Cùng với truyện Kiêu hãnh và định kiếnLý trí và tình cảm, Emma tạo nên một bộ ba tiểu thuyết đặc sắc của Jane Austen, mỗi tiểu thuyết có nét độc đáo riêng tuy có cùng điểm chung: mỗi truyện trình bày một "nữ anh hùng". Trong khi nhân vật chính trong Kiêu hãnh và định kiến là người cứng cỏi, đầy kiêu hãnh; trong Lý trí và tình cảm là người phóng khoáng, sống toàn tâm cho tình cảm; thì Emma là người khác hẳn: giàu có hơn, độc đoán hơn, cứ mãi suy đoán hàm hồ rồi dựa trên những suy đoán này mà cố làm mai cho hết người này qua người khác trong khi nhất quyết mình sẽ không bao giờ kết hôn....

  1. Về Jane Austen

Jane Austen sinh ra tại Anh Quốc, trong một gia đình mục sư có học thức. Ngay từ bé, bà và chị của mình, Cassandra đã được bố ủng hộ, khuyến khích và tạo điều điều kiện hết sức để học tập, một điều hiếm có trong xã hội thế kỉ 18,19 ấy, khi mà mục tiêu cuối cùng của phụ nữ được cho là lấy được một người đàn ông tương xứng. Jane Austen đã bắt đầu viết những vở kịch ngắn để diễn trong gia đình, thơ và văn xuôi từ khi còn nhỏ. Bà đã sử dụng những khung cảnh đời sống của mình, cũng như những chuyến thăm viếng đến các thành phố làm tư liệu cho các tác phẩm của mình.

Cuốn sách đầu tiên của Jane Austen : Sense and Sensibility (Lý trí và tình cảm) được xuất bản năm 1811, phần tác giả chỉ ghi "Lady" (Phụ nữ) và với chi phí tác giả tự bỏ ra. Tất cả các tác phẩm xuất bản khi bà còn sống đều không để tên thật, và chỉ sau khi bà qua đời, tên thật của bà mới được in trên truyện Persuasion (Thuyết phục).

Tuy không được biết đến nhiều trong thời đại của mình, nhưng những câu chuyện tình yêu của Jane Austen đã trở nên nổi tiếng từ năm 1869, và danh tiếng của bà càng được yêu thích ở thế kỷ 20. Những tiểu thuyết của bà như Sense and Sensibility (Lý trí và tình cảm), Pride and Prejudice (Kiêu hãnh và định kiến), được xem là những tác phẩm văn học kinh điển, kết nối sự cách biệt giữa chủ nghĩa lãng mạn và chủ nghĩa hiện thực. Bà được đánh giá như một trong những tác giả quan trọng, là tượng đài, là đại diện cho trường phái lãng mạn của Anh Quốc.

Những tác phẩm của Jane Austen được ca ngợi về giá trị đạo đức lẫn tính chất giải trí. Bằng lối viết văn đầy hài hước và châm biếm, Jane Austen đã dựng lên và phê phán sự khôi hài và những mâu thuẫn của giới trung và thượng lưu ở Anh Quốc thời đại đó. Bà đặc biệt xoáy vào cung cách, nhân phẩm và căng thẳng của những nhân vật nữ và bối cảnh xã hội mà họ đang sống. Văn của Jane Austen có những nét duyên rất riêng, không thể lẫn vào đâu được, với những quan sát nhạy bén và phân tích tâm lí rất tinh tế, cùng ngôn ngữ bóng bẩy, sâu sắc và dí dỏm, đã làm hài lòng độc giả khắp thế giới.

Các nhân vật của Jane Austen đều có điểm tương đồng, đó là họ không hoàn hảo. Họ là những người "trần thế", vô cùng đời thường, không tuyệt vời mà cũng chẳng tồi tệ. Họ cũng đứng trước những lựa chọn, trong bối cảnh tình yêu và hôn nhân bị chi phối bởi kinh tế và khuôn khổ của xã hội. Đây là một luồng gió mới trong nền văn học hiện thực, khác biệt so với cách viết cường điệu lãng mạn, có phần hoa mỹ rất thịnh hành thời bấy giờ. Mẫu nhân vật nữ trong các tác phẩm của Jane Austen cũng rất đáng chú ý. Họ là những cô gái trẻ, với tính cách cứng cỏi, ương ngạnh, tự chủ, ngay cả kiêu hãnh và ngang bướng. Những nhân vật này vấp ngã, nhưng cuối cùng họ cũng biết nhìn nhận lại lỗi lầm của mình, thay đổi và có những cái kết có hậu.

