2 năm trước Điều ẩn sau là gì? Một anh chàng đa nhân cách nhưng tài giỏi vô cùng - cha đẻ của hệ thống dữ liệu DNA. Một cô gái tự ti vì ngoại hình - dẫn tới chứng trầm cảm và trở thành thiên tài toán học. Hai con người trên đã kết hợp với nhau để hệ thống dữ liệu DNA được hoàn thiện tới độ tuyệt đối. Ai mà ngờ được - 1 kẻ giết người hàng loạt - NF13 - đã khiến những người tạo ra hệ thống kia phải vắt óc suy nghĩ xem là do hệ thống sai hay dữ liệu chưa đủ lớn? Tất cả DNA của người dân khi thu thập - đều cho ra kết quả chính xác đến 99,9%, trừ NF13 ra.NF13 là ai mà đến cả DNA cũng không nhận ra? Phải chăng, "Dữ liệu bạch kim" là kho dữ liệu giữ bí mật siêu to khổng lồ? Vậy có cách nào để mở nó ra không? Những kẻ liên quan đến nó sẽ có kết cục ra sao? Phải chăng, những dự luật được thông qua là để bảo vệ cho chính những kẻ đã kí vào dự luật đó? Like Share Trả lời
2 năm trước Lý do mình thích cuốn này 1. Chủ đề mới lạ, gây ấn tượng mạnh, đồng thời là lời cảnh báo cho tương lai: Việc quản lý dữ liệu nhân khẩu với danh tính các thứ thấy nhiều rồi, mà quản lý ADN người dân mới thấy lần đầu. Từ ADN phác họa được chân dung tội phạm, sau đó truy được danh tính qua huyết thống thân nhân dựa trên cơ sở dữ liệu, dữ liệu càng nhiều thì việc truy bắt tội phạm càng dễ dàng. Thoạt thấy đây là một phương pháp điều tra vô cùng hoàn hảo, có chút thần thánh. Song nó đặt ra những vấn đề về quyền riêng tư, đạo đức, và những mặt trái mà càng đọc càng thấy rõ. Chủ đề này đặt ra những cái nhìn suy tư vào tương lai, khi thế giới dần hình thành cái gọi là "cai trị có hệ thống" và tầng lớp người dân luôn chịu thiệt thòi. Một kiểu "phản địa đàng". 2. Nội dung ly kỳ, hấp dẫn:Hiếm có tác phẩm nào của Keigo lại nhiều kịch tính, chuẩn trinh thám hình sự pha tâm lý như cuốn này, rất nhiều á.n mạ.ng liên tiếp xảy đến, mà toàn những cái chế.t không ngờ đến. 3. Nhiều yếu tố kết hợp:Đi song song với đề tài "Hệ thống dữ liệu ADN" là yếu tố tâm lý - tâm thần phân liệt được khai thác nhiều, sâu. Nhân vật chính là người đa nhân cách, biết được nhân cách thứ 2 của mình, còn đốt thuốc hoán đổi nhân cách nữa (chi tiết này mình thấy hơi ảo, như vụ robot sao chép đồ gốm cũng thế, nhưng công nhận đọc thú vị). 4. Nhiều bước ngoặt:Về gần cuối có cú twist, tuy không quá gây sốc, nhưng đủ để mình không đoán ra. Với các tình tiết rẽ ngang rải rác khá nhiều. 5. Cảm xúc mang lại:Tuy sách không khiến mình ám ảnh nhiều ngày đêm nhưng cũng khiến mình lạ lẫm, tò mò khi mới đọc, hấp dẫn với mỗi diễn biến, hồi hộp sốt ruột khi gần về cuối, và cái kết rùng mình. Thế là quá tuyệt rồi. Đó là lý do tại sao mình vẫn cứ đọc Higashino Keigo hoài. Like Share Trả lời
2 năm trước Chạm sâu vào tâm lý, hạnh phúc trong trái tim mỗi con người Không đơn thuần là một câu chuyện rượt đuổi, chạy đua với tên tội phạm nguy hiểm, khó nắm bắt, "Dữ liệu bạch kim" đã chạm sâu vào tâm lý, vào hạnh phúc trong trái tim mỗi con người cũng như luồn lách vào tận cùng của những bí mật ghê tởm của xã hội. Những câu chuyện về người thợ gốm trong thế giới nhiễu nhương, câu chuyện về cô gái mặc cảm, tự ti về bản thân rồi dồn hết năng lượng và trí tuệ để trở thành thiên tài toán học cô độc, câu chuyện về cậu bé trầm tư tới mức tách mình làm 2 nhân cách đem đến những tình huống bất ngờ nhưng vẫn logic và hợp lý với cách xây dựng của tác giả Keigo.Về độ bất ngờ, nếu so từ đầu đến cuối thì rõ ràng là cái kết cua khá gắt, nhưng trước khi hạ màn thì dường như tác giả lại hơi nôn nóng, hé lộ về hung thủ qua một số chi tiết cách đó một vài trang. Với mình, đây là cuốn sách rất cuốn hút, có chiều sâu, chính thức đưa mình lọt hố bác Keigo trong thể loại hoàn toàn mới lạ này. Like Share Trả lời
