Đơn Đến Vậy? 

Ngày nay nhiều người trẻ đang mang trong mình những khoảng trống. Có thể khoảng trống đó ban đầu rất bé nhưng theo thời gian và sự mặc kệ của bản thân thì khoảng trống đó ngày càng lớn dần lên. Và những khoảng trống đó khó có thể được lấp đầy. Nhiều khi chúng ta càng muốn trốn tránh, càng muốn bỏ qua thì nó lại càng nhấn chìm mình.

Hơn nữa, nhiều người trẻ ngày nay đang xây lên cho mình những bức tường phòng vệ. Càng lớn có lẽ người ta càng đề phòng nhau hơn, che giấu đi bản thân, che giấu đi những mong muốn để lấy sự yên bình cho mình. Chắc chắn cô gái trẻ trong cuốn sách Ai Đã Làm Cho Tuổi 20 Của Tôi Cô Đơn Đến Vậy? cũng như thế. Cũng có những khoảng trống. Nhưng cách cô gái ứng xử ở đây là không trốn tránh những khoảng trống đó, không để bản thân bị che lấp bởi sự dè chừng. Điều cô gái muốn gửi tới các bạn trẻ đó là hãy cởi bỏ những bức tường, đừng chạy trốn những khoảng trống, đừng lo sợ trống rỗng bởi đó là một gia vị của tuổi trẻ.

Cũng như bao người ngoài kia, bản thân mình từng mắc những tổn thương về tinh thần và thiếu hụt về tình cảm, tôi thấu hiểu cảm giác cô đơn, lạc lõng của tuổi trẻ và càng hiểu rõ những nỗi đau về tinh thần hơn nỗi đau thể xác ra sao. Hàng trăm vết xước sâu trên tay sau vài ba ngày có thể lành lại, nhưng một vết cứa sắc trong lòng lại có thể làm suy sụp cả một đời người còn xanh.

Những lời mở đầu đầy tự sự của cô gái trẻ đã trải qua những tổn thương, những vấp váp về tinh thần, những sự trống trải bao quanh khi đang ở giai đoạn tuổi trẻ. Và những lời mở đầu này cũng là những dòng tâm trạng mở ra cuốn sách đầu tay của cô gái trẻ. Nếu bạn đang trong độ tuổi đôi mươi, đang cảm thấy lạc lõng giữa dòng đời, đang thấy cô đơn trong trái tim thì hãy tìm đọc cuốn sách Ai Đã Làm Cho Tuổi 20 Của Tôi Cô Đơn Đến Vậy? của tác giả trẻ Yến Nhi. Cuốn sách sẽ chữa lành những vết thương, làm dịu bạn bằng những ngôn từ sắc bén và đầy tự sự.

Ai Đã Làm Cho Tuổi 20 Của Tôi Cô Đơn Đến Vậy? là một cuốn tự truyện được viết ra bằng những cảm xúc chân thật và lối văn phong đầy hấp dẫn của tác giả trẻ Yến Nhi. Nếu như các bạn chưa đọc cuốn sách thì sẽ nghĩ rằng tự truyện lại theo những mô tuýp cũ của người đi trước. Nhưng khi đọc cuốn sách, bạn sẽ nhận ra rằng cuốn tự truyện những không quá ảm đạm. Cuốn sách là một bức tranh có đầy đủ màu sắc, đầy đủ những cảm xúc. Có cả vui lẫn buồn, có cảm cảm xúc và lý trí.

Cuốn sách còn có thêm các mảng miếng về tâm lý học. Đây là một điểm sáng của cuốn sách làm cho cuốn sách trở nên khác biệt. Những yếu tố tâm lý học này sẽ giúp cho cuốn sách có chiều sâu với những triết lý sống thực tế hơn.

Chính nhờ đối mặt với bản thân qua sự phản chiếu của chiếc gương mang tên trống rỗng, tôi mới tìm thấy bản sắc của mình thông qua những ngôn từ mà tôi tâm huyết. Chính nhờ cởi bỏ lớp che chắn phòng vệ, tôi mới an tâm, vững vàng bước đi với bản sắc của mình.


Review bởi: Huy Dũng - Bookademy

3. Chông Chênh Quãng Tư Cuộc Đời

Ở độ tuổi 20, chúng ta – những người trẻ đang chông chênh quá! Ta điên cuồng tìm kiếm niềm đam mê, yêu thích của bản thân sau những ngày tháng rúc trong phòng chẳng buồn ra ngoài, chẳng muốn làm gì. Không ngừng thử đủ mọi thứ, tham gia đủ các loại hoạt động để biết mình thực sự thích gì và điều gì có thể khiến mình tận lực theo đuổi. Trong suốt quãng thời gian ấy, ai mà không hoang mang vô định? Nhưng rồi bạn sẽ nhận ra rằng, nếu như bản thân cứ mãi ngồi yên chờ đợi cho tới khi mọi thứ không còn chông chênh nữa thì tuổi xuân đã đi qua mất rồi. Hãy cứ tiến lên thôi, dẫu biết là nhiều khó khăn vất vả, nhưng đừng ngần ngại mà cứ dấn thân đi.

Tuổi 20 có lẽ là độ tuổi đặc biệt nhất trên đường đời, nơi mà người trẻ đang lơ lửng giữa những câu hỏi mơ hồ và hoang mang trước ngưỡng cửa tương lai. Không biết bản thân thích gì, không biết cuộc đời sau này sẽ đi về đâu, mệt mỏi với đám đông xung quanh và đôi khi với chính suy nghĩ của mình. Chắc hẳn ai rồi cũng sẽ gặp phải những khủng hoảng trong tuổi 20 ấy.

Chông Chênh Quãng Tư Cuộc Đời - một cuốn sách mà ở đó là những lời bộc bạch chân thật nhất của những người đã và đang trải qua tuổi 20 đầy giông bão. Với hơn 30 tác giả, hơn 30 câu chuyện khác nhau, tất cả đều là những bài viết xuất sắc của cuộc thi Triết Học Tuổi Trẻ. Nếu bạn còn đang 20, đây sẽ là cuốn sách nói thay lòng bạn, giúp bạn vững vàng sống tốt hơn trong những năm tháng tiếp theo. Nếu bạn đã thực sự trưởng thành trên đường đời, thì đây sẽ là lời tâm sự chân thành của đứa trẻ 20 trong chính bạn nhiều năm về trước.

Tôi hoàn toàn hiểu cảm giác của bạn, bởi vì tất cả chúng ta ai cũng đều phải trải qua những cảm giác ấy ít nhất một vài lần trong đời – thất vọng và mất mát. Mọi việc khó khăn với bạn vì nó thực sự khó khăn với bạn. Vậy cho nên bạn không cần phải gắng gượng kìm nén mọi cảm xúc. Hãy cứ thoải mái mà khóc đi. Bạn có quyền cho mình một phút yếu đuối mà.


Review bởi: Ngân Hà - Bookademy

4. Tuổi Trẻ Hoang Dại

Lý Quang Diệu - Cố Thủ tướng Singapore từng phát biểu: “Hỡi thanh niên, hãy bán cho tôi một năm tuổi trẻ, tôi sẽ trả cho bạn một tỷ đô Singapore”. Mỗi năm tuổi trẻ qua đi, theo định giá của Lý Quang Diệu, là mất đi một tỷ đô Singapore đấy! Vì chúng ta có tuổi trẻ, nên cái may mắn nhất là còn nhiều thời gian hơn người đã già, thế nên đừng để thời gian của mình trôi qua lãng phí. Giống như có người đã nói rằng, “Tuổi trẻ là chuyến tàu một chiều, bước chân lên rồi thì không thể quay lại được nữa”. Và Nguyễn Ngọc Thạch đã gom những chiêm nghiệm từ những người trẻ xung quanh, cộng với những sự trải nghiệm trong hơn mười năm từ giã trường học vào trường đời của bản thân để biên lại thành cuốn sách Tuổi Trẻ Hoang Dại.

