Xem thêm

Nếu có tư tưởng giảng đường đại học là nơi để các bạn xả hơi sau một kì thi vất vả thì hãy loại bỏ nó ra khỏi đầu ngay lập tức. Đúng là môi trường cấp 3 và đại học khác nhau hoàn toàn sẽ khiến cho chúng ta khó có thể thích ứng một cách nhanh chóng, thế nhưng đó không phải là lý do để bạn dùng hai từ “Đại học” để chơi chứ không cố gắng. Giai đoạn đầu đối với “Tân sinh viên” sẽ rất khó khăn nhưng đó cũng là trải nghiệm đáng nhớ ấy chứ. Từ cuộc sống không phải lo nghĩ gì về tiền bạc, ăn uống, ngủ nghỉ thì giờ đây Đại học sẽ giúp bạn tự lập hết tất cả khi không có gia đình bên cạnh.

“Sau khi bước chân vào xã hội, các bạn trẻ mới phát hiện ra không có bất cứ ai chỉ cho ta hướng đi, thế giới rất rộng lớn, ta phải tự lực cánh sinh, mỗi người đều phải học cách tự mình trưởng thành.”

 Bằng cấp rất quan trọng trong cuộc sống của chúng ta, ngay hiện tại bạn có thể không tin thế nhưng sau này khi ra đời bạn làm sao có thể chứng minh được khả năng của mình. Bạn nói với họ rằng mình học tiếng anh rất giỏi nhưng ai sẽ làm chứng cho bạn đây, rất đơn giản đó chính là một tấm bằng chứng chỉ tiếng anh. Việc cố gắng học tập để có được một tấm bằng đóng một vai trò vô cùng to lớn cho sự thành công của bạn sau này, thế nhưng bạn cũng không được quên các kỹ năng bắt buộc phải có.

Ở đất nước nào cũng vậy, Trung Quốc hay Việt Nam cũng đều có các bạn trẻ đặt câu hỏi như thế. Bằng cấp là yêu cầu cơ bản nhất trong bất cứ một nghề nghiệp chuyên nghiệp nào. Cứ nhìn vào yêu cầu tuyển dụng là biết. Ngày nay, ngày càng nhiều doanh nghiệp tuyển dụng đều đòi hỏi bằng cấp như một điều kiện cơ bản. Nếu bạn có năng lực, bạn thấy bất công khi nhà tuyển dụng không xem xét điều đó? Tác giả Lý Thượng Long đã có phần trình bày vô cùng thuyết phục về điều này. Bởi vì những bằng cấp, chứng chỉ đó sẽ nói lên năng lực và giá trị của bạn. Bạn có thể không cần chúng trừ khi bạn có một năng lực tỏa sáng vượt trội có thể thay thế hoàn toàn. Nhưng nhà tuyển dụng, họ có thời gian tìm hiểu một người như vậy không? Trưởng thành là giai đoạn quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Nó có thể có thất bại, có tổn thương, cũng có thể là thành công, xuất chúng,… Bạn có thể học tại một trường đại học hạng hai nhưng tuyệt đối không làm người hạng hai. Trường đại học khác với cấp ba và các cấp học khác ở cách giáo dục. Môi trường đại học yêu cầu rất cao tính tự học và sắp xếp thời gian. Chỉ cần bạn kiên trì nhẫn nại, chịu khó học hỏi thì chắc chắn bạn sẽ trở nên giỏi giang.

Dù là người mới cũng có thể thần tốc tiến lên. Hay người bình thường cũng có thể để lại một vài thành tựu. Cao thủ là người biết tận dụng thời gian trống chứ không để chúng chiếm lĩnh mình. Ngày nay, có rất nhiều sinh viên lựa chọn vừa đi học vừa đi làm thêm. Cũng dễ hiểu thôi. Họ là những chú chim non mới được thả ra khung trời tự do. Họ khao khát sống một cuộc đời riêng, không còn phụ thuộc vào cha mẹ. Và điều đầu tiên là sự độc lập về kinh tế. Tuy nhiên, điều đáng cân nhắc là ta có thể cân bằng hai khoảng thời gian này hay không? Không ít bạn sa vào đi làm mà thành tích học tập không tốt. Kiến thức chuyên môn lại không vững. Và chính ước mơ mà bạn theo đuổi những ngày mới vào đại học đã bị chính bạn thẳng tay đè xuống. Như vậy, liệu có đáng không? Đi làm thêm gánh vác một phần kinh tế gia đình không có gì sai. Nhưng đi học đại học thì bản chất vẫn là đi học. Chỉ khi bạn nỗ lực hết sức trong những năm tháng đại học. Năm tháng sau này của bạn mới bớt khổ cực.