  2. Về Emma

Bên cạnh cuốn sách Kiêu hãnh và định kiến đã gắn liền với tên tuổi của Jane Austen, Emma cũng là một trong những cuốn sách của nữ nhà văn được độc giả đánh giá rất cao.

Nhân vật chính của tiểu thuyết là Emma Woodhouse, một cô gái giàu có, thông minh, độc đoán. Cuốn sách xoay quanh "hành trình" làm một "bà mối" tự phong của cô. Tuy bản thân tự nhận sẽ không bao giờ kết hôn, cô lại lấy làm thích thú trong việc suy đoán, rồi mai mối cho hết người này qua người khác. Sau lần mai mối thành công cho gia sư của mình, chị Taylor, và ông Weston, Emma bắt đầu tự tìm kiếm một nửa phù hợp cho Harriet, một người bạn mới của cô. Trải qua hết lần mai mối này đến lần mai mối khác đều không thành, thậm chí còn gây ra những tình huống trớ trêu cho chính cô, Emma đã nhận ra những sai lầm của mình và trở nên khiêm tốn hơn, cũng như học được cách nhìn nhận tình huống một cách khách quan hơn, để bản thân không còn bị che mắt bởi chính những suy đoán hàm hồ của chính mình. Những sự việc trớ trêu cũng đã khiến cô khám phá ra tình cảm thực sự của chính mình. Truyện kết thúc có hậu bằng hôn nhân rất tương xứng của cả Harriet và Emma.

  3. Trí tưởng tượng mù quáng

Có lẽ với tiểu thuyết Emma, điều nhà văn Jane Austen muốn phê phán nhiều nhất là trí tưởng tượng mù quáng đã che mắt các nhân vật trong truyện hết lần này đến lần khác, khiến họ có những đánh giá vô cùng chủ quan, dẫn đến những tình huống trớ trêu. Đó là những ảo tưởng về của Emma về tình cảm anh Elton dành cho Harriet, là sự hiểu lầm của anh Knightley về Frank Churchill, là nỗi đau buồn của Jane Fairfax,... Vẫn với lối kể chuyện rất có duyên của mình, Jane Austen dẫn dắt người đọc qua các tình huống giở khóc giở cười, khiến người đọc nhận ra những hiểu lầm giữa các nhân vật trước cả khi chính nhân vật có thể nhận thấy. Nhà văn đã tạo ra khoảng thời gian để người đọc có thể nhìn thấy các nhân vật của mình hành động một cách có phần nực cười khi đang bị che mờ mắt bởi những giả định và tưởng tượng mù quáng đó. Jane Austen đã cho ta thấy, một cách rõ ràng nhất, hậu quả khi chúng ta quá tin vào những đánh giá của mình mà bỏ qua những chi tiết quan trọng, để rồi tự làm bức tranh của mình trông thật méo mó và nực cười. Kết thúc câu chuyện, sau khi đã trải qua những tình huống oái oăm ấy, mỗi nhân vật của chúng ta đều đã học được những bài học, để đưa ra những đánh giá một cách khách quan và ít thành kiến hơn.

Nếu bạn là một người yêu thích những nhân vật hoàn hảo, những nhân vật không có khiếm khuyết về cả ngoại hình lẫn tính cách và suy nghĩ, thì có lẽ Emma sẽ làm bạn hơi thất vọng một chút. Emma, xuyên suốt cả câu chuyện, đã mắc rất nhiều những lỗi lầm, đã ngộ nhận rất nhiều thứ, và có một tính cách kiêu hãnh khiến cô có thể trở thành một trong những nữ chính "kém fan" nhất của Jane Austen. Có lẽ với Emma, nhà văn Jane Austen cũng đang thách thức chính những suy nghĩ và thành kiến của chúng ta về nữ nhân vật chính này, bằng cách ngầm cho ta thấy rằng chính chúng ta cũng đang để những phán xét của mình từ vài hành động của cô che đi mất một bức tranh toàn diện hơn về con người của Emma. Emma hay chõ mũi vào những chuyện tình cảm của Harriet, nhưng một phần lí do cũng là vì cô rất yêu quý người bạn mới quen, và luôn mong muốn Harriet sẽ cưới được một người đàn ông xứng đáng với cô, mà trong mắt Emma thì Harriet là một người vô cùng tốt đẹp. Một Emma có những ganh tỵ và đối xử bất công với bà Bates và cô cháu gái Jane Fairfax, cũng là một người đã xấu hổ vô cùng mỗi khi nghĩ về những hành động của mình, đã gián tiếp bày tỏ mong muốn được tha thứ theo nhiều cách. Bên cạnh đó, Emma cũng là một người vô cùng hiếu thảo với bố mình, rộng lượng với người quen và có những suy nghĩ, đánh giá độc lập và sâu sắc. Emma có nhiều ưu điểm và nhiều khuyết điểm, nhưng cũng vì thế, hành trình nhận ra sai lầm của bản thân để sửa đổi của Emma cũng nổi bật và dễ đồng cảm hơn với tất cả mọi người.