Cuốn sách mở đầu bằng những “trang trắng” và đó là lời đáp cho câu hỏi “Tuổi trẻ chúng ta sẽ có gì?”

Tuổi trẻ của chúng ta, dù có cách vài thế hệ thì cũng như nhau, vẫn có mẫu số chung là những trang giấy trắng. Ta có sức khỏe, có niềm háo hức với cuộc đời, muốn được công nhận thành tích, muốn chứng tỏ bản thân đã lớn, đã trưởng thành, đã từng trải… Thường thì những lần chứng tỏ đó đều thất bại và mang đến những trải nghiệm rất buồn cười về sau khi nhớ lại. Nhưng dù thất bại hay thành công, trang giấy trắng của tuổi trẻ được ghi thêm vài dòng lên đó, những dòng này được ghi bằng loại mực đặc biệt mang tên “Ký ức” và không thể xóa đi.

Mỗi người đều có một đường đua riêng, điều quan trọng là chúng ta biết đường đua của mình ở đâu và bản thân mình phải ra sao, chứ không nhất thiết phải lấy thành công của người khác làm áp lực cho bản thân. Trong suốt quá trình trưởng thành, những trang giấy trắng của tuổi trẻ sẽ được viết rất nhiều điều lên đó. 

Có thể là kinh nghiệm cho lần đầu phỏng vấn, hay niềm hân hoan khi chiến thắng giải bóng đá cấp trường, hoặc lần khởi nghiệp thất bại ê chề,... tất cả những thứ mang lại sự trải nghiệm đều sẽ được lưu trong đó. Trải nghiệm càng nhiều thì những trang giấy càng nhanh kín chữ, và trong quá trình trải nghiệm đó hãy cố gắng học một thứ vô cùng quan trọng để chuẩn bị bước ra đời, đó là việc bạn phải đứng giữa hai lựa chọn và việc chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.

Tôi không hoàn hảo, cũng không tốt đẹp. Đã đi qua hai cuộc khủng hoảng của cuộc đời, được và mất rất nhiều thứ nên lúc này mới biết học cách sống và trân trọng hiện tại. Sau mọi việc, tôi nhận ra dù sóng gió ra sao, mình phải giữ vững cái tâm của mình nhất. Chỉ cần không gục ngã thì còn có cơ hội để chuyển mình.


Review bởi: Hồng Dịu - Bookademy

5. Chẳng Nhớ Quá Khứ, Chẳng Sợ Tương Lai

Bạn có nhận ra rằng, trong 24h ngắn ngủi chúng ta đã lãng phí từng phút hiện tại cho những ám ảnh dĩ vãng hay ảo vọng tương lai? Có những người, sau từng ấy năm tháng, vẫn không thể nào thoát khỏi quá khứ, có chạy đến đâu cũng không quên được những chuyện đã qua. 

Tôi không có ý trách móc họ. Vì đó là một điều tưởng chừng bình thường trong thế giới người lớn - càng trưởng thành càng nhận ra sống hồn nhiên như một đứa trẻ thật khó biết chừng nào. Tôi không chắc bản thân mình trong những ngày quá khứ ào ào ập tới như một cơn giông bất chợt, sẽ có thể làm gì hữu ích. Có lẽ là chấp nhận nó cùng với một cuốn sách, một bản nhạc và mọi thứ sẽ ổn thôi. Cuốn sách Chẳng Nhớ Quá Khứ, Chẳng Sợ Tương Lai của Thập Nhị sẽ phù hợp trong hoàn cảnh đó. Tôi không chắc nó sẽ khiến bạn vui, nhưng ít ra bạn sẽ không cô đơn giữa những con chữ.

Bất luận thế giới thay đổi thế nào, bất luận bạn phải uốn mình để sinh tồn trên đời ra sao, tôi cũng hy vọng trái tim bạn vẫn có thể ngân lên tiếng hát vì tình yêu.

Bạn có thể coi đó là tôn chỉ của cuốn sách. Một cô gái mà tuổi thơ chỉ gói gọn trong bốn từ: cô đơn, đọc sách, chê bai, đạp xe chắc chắn hiểu được cảm giác hạnh phúc không trọn vẹn. Nhưng cô gái ấy vẫn trưởng thành và sâu sắc hơn qua năm tháng, mang hy vọng tới cho những tâm hồn chưa thể an tĩnh trong thế sự đảo điên. 

Chính là như vậy, Thập Nhị - cũng là tác giả cuốn sách, sẽ bằng những dòng chữ mà cố gắng kết bạn với tâm hồn của chúng ta, trong những ngày bất an với quá khứ hay tương lai. Bạn không cần hăm hở đi tìm lời khuyên trong cuốn sách này, vì nó không phải self-help. Hãy thưởng thức nó một cách tự nhiên nhất có thể, như nhấm nháp hương thơm, vị đắng vị ngọt đầy lắng đọng của một ly trà trong buổi chiều yên ả.

Cuốn sách nhỏ này rất xứng đáng có trong góc nhỏ bình yên của mỗi cô gái. Hy vọng khi đến được tay độc giả, nó sẽ thực hiện được tâm nguyện của tác giả - đem được dũng khí và bình an tới cho mọi người, những ai đọc được những dòng chữ đầy tâm huyết này.

Không rối bởi tâm,

Không khổ bởi tình,

Được vậy, an lành.


Review bởi: Mai Trang - Bookademy

6. Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối

Chỉ là bỗng dưng em thấy cô đơn

Giữa phố xá thênh thang đông như hội 

Dòng người ấy vẫn bước qua rất vội... 

Một nửa cuộc đời ta để lại nơi đâu? 

Đó là tâm tư của biết bao người trẻ ở cái tuổi đôi mươi, họ hòa nhập vào thế giới ồn ào ngoài kia mà vẫn cảm thấy mình đang bơ vơ, lạc lối ngay giữa dòng đời ấy. Áp lực, sợ hãi, lo lắng, nhiều người trẻ tìm cách trốn tránh hiện thực, chỉ muốn trốn tránh, chỉ muốn vùi mình trong bốn bức tường, chỉ muốn nép mình vào một nơi nào đó để không có ai tìm ra, để không phải đối mặt với ánh mắt của mọi người hay là với chính cái bóng của bản thân. 

Tuổi trẻ là một khối dồn nén. Nó có sức phá hoại đến nỗi, vào một thời điểm những tưởng đã quay lưng với cuộc đời, ta chợt nhìn lại và thấy vần vũ quanh mình những gương mặt, mối tình, những lần gặp gỡ, các cảm xúc chân thực và sống động như dao cứa. Liệu những con đường ta qua thời tuổi trẻ có thực sự là đường vòng? Hay chỉ đơn giản là một đường thẳng, dẫn về phía nội tâm? Cùng đọc cuốn sách Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối của nhà văn Patrick Modiano, bạn sẽ thấy bản thân mình hiện hữu ở đâu đó trong chính tác phẩm này.

