“Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hót bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất có một không hai, bài ca phải đánh đổi bằng cả tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại..” Đây chính là thông điệp xuyên suốt của tác phẩm “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của nhà văn Colleen McMcullough.

Bằng ngòi bút hiện thực lãng mạn của mình, nhà văn Colleen đã vẽ ra một giai đoạn lịch sử của sự phát triển của xã hội phương Tây trong thế kỉ 19, thời điểm mà những định kiến và truyền thống gia đình đang còn tác động rất sâu sắc lên suy nghĩ cũng như nhận thức của mỗi người và sự phát triển của chủ nghĩa tư bản đang ngày một rõ rệt thông qua sự phân biệt giai cấp. Colleen đã khéo léo thu nhỏ những giai đoạn lịch sử đó lên ba thế hệ xuyên suốt trong gia đình nhà Krili.

Không khô khan và cứng nhắc như một cuốn giáo trình lịch sử, nhà văn đã kết nối từ thế hệ này sang thế hệ khác, vẽ nên một bức tranh tương lai tươi sáng khi mà “cái mới” dần thay thế “cái cũ”, và “cái mới” cũng mang sự kế thừa có tính chọn lọc từ “cái cũ”.

Bà Fiona chính là một biểu trưng cho “cái cũ”, bà cam chịu cuộc sống trong thân phận “phụ nữ”, bà gai góc chấp nhận sự sắp đặt của số phận, cái sự sắp đặt mà vốn là bất công cho người phụ nữ trong xã hội ngày ấy. Chấp nhận buông xuôi theo sự sắp đặt bất công của gia đình khi biết bà mang thai, chấp nhận từ bỏ cuộc sống nhung lụa của mình để chung sống cùng người chồng Paddy mà bà không yêu, chỉ là để đối chọi với cái sự nghiệt ngã trong con mắt xã hội nhìn vào đứa con trai không bố của mình – Frank . Đó là cả một sự “hóa đá” trong tâm hồn người phụ nữ ấy. Nhưng bà vẫn chấp nhận điều đó, một phần cũng là từ tình mẫu tử của một người mẹ, bà không muốn Frank trở thành một đứa trẻ không có bố.  Về phần Paddy, mặc dù ông chỉ là một gã làm thuê với thân phận thấp hèn so với vợ mình nhưng ông vẫn đầy tình thương yêu với bà, ông vẫn cố gắng để có thể yêu thương Frank như con đẻ của mình. Frank thì khác, anh yêu mẹ sâu sắc, cái tình yêu đó khác biệt với chúng ta, anh thậm chí tôn thờ mẹ anh như một cái gì đó trong sáng, thánh thiện. Và vì lẽ đó, cái tình yêu ấy vô tình giết chết tình yêu của anh dành cho dượng mình, anh căm hận Paddy, đau đớn khi nghĩ rằng người anh trong sáng, thánh thượng như mẹ lại có thể “ngủ” với người đàn ông đó. Anh mơ hồ cảm thấy cái xiềng xích vô hình đang buộc chặt những người phụ nữ mà anh yêu thương và căm phẫn rằng anh không thể làm bất cứ điều gì cho họ. Điều đó làm anh điên tiết và anh chuốc thù hận lên những nắm đấm, lên những lần đánh nhau với người ta như để khẳng định bản thân anh là “nhiều hơn” khi người ta chế giễu cái thân hình nhỏ bé của anh.

Giai đoạn tiếp sau của lịch sử là Meggie - đứa con gái duy nhất của bà Fiona.

