Xem thêm

Có những cuốn sách như một bến đỗ bình yên giữa cõi Ta Bà đầy đau khổ. Chúng chạm đến trái tim trầy xước, và cả những tâm hồn trẻ đang dò dẫm bước vào hành trình nhân sinh. Để rồi khi trang sách kia gấp lại, người ta bỗng thấy yêu hơn kiếp sống mong manh này. Và nếu một ngày phải rời khỏi trần gian vội vã, họ vẫn có thể mỉm cười bởi trong tâm không còn vướng mắc điều gì. Dẫu Có Ra Đi Vẫn Sẽ Cười của tác giả Mộc Trầm (Thích Đạo Quang) là một cuốn sách mang lại dư vị như thế. Cuốn sách tựa một thước phim chậm rãi, ghi lại từng nhịp thở của một đời người. Trong đó, có nụ cười của buổi sáng an lành, cũng có giọt nước mắt rơi trên bờ vai chia ly. Lấy cảm hứng từ câu chuyện thật của một người cha đang đứng bên bờ sinh tử, tác phẩm là những trang nhật ký dịu dàng gửi đến đứa con chưa kịp nắm lấy bàn tay cha. Không chỉ là đôi lời nhắn nhủ trước lúc đi xa, đó còn là một hành trình yêu thương và tha thứ. Và khi cánh cửa khép lại, nụ cười vẫn ở đó, nhẹ như mây trôi, an nhiên như chiếc lá rời cành trong mùa thu chín muồi. Nghĩ đến cái chết, phần lớn chúng ta đều cảm thấy sợ hãi. Đó là phản xạ tự nhiên của bất kỳ sinh mệnh nào. Bất kỳ ai cũng từng ít nhất một lần rùng mình khi ý nghĩ ấy ghé ngang tâm trí. Chẳng ai muốn chết, kể cả những người tin rằng thiên đàng đang chờ đón mình. Đọc Dẫu Có Ra Đi Vẫn Sẽ Cười, cái chết là một lời mời gọi để sống sâu sắc hơn. Giống như một cơn gió bất ngờ làm rụng chiếc lá cuối cùng, cái chết nhắc ta trân quý từng khoảnh khắc đang còn, thương nhau nhiều hơn, bao dung hơn với những lầm lỗi, và biết mỉm cười khi buông xuống tất cả. Điều khiến tôi lặng đi khi đọc cuốn sách không phải là những trang viết về bệnh tật hay khoảnh khắc cận kề cái chết, mà là cách nhân vật chính mở lòng đón nhận tất cả. “Nếu mai này phải rời đi, tôi vẫn muốn ra đi trong tiếng cười, để con biết rằng cha đã sống trọn vẹn.” Anh bình thản nhìn cái chết như một phần tất yếu của kiếp người. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại, anh chọn nói lời cảm ơn, gửi đi sự tha thứ, trao tặng yêu thương và can đảm làm những điều trước đây từng do dự. Qua từng trang sách, tác giả nhẹ nhàng nắm tay ta bước vào một cuộc “thực tập” lạ lùng: thử sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng. Khi ý nghĩ ấy khẽ gõ cửa, bao nhiêu tham vọng, hơn thua, những món nợ hờn giận… bỗng như lớp bụi mỏng tan vào hư không. Chỉ còn lại những khoảnh khắc nhỏ bé mà nhiệm màu. Bữa cơm ăn chậm rãi để nghe tiếng cơm mềm dưới răng, vòng tay ôm lâu hơn để hơi ấm thấm qua từng nhịp tim, giọng nói run run khi gọi tên những người thương và gửi lời cảm ơn như một đóa hoa dâng trọn cho đời. Chính vì tác giả là một tu sĩ, lời văn trong sách thấm đẫm sự bình an và buông bỏ, không bi lụy mà cũng không né tránh. Mỗi trang viết như một hơi thở chậm, giúp ta lặng lẽ soi chiếu lại mình: ta đang sống thật hay chỉ đang “qua đời” trong những ngày tháng chưa kịp yêu thương trọn vẹn? Và để rồi nhận ra, điều quý giá nhất không phải là thời gian ta có, mà là cách ta dùng nó để yêu thương, tha