Đọc Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối, người đọc có cảm giác tác giả đi tìm thời gian đã mất bằng những mẩu ký ức rời rạc. Sâu xa hơn, hành trình về quá khứ đó chính là một cuộc khám phá nội tâm, giải mã những bí ẩn trong con người. Sự cô đơn không được tác giả gọi tên, định vị, mà người đọc vẫn cảm nhận được mảng xám trong những tâm hồn nhân vật: "Tôi cảm thấy nỗi hoang mang vẫn thường xuyên xâm chiếm con người tôi vào ban đêm và còn mạnh hơn cả nỗi sợ - cái cảm giác kể từ nay mình chỉ dựa được vào chính mình, không biết trông đợi vào đâu nữa". Và để kết thúc cho những lơ lửng, những xám xịt, những vùng trung tính của cuộc đời, nhân vật chọn một cái chết, cũng lơ lửng, vô định.

Nếu như có lúc bạn cảm thấy lạc lõng, cô đơn, cần ai đó tâm sự thì tôi có một lời khuyên chân thành đến bạn rằng: Hãy kiếm một cuốn sách để bầu bạn. Ai đó đã nói rằng: “Hãy đọc để biết rằng, bạn không cô đơn giữa cuộc đời gian trùng này. Hãy đọc để nhớ rằng, người trẻ chúng ta, nhỏ bé nhưng sống không tầm thường”. 

Cuốn sách Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối giúp tôi bình tâm hơn để nhìn nhận lại chính mình, cho tôi những khoảng lặng để sống chậm lại, để nhận rằng: Cuộc đời này là của bạn, vì thế đừng cầm bản đồ của người khác để dò đường đi của mình. Sống là chính mình, sống với những cảm xúc thật của mình mới là cuộc sống ý nghĩa nhất. Và mỗi người trẻ chúng ta hãy luôn nhớ rằng: 

Ở đâu đó có người đang mơ về nụ cười của bạn, ở đâu đó có người cảm thấy sự có mặt của bạn là đáng giá, vì vậy khi bạn đang cô đơn, buồn rầu và ủ rũ, hãy nhớ rằng có ai đó, ở đâu đó đang nghĩ về bạn


Review bởi: Kim Chi - Bookademy

7. Nở Muộn

Trong một xã hội luôn đề cao sự thành công sớm và những nhân tài trẻ, vậy thì còn có nơi nào dành riêng cho những người vốn dĩ chưa thành công, những người mà xã hội đang gạt qua một bên? Với với ngòi bút phân tích chân thực và rõ nét, Nở Muộn của Rich Karlgaard mang đến cho chúng ta cái nhìn rộng hơn về thực tế xã hội mà chúng ta đang sống, ngoài ra quyển sách còn cung cấp những giải pháp cho chúng ta để lấy lại niềm tin vào bản thân và thông cảm hơn cho những thời điểm thành công khác nhau của mỗi người.

Nở Muộn xoay quanh một hiện tượng vô cùng phổ biến trong xã hội chúng ta ngày nay là việc một người đi đến thành công ở một độ tuổi sớm hơn so với những bạn bè đồng trang lứa của họ thì được xem là thành công và được xã hội đề cao và tôn trọng, trong khi những người “chưa” thành công sớm như kỳ vọng của xã hội thì lại bị xem là “kì lạ” và là “một thất bại”.

Rich Karlgaard tập trung vào những vấn đề mang tính báo động đang xảy ra trong xã hội chúng ta, kèm theo đó là những ví dụ thực tế về chính cuộc đời ông cũng như những nhân vật mà ông đã từng tiếp xúc trên con đường thành công của mình, cuối cùng ông đặt vào tay chúng ta những giải pháp và những cơ hội để chúng ta - những late bloomers có thể tự tin và sống đúng với quá trình trưởng thành và phát triển của mình.

“Late bloomers” theo Rich Karlgaard là những người thành công trễ hơn so với kỳ vọng của xã hội. Họ có nhiều tiềm năng mà nhiều người không nhìn thấy được. Quan trọng hơn hết là họ tiến đến thành công theo một cách riêng chứ không chật vật vất vả, cố sống cố chết để đáp ứng kỳ vọng của người khác nói riêng và xã hội nói chung.

Cuốn sách này cho cả early bloomers và late bloomers, chúng ta nên đọc một lần để early bloomers có thể hiểu, thông cảm và tôn trọng từng thời điểm thành công khác nhau của mỗi người, khích lệ họ, hoặc tối thiểu là không làm cho vấn đề ngày càng nghiêm trọng hơn; và những late bloomers có thể có niềm tin vào bản thân, tự tin trên con đường mình đi, loại bỏ sự lo lắng không cần thiết và tỏa sáng theo cách riêng của mình.


Review bởi: Tuyết Sơn - Bookademy

8. Ghi Chép Về Một Hành Tinh Âu Lo

Thế giới đang khiến tâm trí chúng ta căng thẳng và rối bời hơn bao giờ hết. Một hành tinh vội vã, âu lo đang kiến tạo nên những cuộc đời vội vã, âu lo. Con người chưa bao giờ được kết nối nhiều như vậy, nhưng cũng chưa bao giờ cô đơn đến thế...

Cuộc sống hiện đại và phát triển đem lại cho chúng ta nhiều thứ và tất nhiên trong đó có cả sự vội vã, âu lo đến điên cuồng. Ghi Chép Về Một Hành Tinh Âu Lo của tác giả Matt Haig sẽ là thước phim chân thực hơn bao giờ hết về cuộc sống xung quanh cùng với những tác động của nó tới chúng ta. Sau cùng, chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, thế giới cũng chỉ có một mà thôi, nhưng thế giới của chúng ta sẽ vận hành như thế nào lại tùy thuộc vào cá nhân mỗi người.

Thành thật đi nào. Chẳng ai trong số chúng ta sống yên bình, thong thả trong xã hội này cả. Xã hội hiện đại giống một cái vòng xoay khổng lồ của công việc, của những tiến bộ, thậm chí là của chính con người chúng ta. Nó khiến chúng ta quay cuồng quẩn quanh với công việc, áp lực, gánh nặng, cuộc sống,... Để tồn tại trong đó, con người luôn phải gánh gồng mọi thứ. Đó có lẽ là nguyên nhân dẫn đến những căng thẳng. 

Trong cái thế giới căng thẳng này, mỗi giai đoạn trong đời, được ví như một chiếc băng chuyền khổng lồ, theo một khuôn mẫu định sẵn. Và con người chỉ là những hình nhân nhỏ bé trải qua các giai giai đoạn một cách máy móc từ đi học, có gia đình và kết lại ở cái chết. Cứ thế lặp đi lặp lại theo khuôn mẫu. Một cuộc sống “máy móc” và không có nhiều biến động đúng như Matt Haig miêu tả trong cuốn sách Ghi Chép Về Một Hành Tinh Âu Lo của mình:

Khi tiến bộ quá nhanh, nó có thể khiến hiện tại giống như một tương lai kéo dài và tiếp diễn [...] Và xã hội khuyến khích chúng ta mong muốn trạng thái này. Chấp nhận tương lai và buông bỏ quá khứ [...] Đây là một công thức gần như hoàn hảo cho bất hạnh.

Khám phá thế giới và chính mình, lắng nghe trái tim và đi theo con đường mà chúng ta lựa chọn. Và quan trọng hơn cả, chúng ta cần duy trì những mối quan hệ “healthy & balanced” nhất như gia đình, bạn bè, như một ai đó ta hằng yêu thương. Nhất định phải có một ai đó để ta có thể trò chuyện, giãi bày những vấn đề của bản thân, để dựa vào mỗi khi ta yếu đuối kiệt sức,... 