Emma là một cuốn sách đáng đọc đối với bất kì ai yêu mến những tiểu thuyết lãng mạn cổ điển. Không khó hiểu khi cuốn sách luôn là một trong những cuốn tiểu thuyết được ưa thích của Jane Austen nói riêng và thời kỳ đó nói chung. Với Emma, Jane Austen đã khắc họa một cách chân thực và dí dỏm bức tranh xã hội Anh Quốc cuối thế kỉ 18, đầu thế kỷ 19 với những phép tắc xã hội lịch sự, với đủ thể loại người và những nét tính cách riêng khác nhau, từ nực cười cho đến đáng quý. Cuốn sách cũng khiến người đọc phải suy nghĩ về tính phù phiếm, và những đánh giá chủ quan của chính bản thân mình. Nếu bạn đang tìm một cuốn sách vừa dí dỏm, hài hước, vừa mang những bài học sâu sắc, chắn hẳn bạn sẽ không bị thất vọng bởi Emma.

Review chi tiết bởi: Tú Linh - Bookademy

--------------------------------------------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link: Bookademy

(*) Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.


Xem thêm

Lời phàn nàn cuối cùng khiến tôi tức điên đến nỗi khi thấy lũ mèo của mình hất cuốn sách vào bồn tắm đầy nước ngay sau khi tôi đọc xong, tôi không nghĩ rằng "Ôi không, cuốn tiểu thuyết quý giá của tôi đã bị ngâm rồi!" - Tôi nghĩ rằng "Ha! Bạn đáng bị như vậy!"


Có hai điểm hấp dẫn chính và hai điểm hấp dẫn phụ để kéo chúng ta đến cao trào.

1) ĐIỂM CHÍNH: Briar có tìm thấy và giải cứu con trai mình không?

2) ĐIỂM CHÍNH: Tiến sĩ Minnerich độc ác có thực sự là người chồng thất lạc từ lâu của Briar, Levi Blue không?

3) ĐIỂM PHỤ: Blue có nổi cơn thịnh nộ cố tình phát tán căn bệnh không?

4) ĐIỂM PHỤ: Tại sao Briar vẫn quanh quẩn ở ngoại ô Zombieburg kể từ đó?


Câu hỏi số 1) không bao giờ thực sự đáng nghi ngờ. Những cuốn sách không đủ hấp dẫn để có nguy cơ giết chết bất kỳ nhân vật chính nào.


Câu hỏi số 2, 3 và 4 đều nổ tung như một con sên trong buồng áp suất.


CÓ – Blue đã nổi cơn thịnh nộ và phát tán căn bệnh dịch hạch!

KHÔNG – Minnericht không phải là Blue, Briar đã bắn Blue nhiều năm trước!

Thực ra Briar đã biết điều này từ lâu và có thể làm sáng tỏ bí ẩn chỉ bằng cách nói với… bất kỳ ai tại bất kỳ thời điểm nào…

Nhưng cô ấy đã không nói vì… Tôi không chắc?

Khi đọc sách, điều khiến tôi chú ý nhất là cách Jane Austen xử lý chuyện tình cảm của Emma Woodhouse. Đây không phải kiểu tình yêu dễ đoán hay được tô hồng. Austen để Emma đi một vòng khá dài, đôi khi vòng vèo, đôi khi sai hướng, trước khi cô hiểu được cảm xúc thật của mình.

Điều thú vị là Emma không phải nhân vật hoàn hảo. Cô thông minh nhưng đôi lúc quá tự tin, có ý tốt nhưng lại dễ đánh giá sai người khác. Tuy vậy, chính sự không hoàn hảo đó khiến Emma trở nên dễ gần. Người đọc có thể thấy rõ cô đang học hỏi, đang điều chỉnh, đang trưởng thành. Và vì thế, dù Emma có những quyết định chưa đúng, bạn vẫn muốn xem cô sẽ làm gì tiếp theo.