thứ, và mỉm cười khi phải rời đi. Tiếng Việt trong Dẫu Có Ra Đi Vẫn Sẽ Cười thật sự là một điểm sáng khiến cuốn sách vượt lên khỏi ranh giới của một câu chuyện thông thường. Lời văn của Mộc Trầm vừa giản dị vừa tinh tế, như được gọt giũa từ những trải nghiệm sâu lắng và một tâm hồn đã thực tập chánh niệm lâu năm. Tác giả sử dụng hình ảnh ẩn dụ đẹp đến nao lòng, như “bờ vai của một người đang đứng giữa nhân gian, đưa tay đón lấy ta lúc ruột mềm cuộn sóng”; có lúc là câu nói ngắn gọn mà vang vọng, như một tiếng chuông chạm vào lòng: “Khó nhất là chấp nhận người khác đã khác đi.” Đọc xong, ta còn yêu hơn thứ tiếng Việt đầy nhạc tính và sức gợi này. “Cuộc đời như một dòng sông, có lúc êm đềm, có lúc cuộn sóng. Nhưng dù thế nào, hãy cứ thả mình trôi theo dòng chảy, đừng cố gắng bám víu vào bờ. Bởi chỉ khi buông bỏ, bạn mới thực sự được tự do.” Trong những con chữ giản dị ấy, tác giả đã gửi gắm một triết lý sống nhẹ nhàng mà sâu thẳm. Dòng sông vốn là hình ảnh quen thuộc với tâm hồn người Việt bỗng hiện ra như chính hình hài của đời sống. Khi êm đềm, nước sông soi bóng mây trời, như những tháng ngày thanh thản, êm ả. Khi cuộn sóng, bọt trắng tung lên, tựa những mùa giông gió, thử thách bất ngờ ập đến. Điều đẹp ở đây là cách tiếng Việt được sử dụng với sự tinh tế, tạo nên nhịp điệu trầm bổng như một khúc hát ru. Bằng cách vận dụng những thanh âm mềm mại của tiếng Việt, tác giả không chỉ khuyên ta chấp nhận vô thường, mà còn mời gọi ta sống thuận theo tự nhiên, như con nước không tranh giành với ghềnh đá, như phù sa âm thầm bồi đắp đôi bờ. Cảm giác khi đọc những dòng này, là cảm giác ta được dỗ dành, được an ủi, được nhắc khẽ rằng mọi chảy trôi đều có ý nghĩa, và đôi khi, chính khi ngừng chống cự, ta mới thật sự được tự do. “Đau khổ cũng như một cơn mưa, dù nặng hạt đến đâu rồi cũng sẽ tạnh. Hãy kiên nhẫn chờ đợi, bởi sau cơn mưa, bầu trời sẽ lại trong xanh.” Trong tiếng Việt, “mưa” không chỉ là hiện tượng thời tiết, mà còn là nét tâm tình. Mưa chở theo cái lạnh ướt át của những mất mát, nhưng cũng gột rửa bụi bặm, để lại cho đời thứ mùi đất dịu ngọt mà chỉ sau mưa mới có. Tác giả đã chọn hình ảnh này để nói về những tháng ngày khổ đau, và “bầu trời trong xanh” như một lời hẹn thầm thì của hạnh phúc, của bình an cuối cùng. Nhịp câu rơi nhẹ, ngân dài, như tiếng mưa rơi trên mái hiên, rồi bỗng lắng lại để nhường chỗ cho khoảng lặng sau cơn giông. Tiếng Việt ở đây không ồn ào, không vội vã, mà mềm như tơ, trong như nước, đủ sức ôm trọn cả nỗi buồn lẫn niềm hy vọng. Đọc xong, ta thấy lòng mình dịu lại, và càng thêm yêu thứ ngôn ngữ đã khéo léo hóa mưa thành thơ, hóa nỗi buồn thành một bản nhạc êm đềm. Điều đáng quý đầu tiên là tác giả không sa vào bi kịch hóa cái chết. Cái chết trong sách được miêu tả như một lẽ đến – đi của tự nhiên, giống như “hoa nở rồi hoa tàn”, “mây đến rồi mây đi”. Văn phong của Mộc Trầm hướng người đọc đến sự chấp nhận vô thường một cách nhẹ nhàng. Câu văn thường ngắn hoặc trung bình, nhịp chậm, tạo khoảng lặng. Tác giả hay dùng dấu phẩy để kéo dài