Đừng làm một người lạnh lùng, đừng cố tỏ ra lạnh lùng. Thay vào đó, hãy ở bên những người ấm áp, bởi bản chất cuộc sống là ấm áp mà. Chỉ khi bạn chết, bạn mới lạnh lẽo thôi. Hãy mở lòng lắng nghe, chia sẻ với những người bạn tin tưởng nhé. Trên hành trình trưởng thành, cách hiệu quả nhất để vượt qua mọi hố thẳm sợ hãi, mọi hố đen căng thẳng, đơn giản là sống thật. Đó là những lời khuyên chân thành từ Matt Haig đến chúng ta thông qua Ghi Chép Về Một Hành Tinh Âu Lo, đặc biệt là những người trẻ đang quay cuồng trong thế giới thật lắm âu lo, căng thẳng này.


Review bởi: Thu Trang - Bookademy

9. Tháo Gỡ Căng Thẳng Mở Lối Tiềm Năng

Đã bao giờ cậu rơi vào những trạng thái như: Run rẩy mỗi lúc trước khi vào phòng thi? Không thể ngủ yên trước những ngày quan trọng? Lo lắng mỗi khi đứng trước đám đông thuyết trình? Nếu cậu đã và đang rơi vào những trường hợp đó, thì cậu đang giống tớ rồi đó. Chúng ta đang bị rơi vào những “căng thẳng quá độ” và cần tìm cách thoát ra ngay, không thể để chúng kiểm soát suy nghĩ, hành động của bản thân mình. 

Tớ sẽ dẫn ra cho các cậu hai quá trình căng thẳng kéo dài mà chính bản thân tớ đã trải qua. Đó là thời gian ôn thi cấp 3 và khoảng thời gian khi mới lên đại học. Thời gian ôn thi, căng thẳng và áp lực đè nặng lên suy nghĩ và tâm trí của tớ trong một thời gian dài. Hậu quả là sức khỏe suy giảm, bị đau đầu thường xuyên, dễ mệt mỏi, cáu kỉnh và gắt gỏng. Sau khi kết thúc kỳ thi, những tưởng mọi thứ đã êm xuôi hơn, nhưng tớ lại tiếp tục lâm vào tình trạng căng thẳng đó khi lên đại học. Xa gia đình và những gì thân thuộc, phải học cách tự chăm lo cho sức khỏe bản thân, thích nghi với cách học mới trong một môi trường hoàn toàn xa lạ cũng như mở rộng các mối quan hệ mới. Tớ đã bị mất ngủ và gián đoạn kinh nguyệt trong vòng 3 tháng liên tiếp.

Tớ không thể chấm dứt hoàn toàn những đợt căng thẳng kéo dài như thế, may chăng có được những khoảng thời gian bình tĩnh ngắn ngủi mà thôi. Nhưng khoảng thời gian gần đây, tớ đã tìm đọc được một cuốn sách nói về cách hóa giải căng thẳng của chính bản thân mình. Đó là cuốn Tháo Gỡ Căng Thẳng Mở Lối Tiềm Năng do Being phát hành.

Tháo Gỡ Căng Thẳng Mở Lối Tiềm Năng là cuốn sách đặc biệt phù hợp với học sinh, sinh viên - những người trẻ đang ở cái độ tuổi chưa hẳn đã trưởng thành, nhưng cũng không còn là trẻ con nữa. Trước những thay đổi đột ngột trong cuộc sống, trước những vấp ngã và thử thách mới mẻ, đôi khi chúng ta thường cảm thấy mông lung, vô định về tương lai. Cuốn sách này sẽ giúp cậu ngay tức khắc bình tĩnh lại, nhìn nhận kỹ càng vấn đề, từ từ giải quyết chúng và tiếp tục tiến về phía trước.

Tuy nhiên, không chỉ mỗi các bạn sinh viên mới cần tới cuốn cẩm nang này. Cuốn sách có tiềm năng khai phá rất lớn, dành cho những ai đã và đang gặp phải những mệt mỏi, khó khăn khi phải đối diện với những căng thẳng trong cuộc sống.

Căng thẳng chắc chắn sẽ không bỏ cậu mà đi đâu, chúng sẽ tìm đến cậu vào bất cứ lúc nào. Vì thế, tớ hy vọng cậu có thể mạnh mẽ, áp dụng tốt những phương pháp cậu học được trong cuốn sách để có thể biến những căng thẳng trở thành chìa khóa khai phá tiềm năng, bứt phá tư duy và dẫn đường để cậu vươn tới những đỉnh cao mới. Vậy nên “stress ơi chào mi” - không phải chào tạm biệt, mà là xin chào để cùng nhau nâng cấp bản thân trở thành một phiên bản tốt-hơn-mỗi-ngày.


Review bởi: Ngân Hà - Bookademy

Đôi Lời Kết

Những năm hai mươi, đó là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ, của cuộc đời.

Những năm hai mươi, ngốc nghếch dại khờ lắm, ai nói gì cũng tin, tin người ta chân thành, tin người ta hết lòng hết dạ, tin lời hứa của người ta với mình.

Những năm hai mươi, chẳng sợ nắng cũng chẳng sợ mưa, chẳng sợ đường xa sao chưa tới!

Những năm hai mươi, sục sôi như ánh mặt trời, trong lành như cơn mưa cuối hạ. 

Những năm hai mươi, chẳng sợ gì, chỉ sợ cô đơn không có ai bên cạnh. 

Những năm hai mươi, cái gì cũng không có, chỉ có một đôi chân rất khỏe mạnh và một trái tim ít sợ điều gì xảy đến.

Những năm hai mươi, nỗi buồn, niềm vui, chông chênh, vấp váp, đau khổ, hạnh phúc… đều được nếm đủ, không thừa, không thiếu một gia vị nào của tuổi trẻ.

Những năm hai mươi, nói ngắn không ngắn, nói dài không dài. Nhưng nó vừa đủ để chúng ta có thể thực hiện được những hoài bão, ước mơ của tuổi trẻ. Vừa đủ để chúng ta nhận biết được điều gì quan trọng đối với bản thân mình trong cuộc đời này. 

Để rồi đi qua những năm hai mươi, ngoảnh đầu nhìn lại, có thể mỉm cười và nói rằng: “Mình đã từng có khoảng thời gian rực rỡ, đẹp đẽ đến như vậy đấy…” 


Tác giả: Hồng Dịu - Bookademy

Hình ảnh: Hồng Dịu - Bookademy

______________ 

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy

Bạn đam mê viết lách, yêu thích đọc sách và muốn lan tỏa văn hóa đọc tới cộng đồng của YBOX.VN? Đăng ký để trở thành CTV Bookademy tại link: http://bit.ly/bookademy_ctv

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ “Tên tác giả - Bookademy”. Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.