Trong chuyện tình cảm, Austen không tạo ra những khoảnh khắc bùng nổ. Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên: những cuộc trò chuyện, những hiểu lầm nhỏ, những thay đổi trong cách Emma nhìn người khác. Tình yêu của cô là nhận ra ai là người thực sự hiểu mình, ai là người luôn thẳng thắn với mình, và ai là người khiến cô trở nên tốt hơn.

Điều này khiến câu chuyện tình cảm trong Emma có chiều sâu mà không cần đến kịch tính. Nó giống như quá trình Emma học cách nhìn thế giới thực tế hơn, và tình yêu chỉ là một phần trong hành trình đó.

Nếu đọc bản tiếng Anh, bạn sẽ thấy rõ giọng văn châm biếm nhẹ nhàng của Austen: quan sát hành vi con người, và dùng sự hài hước để nói về những điều mà đôi khi chúng ta không muốn thừa nhận.

Emma là câu chuyện về một cô gái trẻ dần hiểu được điều gì thực sự quan trọng với mình. Và chính sự tinh tế đó khiến cuốn sách trở nên đáng nhớ.

0 điểm

Câu chuyện diễn ra tại thị trấn hư cấu Highbury ở Anh. Emma của Austen là một cô gái xinh đẹp, giàu có, thông minh nhưng cũng hay can thiệp chuyện người khác, ảo tưởng và được nuông chiều. Cô không phải kiểu nhân vật dễ được yêu thích, và khi đọc Emma, bạn sẽ không thực sự “đứng về phía” cô ấy ngay từ đầu.

Emma tự nhận mình là người mát tay trong chuyện mai mối sau khi giúp cô giáo Miss Taylor tìm được một cuộc hôn nhân tốt. Cô kết bạn với Harriet Smith, một cô gái trẻ hơn, và cố gắng ghép Harriet với mục sư Elton. Khi Harriet thừa nhận rằng cô thích Robert (và Robert cũng thích Harriet), Emma lại thuyết phục Harriet rằng Robert “không xứng” với cô, cả về địa vị, tiền bạc lẫn tính cách. Harriet nghe theo và từ chối lời cầu hôn của Robert.

Emma muốn “nâng cấp” Harriet, biến cô thành người phù hợp với tầng lớp cao hơn, mà không nhận ra rằng chính bản thân Emma cũng còn rất non nớt.

Điều đáng nói ở Austen là bà không trực tiếp nói cho bạn biết bà nghĩ gì về xã hội. Bà để nhân vật thể hiện điều đó. Ở đây, Emma...với sự thông minh, kiêu ngạo và những quan điểm mạnh mẽ, chính là cách Austen phơi bày những vấn đề xã hội. Emma cứng đầu, khó ưa và luôn phân loại mọi người theo tầng lớp.

Sau đó, Frank Churchill xuất hiện. Ban đầu Emma thích anh ta, nhưng rồi nhanh chóng chán. Cô lại thử ghép Harriet với Frank sau khi thất bại với Elton. Emma cũng gặp Jane Fairfax và không thích cô ấy, cho rằng Jane “lạnh lùng”, “thận trọng” và ghen tị với mình vì Frank có vẻ quan tâm đến Emma.

Tất cả những diễn biến xảy ra từ từ, dễ theo dõi. Chỉ đến khi Harriet thú nhận rằng cô thích Knightley, Emma mới nhận ra rằng mình cũng yêu Knightley. Knightley cũng yêu Emma, và thổ lộ điều đó sau khi Emma nói rằng cô chưa từng thích Frank. 

Tác giả bài review có một điểm không thích: Knightley nói rằng ông đã có cảm tình với Emma từ khi cô mới 13 tuổi, còn ông lúc đó 29. Điều này khiến người viết cảm thấy khó chịu, hơi “gợn” theo hướng không lành mạnh. (Những điều này cũng khá dễ hiểu nếu xét theo bối cảnh lịch sử)

Kết luận của bài review: nếu bạn quen với phong cách của Austen và thích các tác phẩm của bà, Emma sẽ là một cuốn sách thú vị. Nhưng nó không phải tác phẩm phù hợp để bắt đầu đọc Austen, vì nhịp truyện chậm có thể khiến người mới đọc nản.

Ngài Knightley là người khiến Emma thay đổi, giúp cô nhận ra rằng địa vị không thể đánh giá phẩm chất con người. Emma, dù ban đầu khó ưa, vẫn trưởng thành và trở thành một nhân vật tốt hơn.

