Khi một lá thư được gởi đến cho cậu bé Harry Potter bình thường và bất hạnh, cậu khám phá ra một bí mật đã được che giấu suốt cả một thập kỉ. Cha mẹ cậu chính là phù thủy và cả hai đã bị lời nguyền của Chúa tể Hắc ám giết hại khi Harry mới chỉ là một đứa trẻ, và bằng cách nào đó, cậu đã giữ được mạng sống của mình. Thoát khỏi những người giám hộ Muggle không thể chịu đựng nổi để nhập học vào trường Hogwarts, một trường đào tạo phù thủy với những bóng ma và phép thuật, Harry tình cờ dấn thân vào một cuộc phiêu lưu đầy gai góc khi cậu phát hiện ra một con chó ba đầu đang canh giữ một căn phòng trên tầng ba. Rồi Harry nghe nói đến một viên đá bị mất tích sở hữu những sức mạnh lạ kì, rất quí giá, vô cùng nguy hiểm, mà cũng có thể là mang cả hai đặc điểm trên.
Xem thêm

Trong cuộc đời mỗi người, luôn có một cuốn sách đóng vai trò như "vùng đất trú ẩn". Với mình, đó không phải là một tác phẩm triết học cao siêu, mà là những trang giấy nhuốm màu thời gian của "Harry Potter và Hòn đá Phù thủy". Giữa những ngày tháng tuổi thơ tẻ nhạt, khi thế giới xung quanh chỉ là những quy tắc khô khan, J.K. Rowling đã đưa mình vào một thực tại mà mình chưa từng cảm nhận được trước đây - nơi mà một đứa trẻ bình thường nhất cũng có thể mang trong mình một định mệnh phi thường.
Lý do mình yêu phần một nhất, vượt qua cả những phần truyện kịch tính sau này, chính là cảm giác "khởi đầu". Đó là khoảnh khắc Harry - một cậu bé bị hắt hủi trong gầm cầu thang - nhận ra mình thuộc về một nơi khác. Cảm giác lần đầu bước chân vào hẻm Xéo, xem đũa phép chọn chủ nhân, hay ngửi thấy mùi của đại sảnh đường Hogwarts... tất cả không chỉ là chữ viết, mà là một bữa tiệc của giác quan.
Mình nhớ như in cảm giác lần đầu đọc đoạn Harry chạy xuyên qua bức tường ở sân ga 9¾. Lúc đó, mình nhận ra phép thuật không nằm ở những câu chú, mà nằm ở lòng tin. Nếu bạn không tin vào điều không thể, bức tường sẽ mãi là gạch đá lạnh lẽo. Cuốn sách đã dạy mình rằng: thế giới này vẫn luôn vận hành theo một cách kỳ diệu, miễn là chúng ta đủ can đảm để nhìn xuyên qua lớp sương mù của thực tại.
Nhiều người coi đây là sách thiếu nhi, nhưng mình lại thấy ở đó những triết lý nhân sinh sâu sắc. Trích dẫn mà mình tâm đắc nhất, cũng là kim chỉ nam cho mình mỗi khi đứng trước khó khăn, chính là lời của thầy Dumbledore: “Chính lựa chọn của chúng ta, Harry ạ, mới cho thấy chúng ta thực sự là ai, chứ không phải là khả năng của chúng ta”. Harry không khác biệt vì cậu có vết sẹo, cậu khác biệt vì cậu chọn lòng tốt thay vì quyền lực, chọn tình bạn thay vì sự đơn độc.
Nếu có điều gì khiến mình hơi tiếc nuối khi đọc lại ở tuổi trưởng thành, có lẽ là sự phân định thiện - ác trong phần này vẫn còn khá rạch ròi, đôi khi hơi thiếu những mảng màu xám của nhân tính như các phần cuối. Tuy nhiên, chính sự thuần khiết đó lại tạo nên sức hút khó cưỡng cho tập truyện đầu tiên. Nó giống như một ly bia bơ ấm áp giữa mùa đông, không cần quá cầu kỳ nhưng đủ để sưởi ấm những trái tim đang khao khát sự công bằng.
Ngôn từ của Rowling trong phần này vô cùng lôi cuốn, bản dịch của dịch giả Lý Lan lại càng hấp dẫn khiến mình không ngừng cảm thán khi đọc. Họ không chỉ kể chuyện, họ đang tạo nên một cánh cửa dẫn đến thế giới mới chỉ bằng câu chữ. Cách họ miêu tả chiếc nón phân loại hay những bức tranh biết cử động trên tường khiến người đọc cảm thấy như mình đang thực sự khoác trên mình chiếc áo choàng phù thủy.
"Harry Potter và Hòn đá Phù thủy" nhắc mình rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, vẫn luôn có một "Hogwarts" đợi ta trong những trang sách. Bài học lớn nhất không phải là cách biến một con chuột thành cái chén vàng, mà là cách biến nỗi đau thành sự quả cảm. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi mệt mỏi với thực tại, mình vẫn lật lại những trang sách ấy, để một lần nữa nghe tiếng tàu tốc hành Hogwarts chuyển bánh, và để thấy lại chính mình - một đứa trẻ từng tin rằng phép thuật là có thật.