Xem thêm

"Chẳng nhớ quá khứ, chẳng sợ tương lai" là các ghi chép mang đậm dấu ấn cá nhân của tác giả Thập Nhị. Cuốn sách là sự trăn trở trên hành trình trưởng thành của mỗi người. Thực ra bạn chẳng cần sợ gì cả Thứ càng được nhiều người bàn tán thì chắc chắn là rất ít người thực sự có được, vì không có được nên mới muốn theo đuổi. Mười năm trước, lúc thất tình, tôi vẫn chưa có di động, chưa có máy tính, không có weibo, beanmail hay WeChat. Giữa mùa đông, tôi chạy vụt ra khỏi phòng tự học buổi tối trong ánh mắt của bao nhiêu con người, run rẩy mở khóa xe đạp, toàn thân run lên bần bật giữa gió đêm. Đạp xe đến trạm điện thoại công cộng gần nhất, dùng tiền tiết kiệm mua một tấm thẻ, gọi điện thoại đường dài cho anh. Anh bắt máy rồi im lặng, tôi cũng không biết nói gì, tôi không biết chửi rủa mắng mỏ, chỉ hỏi một câu tại sao. Lát sau, thẻ điện thoại hết tiền. Tôi chẳng muốn nói thêm gì nữa, lặng lẽ quay về phòng học, như vừa tỉnh giấc mơ. Giờ cũng chỉ nhớ được cảnh tượng khi ấy, còn lại đã quên cả. Sau này, tôi từng thấy rất nhiều người khóc lóc vì đủ thứ nguyên nhân. Bất luận là người đang gặp thời làm mưa làm gió hay kẻ bình bình khiêm tốn, đều đột nhiên rơi nước mắt như bị cảm nặng, chẳng biết tại sao. Tôi thường thắc mắc không hiểu sao một người thế ấy lại nghĩ thế kia? Về sau mới nhận ra mình cũng vậy mà thôi. Tại sao cứ phải là tôi? Tại sao tôi không thể hạnh phúc hơn chút nữa? Những câu hỏi ấy rất dễ nảy ra trong lòng, ai cũng vậy cả. Tất cả phụ nữ đều phải trải qua giai đoạn mót cưới. Chỉ không biết từ lúc nào, thời đại này đã tiến hóa đến mức chưa yêu đã bắt đầu mót cưới. Trước đây, họ tâm sự với tôi rằng có một dạo mình điên cuồng muốn tìm chồng, lúc ấy gặp được ai ổn định và đối xử dịu dàng một chút, sẽ rất dễ xiêu lòng. Lẽ nào, thời điểm thực sự là vũ khí tất sát cuối cùng để đánh bại mình sao? Bạn tôi nhận xét, chẳng biết các cô gái bây giờ sợ cái gì nữa. Năm xưa, chúng tôi chỉ nơm nớp lo cuối tháng không có tiền đóng tiền nhà thì làm sao đây, mấy năm sau vẫn nghèo xơ xác thế này thì sao đây, lỡ đem lòng yêu một anh cũng nghèo như mình thì sao đây... Năm ấy, chúng tôi nào dám tơ tưởng đến hôn nhân. Giờ nhìn quanh khắp trên dưới cả nước đều xôn xao bàn tán chuyện này. Bạn tôi tức tối than: “Cậu có biết không, bực nhất là mãi mới được lúc nghỉ ngơi mở ti vi ra xem, lại thấy đám 9X nghênh ngang đi xem mắt trên màn hình”. Họ hỏi tôi: “Thế giới này làm sao thế không biết, đang trẻ trung phơi phới mà không có người yêu, lại phải lên truyền hình nếm cảm giác làm gái ế à?”. Càng nhiều người thắc mắc tại sao thì nhất định là chẳng được bao nhiêu người biết câu trả lời. Cuộc sống, tình yêu, hôn nhân là chủ đề vĩnh cửu, mãi mãi không có kết luận, vì việc nào trong số ba việc đó đều có thể rút dây động rừng. Thế nên, nếu muốn hiểu thấu được tình cảm, con người không thể cố chấp vào tình cảm bản thân, bằng không vĩnh viễn sẽ không hiểu nổi. Kiếm của chúng ta cùn đến mức không đỡ nổi một đòn, tiêu chuẩn thẩm mỹ bị đảo lộn, linh hồn bị giam cầm. Hễ nổi giận là đánh mất lý trí, hơi một tí tổn thương là suy sụp, bị phản bội và ức hiếp là không gượng dậy nổi... Nội tâm thoạt trông có vẻ sâu sắc đấy, song lại chẳng biết ứng xử thế nào khi gặp người lạ, cũng không biết cách dò đoán suy nghĩ của họ. Không ngừng loay hoay giữa tự ti và tự ái, cũng băn khoăn chẳng biết lời tán tỉnh của kẻ sở khanh được mấy phần thật lòng. Nhưng trải qua giai đoạn đó rồi nhìn lại mới thấy chẳng có nhiều chuyện hay người đáng nhớ, những ngày thú vị chỉ vẻn vẹn chừng ấy, những điều thực sự đáng sợ cũng chẳng bao nhiêu. Thực ra bạn chẳng cần sợ gì cả, cứ đi đi mãi sẽ lại tới lần ngoái đầu nhìn lại tiếp theo thôi.

Thành công là niềm khát khao mà chúng ta ai cũng nỗ lực tìm kiếm trong cuộc sống. Muốn đạt được thành công không phải một sớm một chiều mà đạt được, đằng sau nó là cả một quá trình dài, hành trình đạt được thành công chưa bao giờ là điều dễ dàng, không có con đường nào là bằng phẳng cả, có người đạt được thành công nhanh chóng cũng có người muộn hơn nhưng tất cả người đạt được thành công có quyền tự hào về những gì mình đạt được. Thành công muộn một chút cũng không sao, quan trọng là chúng ta không bỏ cuộc và chinh phục được mục đích, cũng như chiến thắng được chính bản thân mình. Cuốn sách Nở Muộn của tác giả Rich Karlgaard mang đến những thông điệp của niềm hy vọng không bao giờ là quá muộn để chinh phục thành công của chính mình. Rich Karlgaard được biết đến rộng rãi với cương vị người phụ trách xuất bản tại Forbes Media – nơi ông đã làm việc trong suốt 27 năm với lĩnh vực chính là viết về công nghệ, kinh tế, kinh doanh và phát triển con người. Cuốn sách được tác giả viết với ngôn từ đơn giản nhưng rất tinh tế và chứa đựng rất nhiều bài học ý nghĩa bên trong nó. Nở muộn là cuốn sách dành cho những người chưa thành công dành cho tất cả mọi người. “Thành công là một quãng đường dài tuyệt đẹp mà mỗi người sẽ đều tiến tới đích đến, nhưng với vận tốc của riêng mình.” Sự phát triển và thành công của mỗi người có thể được mở ra với muôn vàn cách khác nhau, tùy vào hoàn cảnh của từng người. Trong cuốn sách tác giả đã đưa ra rất nhiều ví dụ dẫn chứng về các trường hợp “nở muộn” mang đến nhiều bài học và thông điệp giúp chúng ta nhận định lại chính bản thân mình, xây dựng mục đích và tiến tới thành công cho riêng mình, dù bạn là ai, ở độ tuổi nào, hay cả những doanh nghiệp mới khởi đầu còn non trẻ đều có thể bắt đầu và đều có thể đạt được thành công, chủ động theo đuổi những ước mơ của mình và trở thành con người mà mình thực sự mong muốn. “Nở Muộn” giống như thông điệp của niềm hy vọng vậy. Nó khuyến khích chúng ta tự tìm ra mình là ai trước khi thế giới áp đặt lên những khuôn mẫu buộc ta phải trở thành thứ gì đó không phải mình.”- Erik Wahl, nghệ sĩ biểu diễn, diễn giả truyền cảm hứng đồng thời là tác giả cuốn sách The Spark and The Grind. Cuốn sách Nở Muộn như một món quà quý giá giúp độc giả, đặc biệt là những “đóa hoa nở muộn” tìm ra con đường ý nghĩa cuộc sống, vững tin hơn vào bản thân thay đổi tư duy, phát huy hết tiềm năng của mình, để hướng đến thành công và trở thành một đóa hoa nở muộn, một người trở thành chính mình muộn hơn những người khác. Hãy luôn nhớ rằng chúng ta không phải là người thất bại, mà chỉ thành công muộn hơn những người khác.