Austen từng nói: “Tôi sẽ tạo ra một nữ chính mà chẳng ai ngoài tôi sẽ thích.” Việc Austen đúng hay không vẫn còn gây tranh cãi.

Tôi biết đến Emma lần đầu tiên sau bộ phim tuyệt vời Emma (2020) của đạo diễn Autumn de Wilde. Tôi rất ấn tượng với bối cảnh và thông điệp của bộ phim nên quyết định đọc quyển sách này.

Tôi nghĩ ai đọc các tác phẩm của Austen cũng nên đọc bản ngoại văn để thấy rõ được giọng văn dí dỏm cũng như đầy châm biếm của tác giả này.

Emma không phải kiểu nhân vật “yêu ngay từ đầu mà không biết”. Cô ấy thực sự không nghĩ đến chuyện yêu đương cho bản thân, vì cô tin rằng mình đã có đủ mọi thứ. Chỉ khi những người xung quanh bắt đầu thay đổi, khi Harriet có khả năng yêu Knightley, khi Emma đối diện với nguy cơ mất đi người luôn thẳng thắn với mình nhất, cô mới bắt đầu nhìn lại cảm xúc của chính mình.

Tình yêu của Emma và Knightley phát triển từ sự quen thuộc, từ sự tôn trọng, từ những cuộc trò chuyện mà Knightley luôn là người duy nhất dám chỉ ra sai lầm của Emma. Và chính điều đó khiến người đọc cảm thấy mối quan hệ này rất thật. Knightley nhìn thấy cả ưu điểm lẫn khuyết điểm của cô, và vẫn chọn cô. Và tôi cảm thấy điều đó rất đẹp đẽ.

Khi Emma cuối cùng nhận ra mình yêu Knightley, hành trình của cô không phải hành trình tìm kiếm tình yêu, mà là hành trình trở thành người xứng đáng với tình yêu đó. 

Tôi đã đọc đi đọc lại quyển sách này nhiều lần, đây là quyển sách yêu thích của tôi và cũng là quyển tôi thích nhất của tác giả Jane Austen. 

Điều thú vị nhất ở Emma là Jane Austen cố tình tạo ra một nhân vật chính không hoàn hảo. Emma Woodhouse thông minh, giàu có, tự tin và đôi khi quá tự tin. Cô ấy can thiệp vào chuyện tình cảm của người khác, đánh giá sai người, và thường xuyên hành động dựa trên trực giác hơn là thực tế. Nếu nhìn một cách khách quan, Emma là kiểu nhân vật rất dễ bị ghét.

Nhưng Austen lại khiến người đọc thích Emma, thậm chí còn muốn bảo vệ cô ấy. Lý do nằm ở cách Austen xây dựng Emma như một người trẻ đang học cách hiểu bản thân và hiểu người khác. Emma sai thật, nhưng cái sai của cô ấy đến từ sự nhiệt tình, từ mong muốn giúp đỡ, từ việc tin rằng mình đang làm điều tốt. Cô ấy không ác ý, chỉ là chưa đủ trưởng thành để nhận ra giới hạn của mình.

Điều này đặc biệt rõ trong các tình tiết lãng mạn. Emma luôn nghĩ mình hiểu rõ tình cảm của người khác hơn chính họ. Cô ghép đôi Harriet với những người mà cô cho là phù hợp, dù thực tế hoàn toàn ngược lại. Cô hiểu sai cảm xúc của Mr. Elton, hiểu sai Harriet, và thậm chí hiểu sai chính mình. Nhưng thay vì khiến người đọc khó chịu, những sai lầm này lại khiến Emma trở nên gần gũi. Bởi vì ai cũng từng có lúc tự tin quá mức vào trực giác của mình, ai cũng từng nghĩ mình “biết rõ” người khác, và ai cũng từng sai.

Trong chuyện tình cảm của chính Emma, Austen cũng làm điều tương tự. Emma không nhận ra tình cảm của mình dành cho Mr. Knightley cho đến khi cô đối diện với khả năng mất anh. Phải trải qua những sai lầm, những hiểu lầm, những lần tự tin quá mức để cuối cùng hiểu được điều mình thực sự muốn.

Và đây là lý do người đọc ủng hộ Emma trong mọi quyết định của cô: Emma không hoàn hảo, nhưng cô ấy chân thật. 

Cô ấy sai, nhưng cô ấy học. 

Cô ấy kiêu kỳ, nhưng không độc ác. 

Cô ấy mạnh mẽ, nhưng vẫn biết rung động.

Emma đối với tôi trở thành một trong những nhân vật đáng yêu nhất của Austen.

0 điểm