2 năm trước Không chỉ là một câu chuyện phá án Lần thứ 2 bước vào thế giới của Keigo, sau câu chuyện trong trẻo kết nối quá khứ - hiện tại – tương lai trong "Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya", mình ngỡ ngàng, ngơ ngác một hồi lâu rồi lại chìm sâu vào thế giới đầy màu sắc kì lạ và kì ảo của những khám phá, những bí mật động trời trong "Dữ liệu bạch kim"."Dữ liệu bạch kim" bắt đầu bằng một vụ án tương đối phổ biến và được cảnh sát giải quyết dễ dàng thông qua sự góp sức của dữ liệu DNA toàn dân. Nhờ hệ thống mang tính đột phá này, tỉ lệ tội phạm bị bắt tăng mạnh, trừ một số trường hợp ít ỏi cho kết quả Not Found (NF). Điển hình là tên sát nhân bí ẩn mang kí hiệu NF 13 với nạn nhân là các cô gái trẻ cùng tinh dịch trong cơ thể. Bí ẩn của kết quả Not Found lần lượt được mở ra cùng những vấn đề phức tạp, không còn đơn giản thuộc thẩm quyền của cảnh sát khu vực. Like Share Trả lời
2 năm trước Giúp ta thêm trân trọng, tin yêu những điều giản dị đời thường Quyển sách hấp dẫn mình từ những trang đầu tiên cho đến dòng cuối cùng. "Dữ liệu bạch kim" khiến mình nhớ đến bộ phim "Bằng chứng thép" với những vụ án giết người cùng những lần phá án hấp dẫn của bộ ba pháp y, pháp chứng và cảnh sát. Chính sự tiến bộ của khoa học kĩ thuật đã khiến hành trình phá án được rút ngắn và đạt được hiệu quả cao. Keigo cũng dựng lên một thế giới như thế ấy, một thế giới giả định nhưng có thể xuất hiện: ADN của người dân Nhật được chính phủ quản lý để hỗ trợ cho việc truy tìm thủ phạm trong bất cứ vụ án nào. Từ hệ thống ấy đã nảy sinh biết bao sự việc, bao con người liên quan. Lời thoại nhiều, tâm lí nhân vật được khai thác sâu sắc, truyện có cao trào, kịch tính, có những đoạn làm mình thót tim. Đồng thời, Keigo cũng đề cập đến nhiều vấn đề xã hội, trong đó có sự công bằng khiến người đọc trăn trở. Một trong những yếu tố tạo nên sự thú vị cho quyển sách đó chính là có đề cập đến vấn đề đa nhân cách. Từ đó, tác giả đã tạo nên những câu chuyện là một chuỗi mắt xích liên hoàn tạo nên sự gay cấn cho tác phẩm. Đồng thời, nó cũng giúp khiến ta suy ngẫm về những điều mình thấy, những thứ mình cảm nhận, cũng như giúp ta thêm trân trọng, tin yêu những điều giản dị đời thường. Like Share Trả lời
2 năm trước Hay nhưng chữ nhỏ quá Kagura, một người đàn ông mắc chứng rối loạn đa nhân cách. Anh ấy phải đối mặt với vấn đề nghiêm trọng khi DNA đẩy để khớp với bằng chứng tại hiện trường vụ án mạng mà anh ta phải tìm ra kẻ giết người thực sự. Để chứng minh sự vô tội ,trường hợp này không phải là một trường hợp bình thường. Bởi vì về nhiều phòng ban không thể tin tưởng bất cứ ai ngay cả bản thân anh ấy.Câu chuyện rất vui, không quá nhiều nhân vật, gây khó hiểu, càng về cuối thì dữ dội theo phong cách của A. Kego. Cho đến khi tôi phải ép mắt để đọc vào nửa đêm cho đến khi kết thúc. Nhưng thừa nhận rằng nó hơi nhạt vì nó làm mất kích thước phông chữ của EPPO, nhỏ hơn khoảng 0,5 nên -1 điểm so với những cái khác, do khiến nó hơi khó đọc. Like Share Trả lời
2 năm trước Hãy đọc nó Điều mà Kego làm tốt là giải thích mức độ khó khăn của việc lưu trữ dữ liệu lớn và việc sử dụng nó khó khăn như thế nào và sử dụng nó như thế nào cho hợp lý.Câu hỏi về bảo mật hay quyền riêng tư vẫn là một câu hỏi có rất nhiều câu trả lời. Nhưng chúng ta hãy nghe Kego giải thích trong cuốn sách này, rất vui, tôi có thể tưởng tượng ra những cảnh đó.Lấy Oguri Shun làm hình mẫu cho Kagura. Nó được coi là có thể sử dụng được, nhưng Shun có lẽ giống một cảnh sát Asama hơn. Còn về đôi mắt của Kagura, chắc là Sato Takeru. Còn tình tiết thì đọc nó nha không tiết lộ. Like Share Trả lời