Thế giới âu lo trong mắt của Matt Haig. Matt thấy rằng, cuộc sống của con người đang diễn ra quá nhanh, mọi hoạt động và những thứ xung quanh con người đều được rút ngắn thời gian và đẩy nhanh tiến độ. Vì con người và chính Matt luôn cảm thấy một ngày 24h không bao giờ là đủ. Kết quả là con người đang bị quá tải trong chính cuộc đời mình. Trong chương Sập Nguồn Matt viết: “ĐÔI KHI TÔI THẤY, đầu mình như một cái máy tính với quá nhiều cửa sổ tác vụ đang mở. Quá nhiều thứ linh tinh trên màn hình nền. Có một bánh xe quay mòng mòng báo hiệu mọi thứ đang tải trong người tôi”. Và giá như tôi có thể tìm cách tắt một số cửa sổ, dọn dẹp và kéo mấy thứ lộn xộn vào thùng rác thì có lẽ tôi sẽ ổn hơn. Nhưng tôi nên chọn giữ lại cửa sổ tác vụ nào khi tất cả đều quan trọng? Làm thế nào để tâm trí tôi không quá tải khi thế giới này đang quá tải” . Thế giới chưa bao giờ hoảng loạn như bây giờ. Ở cuốn sách này, Matt còn nhìn thấy được điều mà hầu như tất cả mọi người kể cả bạn đều nhận ra nhưng không ai chịu thức tỉnh: “ Sự phụ thuộc vào mạng xã hội” Matt không hề phủ nhận những gì mà Internet và mạng xã hội đã đem lại cho con người, ông cho rằng cuộc sống chưa bao giờ kỳ diệu đến như thế khi mà con người được kết nối và nhìn xa hơn về một người và một nơi ở cách họ hàng nghìn cây số. Con người chưa bao giờ được đi xa và được sống nhiều cuộc đời đến như vậy. Nhưng Matt cho rằng mạng xã hội đang “ thống trị” và quản lý cuộc sống của con người quá nhiều. Con người nhờ mạng xã hội mà lo lắng quá nhiều về mọi thứ. Lo lắng về tuổi già, lo lắng về sắc đẹp, lo lắng về sức khỏe, lo lắng về sự đánh giá của người khác( một người nào đó mà thậm chí chẳng hề quen biết ngoài đời) và lo lắng cả về chiến tranh ở nơi mà cả cuộc đời thậm chí chúng ta sẽ không bao giờ đặt chân đến. Matt giải thích “ Chúng ta lo lắng quá nhiều như vậy vì lượng thông tin mà chúng ta đọc mỗi ngày trên mạng xã hội là quá lớn, tin tức quá nhanh và quá thừa thãi” Hành tinh âu lo của Matt là nơi cuộc sống quá tải, con người cô đơn, thiếu thốn giấc ngủ vì những nỗi lo và hạnh phúc chưa bao giờ khó tìm đến thế. Hướng đi mới cho một thế giới mới Nếu ở “Reason to stay alive” Matt Haig đã phải chật vật khó khăn đến mức nào để vượt qua vấn đề tâm lý của bản thân để cuối cùng trả lời câu hỏi: “Tại sao ta nên tiếp tục sống”, thì ở “Ghi chép về một hành tinh âu lo” Matt không hề làm độc giả thất vọng khi đã đưa ra câu trả lời cho câu hỏi: “Làm thế nào để chúng ta sống sót và không phát điên trong một thế giới đảo điên” Câu trả lời của Matt không tập trung giải quyết một vấn đề cụ thể mà ông đưa ra nhiều hướng đi cho nhiều vấn đề tưởng chừng như đơn giản nhưng con người trước những vấn đề đó chỉ biết đứng nhìn mà không thể làm gì. Ông đem lại cho độc giả một hướng đi, một cách suy nghĩ mới trước những điều mà xã hội khiến con người “ âu lo” và “ điên loạn. Làm sao để sống hạnh phúc : “Đừng so sánh bản thân với người khác” Sáu cách để theo kịp tin tức mà không phát điên: “Giới hạn số lần bạn xem tin tức” “Nhận ra rằng thế giới không thật sự bạo lực như chúng ta vẫn nghĩ” Làm sao để ngủ trên một hành tinh âu lo: “ Tập Yoga” Làm sao để sống trong thế kỷ 21 mà không lên cơn hoảng loạn: “ Hãy chăm sóc bản thân” “Dọn dẹp tâm trí” “Hãy thả lỏng” “Lắng nghe những âm thanh giúp bạn bình tĩnh” Làm sao để nhẹ nhàng hơn với bản thân: “Hãy nghĩ đến những người bạn yêu thương” “ Đem lòng yêu những khiếm khuyết” “Đừng cố gắng trở thành một ai đó đã tồn tại” Đây chỉ là một số ít trong rất nhiều những điều mà Matt muốn khuyên độc giả qua chính tác phẩm tự truyện về chính thế giới âu lo và điên loạn của ông. Có thể những gì mà Matt đưa ra không hoàn toàn là một phát hiện mới lạ nhưng ông đã giúp độc giả một lần nữa nhận thức rõ hơn về hành tinh này, về mạng xã hội và về chính cuộc đời của mỗi người. Nhận thức và sau đó là đi vào hành động. “Có lẽ ý nghĩa của cuộc sống là từ bỏ những gì chắc chắn và ôm trọn lấy những bấp bênh tươi đẹp trong cuộc đời này” .

Trọng tâm của cuốn sách Tháo gỡ căng thẳng mở lối tiềm năng không định hướng bạn loại bỏ những căng thẳng ngắn hạn bởi trong cuộc sống nếu không có căng thẳng bạn sẽ không cảm nhận được mục tiêu để phấn đấu. Căng thẳng là liều thuốc giúp bạn tạo nên áp lực cho sự nỗ lực cho tương lai. Tuy nhiên cái hay của cuốn sách là giúp bạn nhận biết tín hiệu cảnh báo căn bệnh stress để biết cách kiểm soát đúng lúc, tránh rơi vào tình trạng stress dài hạn dẫn đến trầm cảm. stress nếu biết cách sử dụng nó đúng lúc như một tài sản sẽ mang đến cho bạn những thành công vĩ đại. Căng thẳng là điều mà tất cả chúng ta đều gặp trong đời. Không thể tránh khỏi những phút giây stress khiến bạn phát điên nhưng cũng không thể phủ nhận rằng căng thẳng cũng sẽ làm bản thân phát huy được hoạt động của não bộ, giúp chúng ta có động lực hơn trong công việc Tuy nhiên đối với căng thẳng kéo dài quá lâu bạn cần tìm cách tháo gỡ nó với những cách Tháo gỡ căng thẳng mở lối tiềm năng dành cho bạn phù hợp với hoàn cảnh bạn đang gặp phải bởi mỗi người có các vấn đề đối mặt khác nhau. Trước hết bạn cần tìm ra nguyên nhân gây nên sự căng thẳng có thể là do áp lực từ gia đình, công việc, cuộc sống hay do chính bản thân bạn tự áp lực lên chính mình. Không khó để tìm ra giải pháp nếu thực sự bạn biết nguyên nhân từ đâu. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng Stress kéo dài thường là do không có ai chia sẻ. Sự tích tụ lâu ngày cũng khiến căng thẳng từ mức độ thấp đến mức độ cao và không thể chịu đựng được. Chia sẻ những khó khăn gặp phải với những người có thể giúp đỡ bạn sẽ dần cảm thấy thoải mái hơn trong suy nghĩ. Điều khiến bản thân rơi vào trầm cảm là đợi mọi thứ tồi tệ hơn rồi mới giải quyết, điều đó sẽ giết chết bạn. Nghe nhạc và thư giãn cũng là phương thức giúp bạn cân bằng cảm xúc, Khi bạn nghe một bản nhạc buồn bạn sẽ thấy tâm trạng mình được giải tỏa bởi những chia sẻ từ chính bài học. Bài nhạc vui khiến con người bạn trở nên phấn chấn hơn. Viết vào giấy những dòng cảm xúc tâm trạng của bạn và bạn sẽ cảm thấy như bản thân đang thấu hiểu chính mình. Khóc là trạng thái cảm xúc loại bỏ stress dễ dàng nhất mà chúng ta thường không sử dụng bởi chúng ta cho rằng khóc chứng tỏ sự hèn nhát và yếu đuối và tự an ủi rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng thực tế khóc sẽ khiến bản thân nhẹ nhõm hơn và dần lấy được trạng thái bình tĩnh trong tâm hồn. Bất kỳ ai cũng đều trải qua cảm giác căng thẳng trong đời. Nhiều người có thể vượt qua nó một cách dễ dàng nhưng có người đành phó mặc và khiến tình trạng tồi tệ hơn. Vì vậy tâm lý giới trẻ đặc biệt là học sinh sinh viên những người đang ở ngưỡng cửa trưởng thành, tâm sinh lý bất ổn và chưa va vấp nhiều nên gặp những khó khăn trong cuộc sống thường có những suy nghĩ tiêu cực và không biết cách kiểm soát bản thân mình. Trước những thay đổi trong cuộc sống thường mông lung nên dễ dàng căng thẳng là chuyện dễ hiểu. Vì vậy cuốn sách Tháo gỡ căng thẳng mở lối tiềm năng sẽ giúp bạn định hướng tư tưởng, khắc phục tình trạng và giải quyết vấn đề.