hơi thở, giống như một người đang ngồi đối thoại thủ thỉ, mời ta thả chậm tâm trí. Điều này khiến người đọc có cảm giác như đang ở trong một buổi pháp thoại bằng hơn là đọc một cuốn sách lý luận hay tự truyện. Qua từng trang Dẫu Có Ra Đi Vẫn Sẽ Cười, tiếng Việt hiện lên như một dòng suối chảy qua tâm hồn, mát lành và trong trẻo. Có những câu chữ mềm mại như tơ, khẽ khàng chạm vào những góc khuất sâu nhất trong tim người đọc. Tiếng Việt trong sách của Mộc Trầm gần gũi và chân thành. Từng câu, từng chữ đều thấm đẫm hơi thở của đời sống thường ngày, nhưng qua bàn tay tác giả, chúng trở nên thiêng liêng như lời kinh trong chùa. Đọc những câu chữ ấy, ta mới thấy tiếng Việt thật giàu khả năng ôm ấp nỗi buồn mà vẫn giữ được niềm an nhiên. Nó có thể kể về cái chết mà không làm ta sợ hãi, có thể nói về chia ly mà vẫn gieo vào lòng người một niềm tin dịu dàng rằng mọi cơn mưa rồi sẽ tạnh. Và khi gấp sách lại, ngoài thông điệp về vô thường và yêu thương, ta còn mang theo tình yêu dành cho chính tiếng Việt. “Điều hạnh phúc nhất trong một kiếp làm người, là những lúc yếu lòng, có một người chịu đứng để mình được ôm. Tựa đầu lên vai nhau mà quên đi bão dữ. Thế sự đa đoan vây bủa, không vững bằng bờ vai của một người đang đứng giữa nhân gian, đưa tay đón lấy ta lúc ruột mềm cuộn sóng.” Dẫu Có Ra Đi Vẫn Sẽ Cười như một cánh cửa lặng lẽ dẫn sang một hành trình khác. Trong thế giới ấy, cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là một đoạn nghỉ để khởi đầu một khúc nhạc mới của tâm hồn. Tác phẩm nhắc ta rằng, dù đời này có vấp ngã bao nhiêu lần, chỉ cần ta đủ dũng khí nhận ra lỗi lầm và kiên tâm tu sửa, thì sự chuyển hóa ấy trở nên vô giá, không gì so sánh được. Bởi lẽ, biết lỗi và sửa lỗi không chỉ là một hành động đẹp, mà còn là một minh chứng cho sức mạnh của con người trong hành trình trở về với chính mình. “Điều quan trọng nhất trong cuộc sống không phải là số tiền trong tài khoản, mà là những khoảnh khắc chúng ta đã trải qua cùng những người mình yêu thương.” Con người ai cũng mang trong mình hạt giống của tình thương, nhưng nhiều khi ta để nó ngủ quên dưới lớp bụi của bận rộn, lo toan, hay những vết thương chưa lành. Ta cứ nghĩ còn nhiều thời gian, cứ hẹn “để mai”, để rồi khi ngày cuối cùng đến, mới hối tiếc vì chưa kịp trao đi đủ. Dẫu Có Ra Đi Vẫn Sẽ Cười là cuốn sách dành cho bất kỳ ai đang sống và muốn sống một cách trọn vẹn hơn. Nó dành cho những người đang loay hoay giữa bộn bề công việc, áp lực, và quên mất ý nghĩa thật sự của đời sống. Dành cho những trái tim từng tổn thương, đang học cách tha thứ và mở lòng trở lại. Dành cho những ai sợ hãi cái chết, để thấy rằng kết thúc không hẳn là mất mát, mà có thể là một khởi đầu dịu dàng. Cuốn sách cũng dành cho những người trẻ mới vào đời, để sớm hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở những đỉnh cao xa vời, mà ở việc yêu thương và biết ơn từng điều nhỏ bé quanh mình. Và hơn hết, nó dành cho tất cả những ai muốn khi đến giây phút cuối cùng vẫn có thể mỉm cười bởi mình đã sống một đời không hoang phí.