2 năm trước Không thể bỏ qua Chủ đề chính là lưu trữ tập trung DNA của mọi người. Để tìm ra hung thủ trong vụ án mạng, nghe thì có vẻ thờ ơ, vì nó đã là một câu chuyện quen thuộc rồi. Nhưng tôi thích những chi tiết nhỏ bao gồm trong câu chuyện. Đó là điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Nhưng sau khi đọc nó thì wow:- Quyền riêng tư ở đâu, nếu có một điểm truy cập thông tin như vậy?- Làm thế nào để bảo vệ dữ liệu khỏi bị lạm dụng?- Khấu trừ thuế cho người đi lấy mẫu ADN, tương tự như cách cho tiền ở nước ta.- Abhisitchon, người đã trốn thoát khỏi cuộc kiểm tra hệ thốngChủ đề có vẻ đơn giản. Nhưng diễn biến của câu chuyện rất vui, mời các bạn theo dõi. Luôn luôn có những câu hỏi để hỏi. Thêm vào đó, hãy để nhân vật chính mắc chứng rối loạn đa nhân cách tiếp tục câu chuyện sẽ vui hơn. Nhưng khi nghĩ về thế giới thực thì nó như thế đó.Cuốn sách này không nên bỏ qua. Like Share Trả lời
2 năm trước Không như mô tả Tôi thực sự thích thú khi thiết lập một nhân vật có hai tính cách, một là ủng hộ công nghệ và một ủng hộ chủ nghĩa nhân văn. Chủ đề chính mà luật pháp không bình đẳng giữa người dân thường xuyên và quan chức chính phủ trong hầu hết mọi xã hội đều phản ánh thực tế một cách khó khăn. Phần duy nhất tôi thấy nực cười là "Chương trình bí mật Mogul" không có vẻ gì là lạ mắt như Higashino đã mô tả. Nó có thể chỉ là một truy vấn SQL chẳng hạn như: "SELECT DNA FROM DNA WHERE platinum = True". Like Share Trả lời
2 năm trước Không hay Cuối cùng, tôi không biết mình muốn nói gì. Tôi nghĩ rằng tôi muốn nói rằng khoa học và công nghệ luôn có nguy cơ bị lạm dụng bởi những người nắm quyền, nhưng đó là điều bình thường và cuối cùng thì những nhân vật chính (những nhà nghiên cứu và những người không chuyên bị nghi ngờ là thám tử) rốt cuộc chẳng làm được gì. Ngay cả các nhà nghiên cứu cũng bước vào cuộc sống ẩn dật sau vụ việc. Catharsis không thể có được trừ khi chiến lược quốc gia thất bại vì nó là một câu chuyện hư cấu. Trong trường hợp giết người, tội phạm có thể được dự đoán trên đường đi, điều này không giống như Keigo Higashino. Ngoài ra, như những người đánh giá khác đã viết, tôi nghĩ rất dễ mắc phải bệnh nhân cách kép và bệnh tâm thần. Tôi muốn bạn viết ít nhất là "Tình yêu đơn phương". Tôi tự hỏi liệu một tác phẩm như vậy có thể được thực hiện nếu nó được sung mãn hay không? Đáng thất vọng. Like Share Trả lời
Một anh chàng đa nhân cách nhưng tài giỏi vô cùng - cha đẻ của hệ thống dữ liệu DNA. Một cô gái tự ti vì ngoại hình - dẫn tới chứng trầm cảm và trở thành thiên tài toán học. Hai con người trên đã kết hợp với nhau để hệ thống dữ liệu DNA được hoàn thiện tới độ tuyệt đối.
Ai mà ngờ được - 1 kẻ giết người hàng loạt - NF13 - đã khiến những người tạo ra hệ thống kia phải vắt óc suy nghĩ xem là do hệ thống sai hay dữ liệu chưa đủ lớn? Tất cả DNA của người dân khi thu thập - đều cho ra kết quả chính xác đến 99,9%, trừ NF13 ra.
NF13 là ai mà đến cả DNA cũng không nhận ra?
Phải chăng, "Dữ liệu bạch kim" là kho dữ liệu giữ bí mật siêu to khổng lồ? Vậy có cách nào để mở nó ra không? Những kẻ liên quan đến nó sẽ có kết cục ra sao?
Phải chăng, những dự luật được thông qua là để bảo vệ cho chính những kẻ đã kí vào dự luật đó?