Một trong những điều yêu thích nhất của tôi là viết. Tuy nhiên tôi không biết nên điền mục ước mơ ở lớp kĩ năng sống là gì. Cô giáo bảo em nên mơ ước trở thành nhà văn hàng đầu Việt Nam để có động lực phấn đấu. Tôi chưa từng có ước mơ ấy. Tôi chỉ mong điều mình viết chạm đến lòng người. Người nào đọc thì nhớ đến tôi như nhớ một người bạn, một người chị, một người em gái dù chưa gặp nhưng như đã quen vì cô ấy có cách nói ra những điều lẩn khuất trong lòng mà mình chưa diễn đạt bằng lời được, thế thôi. Chứ không phải là dưới danh hiệu nhà văn đang tạo ra thứ nghệ thuật hàn lâm, đã thế lại còn nhà văn hàng đầu! Tôi không thiết tha gì điều ấy. Cũng thiết nghĩ trong lòng mỗi người sẽ luôn có chỗ cho người mà họ yêu thích, như là thẻ nhớ có đủ chỗ cho list nhạc của nhiều ca sĩ mà tôi thích, việc phân loại hàng đầu là ở đâu ra và để làm gì cơ chứ. Cái thế giới này phát cuồng lên vì các bảng xếp hạng. Có bài hát dịu dàng, có bài hát dữ dội, có bài sôi nổi cũng có bài thiết tha. Chúng ta cần tất cả những điều ấy cơ mà, sao lại xếp hạng kiểu dữ dội thì thời thượng hơn dịu dàng êm ái? Cầu thủ bóng đá Lionel Messi từng nói: “Winning isn’t everything even if you win everything” (Chiến thắng không phải tất cả cho dù chúng ta có chiến thắng tất cả đi chăng nữa ). Tôi đã suy nghĩ tám vạn lần rằng cuộc sống có nhất thiết phải là một cuộc đấu tranh không, thắng cái gì và để làm gì? Cái tư tưởng “Hãy trở thành số một“ nặng tính đấu tranh. Nếu bạn không leo lên đầu những người thứ hai, thứ ba thì làm sao bạn chắc mình là số một? Từ nhỏ chúng ta đã luôn tin sống là một cuộc đấu tranh sinh tồn. Các kì thi dạy chúng ta điều đó, một người bị đánh trượt là một cơ hội cho mình đỗ. Nhà trường có các kiểu xếp hạng để chúng ta tin sự cạnh tranh đó là thước đo giá trị của mình. Nhưng tôi đã mất nhiều năm để nhận ra nghịch lí này: Bạn càng tranh đấu, càng cố gắng vượt lên trên người khác để làm điều gì đó, bạn càng đẩy thành công ra xa mình! Bạn càng nhồi óc “mình vĩ đại hơn mình tưởng”, bạn càng không làm được điều gì vĩ đại. Những bài báo về những câu chuyện start-up thành công rực rỡ với những chủ nhân ngoài hai mươi làm bạn hoang mang ở cái tuổi ngoài hai mươi của mình. Bạn chạy đua với cả thế giới và gục ngã vì kiệt sức mà vẫn chưa thấy mình đi đến đâu có đúng không? Tôi cũng có những ngày tháng như vậy, và cho đến giờ khi nhận ra sai lầm của kiểu tư tưởng hô hào thành công bằng cách cạnh tranh quyết liệt và đua với cả thế giới, nhiều lúc tôi vẫn cư xử với đời mình như thể mình là một chiến binh và muốn chiến thắng. Có những ngày chỉ biết nằm lặng im giữa tuổi trẻ, rất muốn được ôm chính mình và nói lời xin lỗi chính bản thân mình. Cái sự hiếu thắng ấy đã làm hại tôi.