Cuốn sách "Đại học không lạc hướng" này có thể coi là cuốn sách thứ ba mà Lý Thượng Long viết. Khi bắt tay vào viết, tác giả luôn tự hỏi bản thân một câu hỏi: Nếu như đây là cuốn sách cuối cùng trong loạt sách truyền cảm hứng của tác giả, nếu như sau khi hoàn thành cuốn sách này anh không viết nữa mà bước vào một lĩnh vực khác, nếu coi cuốn sách này là lời từ biệt, vậy thì anh muốn nhắn gửi điều gì tới bạn đọc, người thân, và chính bản thân mình? Nghĩ đi nghĩ lại cũng không ra. Một buổi sáng, đột nhiên nảy ra một ý tưởng, tác giả liền viết lên giấy: “Vươn lên hoặc bị đánh bại”. Thật ra, trong những năm tháng còn trẻ, nếu chúng ta không lựa chọn trở nên nổi bật, thì sẽ phải hối tiếc về sau. Nhóm Ngũ Nguyệt Thiên có một câu hát thế này: “Nếu như khuôn mặt ai cũng giống nhau, hình dáng ai cũng giống nhau, vậy điểm khác biệt giữa bạn và mọi người chính là ở cách sống của bạn”. Cuốn sách được chia thành 5 phần. Mỗi phần trả lời một câu hỏi: Nếu ngày mai là ngày cuối cùng trong đời, bạn có hối hận không?; Bằng cấp, chứng chỉ có được sau những năm đại học có công dụng gì?; Có nên tham gia hội sinh viên và câu lạc bộ?; Học trường bình thường, làm sao để có cuộc đời tốt nhất; Trong những năm đại học có đi làm thêm không?; Nên tiếp xúc với tình yêu như thế nào?

Tuổi trẻ của chúng ta vẫn thường gắn với những cụm từ: ước mơ, nỗ lực, phấn đấu. Những gì bạn học và khám phá được trong những ngày xanh ấy sẽ là bước đệm cho tương lai. Chúng ta đều chỉ là những cá thể bé nhỏ trong vũ trụ bao la này. Nhưng chúng ta lại khao khát sự nổi bật và mong muốn được thế giới công nhận. Thực ra, thế giới căn bản không quan tâm bạn nỗ lực như thế nào mà chỉ quan tâm đến kết quả của bạn. Khi bạn thành công và trở nên rực rỡ. Tự khắc những năm tháng chịu đựng đau khổ năm xưa sẽ trở thành một hành trình đầy hào quang. Ngược lại, nếu bạn mãi mãi bé nhỏ thì sẽ chẳng có ai đau xót cho bạn. Có lẽ chúng ta đang thắc mắc tại sao thế giới này lại tàn khốc đến vậy? Tàn khốc ấy mới chính là cuộc sống. Chỉ có chịu được cô đơn, luôn luôn phản tỉnh bản thân, tiến bộ mỗi ngày thì mới có thể hưởng thụ vinh hoa

"Đại học không lạc hướng" nghe tên đã biết sẽ rất phù hợp với các bạn sắp hoặc mới bước vào đại học rồi nhỉ. Với những bạn mới bước chân vào ngưỡng cửa đại học hẳn sẽ rất hoang mang, mình cũng đã từng như vậy và rất may ngay lúc ấy mình lại có duyên được biết đến cuốn sách này. Bạn đang hoang mang rằng bản thân nên trở thành một người như thế nào? Có nên đi làm thêm không? Nên đi làm khi nào? Chọn nhầm ngàng rồi, tính sao đây? Nên đi làm hay học lên cao học?  Rất nhiều câu hỏi điển hình của sinh viên sẽ được trả lời trong cuốn sách này. Bố cục sách gồm có 5 phần: Phần 1: Bạn nỗ lực đến đâu trong tuổi trẻ của mình?; phần 2: Công dụng của bằng cấp trong cuộc đời; phần 3: Người bình thường trở nên một cách ngoạn mục như thế nào?; phần 4: Đừng kiếm tiền vào thời điểm cần tập trung cho việc học nhất; phần 5: Tình yêu khiến cả hai đều trở nên ưu tú mới là thứ tình yêu đáng để ghi nhớ suốt đời.

Nhìn bố cục này có lẽ bạn sẽ liên tưởng đến thể loại sách selfhelp với các đề mục và các lời khuyên điển hình. Nhưng khi đọc, lật giở từng trang tôi lại cảm thấy như mình đang ngồi uống trà đàm đạo với một người anh đã trải qua quãng đời sinh viên. Giọng văn gần gũi khiến tôi cảm thấy như đây không giống với một quyển sách selfhelp đầy khô khan nữa, mà thay vào đó tôi lại bị cuốn vào từng câu chuyện và từng bài học cuộc sống của anh ở trong những trang sách. "Cuộc sống đại học đáng sợ nhất chính là không có mục tiêu, một người không có mục tiêu ngắn hạn cho bản thân, đi một hồi sẽ hoang mang không biết đi đâu về đâu". Thứ có thể khiến con người ta trưởng thành là tri thức có giá trị, những thứ khác chỉ là thông tin.