Đó là câu thơ của Xuân Diệu, nhưng nó làm tôi nghĩ đến những khẩu hiệu mĩ miều trong các sách self-help hay những câu mà các nhân vật truyền cảm hứng vẫn hét vào tai bạn mỗi ngày: Bạn vĩ đại hơn bạn tưởng, Bạn sẽ trở thành số một trong lĩnh vực bạn theo đuổi nếu bạn tin vào nó... Trong hai thập kỉ gần đây, sách dạy kĩ năng sống nổi lên như một hiện tượng và bạn được khuyên rằng hãy lặp lại những suy nghĩ khẳng định để điều đó trở thành một phần tiềm thức trong bạn, để xuất sắc là một loại thói quen và để thành công là một điều tất yếu. Mơ ước ư, đã mơ thì hãy mơ lớn, phải thật lớn mới bõ công mơ! Những điều đó ám ảnh con người hiện đại đến mức nếu họ có ước mơ không đủ lớn theo tiêu chuẩn sách vở, họ bắt đầu hoài nghi mình có bị làm sao không (!?) Chưa có bao giờ, người ta nói nhiều về ước mơ và thúc đẩy cá nhân nhiều như thời đại này. Những năm học lớp tám, thỉnh thoảng để dành được vài chục nghìn, tôi lại đạp xe qua cái cầu vượt từ làng đến thị trấn mua những quyển Hạt giống tâm hồn, Chicken soup for the soul. Tôi phải công nhận, dù sao, những cuốn sách đó vẫn đẹp đẽ hơn mấy xêri truyện tranh vẽ hở mông ưỡn ngực và dăm ba câu chuyện tình yêu học đường nhảm nhí sến sẩm cho thuê ở cổng trường. Cho đến khi lên đại học, tham gia những lớp học kĩ năng sống, người ta cũng hét vào tai tôi những điều tương tự: Hãy phấn đấu trở thành số một, Hãy theo đuổi ước mơ đến cùng. Ngày ấy, tôi vẫn không ngừng nghĩ đó là những điều đẹp đẽ. Khi chúng ta lớn lên, những nỗi thất vọng cũng lớn lên cùng. Nó giống như bạn ấp ủ hình ảnh thần tiên của cánh đồng hoa tam giác mạch trong các nhật kí hành trình của phượt thủ để rồi lặn lội đến tận nơi ngắm nhưng chẳng có cánh đồng nào hết, nó chỉ xứng đáng được gọi là những khoảnh nhỏ, vườn nhỏ, bãi nhỏ nhạt nhòa mà thôi. Chỉ là hiệu ứng, cách chụp, và cái máy ảnh xịn đã lừa bạn. Tôi lớn lên với rất nhiều lần hờn dỗi cả thế giới vô lí như thế, có khi chỉ vì một bức ảnh hoa! Tôi nên giận cái máy ảnh xịn, hay nên giận cái ảo tưởng của mình? Có những ảo ảnh vẫn đẹp đẽ như vậy. Và ý nghĩ “Tôi là số một” mà bạn đã được sách báo gieo vào đầu, cũng là một ảo ảnh đẹp đẽ. Sự thất vọng kéo đến, nhưng tôi sớm vực mình dậy, tôi vui vì mình đã nhận ra đủ sớm sai lầm của loạt tư tưởng này. Theo tháp nhu cầu Maslow, con người có nhu cầu khẳng định bản thân; nhu cầu đó trở nên mạnh mẽ hơn trong thời đại mà cái tôi ngự trị. Và dạng kĩ năng sống chúng ta đang bàn đến đánh trúng vào nhu cầu đó. Chúng ta mong muốn có thể đứng ưỡn ngực vươn vai mà nói với cả thế giới rằng tôi thành công, rồi trở thành gương mặt trang bìa của các tờ báo cho mục Sống với đam mê, thật là kiêu hãnh! Sách nói rằng dù ở bất cứ xuất phát điểm nào, ở bất cứ ngả đường cuộc sống nào, bạn cũng có thể thành công vang dội cơ mà. Nhưng không phải cứ bỏ học và có một cái ga ra thì bạn sẽ tạo ra khối tài sản như Bill Gates! Hơn nữa Bill Gates bỏ Harvard, xin nhấn mạnh là Harvard, còn con đường đến với Harvard thì xin hãy tự hình dung. Bạn đã có gì trước khi định từ bỏ con đường học thuật? Einstein đã từng (bị coi) là một cậu học trò thiểu năng trí tuệ, nhưng không phải tất cả học sinh thiểu năng đều có thể trở thành những Einstein, xác suất đó không đủ cao để sách vở lấy dẫn chứng đó và làm cho một đám đông tin một cách mê muội đi rằng mình chẳng cần gì đặc biệt hay cố gắng đâu, mình sẽ thành công và vĩ đại! Tôi đã đọc những loại sách đó đủ nhiều để biết sợ từ “vĩ đại”, rồi sau cùng là tức giận. Họ đang nói cái quái gì thế? Có bao nhiêu con người ngoài kia đang bị ám ảnh rằng cho dù mình có làm tốt bao nhiêu thì hình như mình vẫn chưa đạt đến cái ngưỡng vĩ đại mà mình lẽ ra có thể/xứng đáng đạt được nếu mình cố hơn, cố hơn, cố hơn chút nữa. Tôi không phủ nhận tác dụng của suy nghĩ tích cực lên cuộc sống của chúng ta, cũng không phủ nhận ước mơ là thứ quá đẹp trong cuộc sống này. Tôi chỉ ấm ức vì những người viết, người dạy kĩ năng sống sao có thể thiếu trách nhiệm đến thế. Sau một buổi học hừng hực khí thế “mình là vĩ đại” và đi về nhà, có bao nhiêu người sau đó thực sự trở nên tốt hơn chính họ ngày hôm qua? Tôi ngờ rằng nếu thức dậy vào một buổi sớm mùa đông mưa phùn gió bấc, người ta sẽ lại quên ngay thôi cái ý nghĩ vĩ đại kia, cuộn chăn lại và tiếp tục mơ những giấc mơ đủ hỉ nộ ái ố đời thường. Đã đến lúc chúng ta nên nhìn nhận thẳng thắn, rằng mục tiêu vĩ đại khiến chúng ta tốt hơn thật hay đang là một áp lực tâm lí quá sức mà chính chúng ta không nhận ra, chỉ vì cả xã hội đang chạy theo nó?

Một cuốn sách dành cho tuổi trẻ, cho những ai sắp 20, đang 20 và đã qua 20. Một cuốn sách thiên về tâm sự nhiều hơn đưa ra lời khuyên, nghiêng về cảm xúc nhiều hơn những phân tích lý tính mạch lạc, cũng giống như chính trong trang văn chị đã viết: “Người ta nói kẻ dùng trái tim là yếu đuối, thực ra chỉ kẻ mạnh mới dám dùng thôi.” Bằng giọng văn nhẹ nhàng có pha chút châm biếm, hài hước nhưng đong đầy tâm tình; giống như gặp một người bạn thân trong một chiều thu Hà Nội, Trang Xtd cùng ta ngồi nói chuyện đời, chuyện người. Cuốn sách tuy giống những cuộc trò chuyện thường ngày nhưng lại mang hơi thở của văn học, không giáo điều hay tô vẽ như rất nhiều cuốn self-help, cứ từng chút từng chút một len vào trong tâm trí người đọc, thổi vào đó một cơn gió mát dịu cùng chút nắng sớm trong lành. Nhiều người nghĩ tản văn chỉ là những tản mạn vu vơ, nhưng bằng cách nhìn cuộc đời và cảm nhận cuộc sống rất riêng, rất độc đáo, Trang Xtd đã đem đến cho người đọc nhiều cảm xúc khác biệt. “Tuổi 20 tôi đã sống như một bông hoa dại” pha lẫn chút gì đó chiêm nghiệm để người đọc bừng tỉnh và suy ngẫm, pha lẫn chút gì đó nhớ thương để nhớ về tuổi thơ đã trôi qua như triền đê lộng gió, và thêm chút lãng đãng để mỉm cười nhâm nhi ly trà ngọt ngào trong tay, để yêu thương hiện tại và nhớ về chút gì của quá khứ đã sớm trôi theo mây trời. Tôi thích cách chị viết về tuổi trẻ nhiều ngây ngô, chưa trải đời nhưng dám sửa sai sau những lần vấp ngã. Tôi yêu cá tính và cách chị nhìn nhận về cuộc sống dù có nhiều điều khó khăn. Chị viết: “Công việc toàn thời gian của chúng ta là làm người, các công việc khác chỉ là bán thời gian”; chị nói: “Người ta bị tầm thường đi khi không còn yêu thứ gì cả”,... Văn phong gần gũi chẳng giáo điều, có chăng những lời khuyên chỉ là những đúc rút của những tháng năm tuổi trẻ đã qua. Chị nói cho tôi hãy biết yêu bản thân, hãy cứ ước mơ đi nhưng đừng mơ vô lý, hãy cứ mặc kệ miệng lưỡi thế gian vì mình chỉ có một cuộc đời để sống, cứ để ý lời nói người đời thì bao giờ mới được sống đời mình. Miệng lưỡi người đời đáng sợ, nên ta mới phải kiên cường, cuộc sống khó khăn, nên mới cần cố gắng; và bởi máy móc đã đủ nhiều rồi, nên cứ sống là mình đi đã, trân trọng cảm xúc người khác, nhưng cũng đừng tàn nhẫn với chính bản thân mình, biết yêu mình thì đời mới đáng yêu được. Bởi lẽ trái tim 20 như một cánh đồng, việc mình cần làm là gieo mầm xanh, rồi mỉm cười nhìn cây vươn cao tán lá.