Chúng ta có thể thấy rằng mặc dù xã hội thời đó không dành nhiều chỗ cho phụ nữ lắm nhưng trong tác phẩm của mình, Colleen đã rất “ưu ái” cho người phụ nữ. Họ đóng vai trò là mạch xuyên suốt trong toàn bộ tác phẩm. Đặc biệt là Meggie, cô là khởi nguồn của những điểm nhấn trong tác phẩm. Meggie được nhà văn miêu tả chân thực và sâu sắc từ khi cô chỉ mới bốn tuổi. Khi Meggie đủ tuổi đến trường, thông qua hình ảnh của em nhà văn lại khắc họa lên sự khắc nghiệt của chủ nghĩa “tôn thờ đồng tiền” trong trường dòng giáo xứ và có cả sự phân biệt chủng tộc ở phương Tây thời đó. Quá trình trưởng thành của Meggie đã cho thấy sự ảnh hưởng của người lớn lên hình thành nhân cách ở trẻ em, từ một đứa trẻ hồn nhiên trải qua nhiều sự cay đắng và khi nhận thức được những nghiệt ngã, bất công của xã hội, em đã trở nên “sỏi đá”, một chút gì đó ở đây là sự thừa hưởng từ gia đình. Nhưng nếu như bà Fiona cam chịu, buông xuôi theo số phận thì Meggie đã liều lĩnh dâng hiến trái tim của cho với linh mục Ralph. Ralph là người đàn ông đầu tiên chạm tới đáy tâm hồn cô, người đầu tiên thậm chí dạy cô cả những “bí mật” của phụ nữ, cũng là yêu đàn ông duy nhất đối xử với cô chân thành và thương yêu sâu sắc. Để rồi khi cô lớn lên, tình thương “chú – cháu” ấy phát triển thành tình yêu thuần khiết, trong sáng. Cả hai đều là những bổ sung cho tâm hồn của nửa kia, cả hai bù đắp cho những thiếu thốn tình cảm của nửa kia, cả hai như là một sự sắp đặt nghiệt ngã của Chúa trời.

      

Nhưng tình yêu ấy không thể lọt qua con mắt cáo già tráo trở của bà Carson – chị gái Paddy. Với gia tài đồ sộ của mình, bà cảm thấy thú vị khi được “chơi” với Ralph bởi bà cũng yêu Ralph như tình yêu đối với một thứ đồ chơi thông minh ngang tầm. Bà để lại hai bức di chức, bức đầu là nhường hết gia tài 13 triệu bảng cho Paddy, nhưng bức thứ hai lại để cho Ralph quyết định số gia tài đó và bức thứ hai có giá trị hơn bức đầu. Bà cố tình đặt linh mục Ralph vào một cán cân, một bên là tình yêu với Meggie và một bên là danh chức và quyền lực mà cha Ralph có thể có được với số tiền ấy. Và Ralph đã lựa chọn bức di chúc thứ hai nhưng chia thêm cho mỗi người trong gia đình Paddy một phần nhỏ của gia tài đó, và để họ cai quản mọi lợi nhuận có được ở Drogheda. Tất nhiên, ở Ralph quyền lực và danh phận trong Giáo hội là lên trên tất cả mọi thứ, lên trên tình yêu của ông đối với Meggie. Thực ra, cái tình yêu của ông đối với Chúa thực ra chỉ là cái cớ cho ham muốn quyền lực của ông, và ông cần tiền để tạo ra cái quyền lực đó.

Một xã hội của chủ nghĩa tư bản trong tác phẩm của Colleen đang dần hình thành, sức mạnh của đồng tiền chi phối mọi thứ, xâm lấn cả trong nơi uy nghiêm nhất của Chúa là nhà thờ. Nhà thờ là một sản phẩm của con người.  Cũng vì lẽ đó, nó tuân theo những gì thuộc về con người.

Giống như bài học đầu tiên mà linh mục nói với Đen :

“Đừng thất vọng về những người vĩ đại của thế giới này, con ạ. Họ cũng có chỗ yếu của họ, để cho thuận tiện đôi khi họ cũng dùng đến sự nói dối vô hại để giải thoát. Con vừa nhận được một bài học có ích, tuy rằng chưa chắc con đã có dịp nào phải dùng đến. Song con nên hiểu rằng chúng ta, những đức ông áo đỏ, là những nhà ngoại giao đến tận xương tủy. Hãy tin ta, con của ta ạ, chỉ là vì ta chăm lo cho con. Sự hằn học và ghen tị không chỉ lởn vởn trong các trường đại học thế lực, mà cả trong các chủng viện. Con sẽ phải chịu sự ganh ghét của các bạn cùng học, vì họ coi Ralph là bác con, anh của mẹ con, nhưng con sẽ còn phải chịu đựng nhiều hơn nữa nếu họ nghĩ rằng giữa hai người không có mối quan hệ ruột thịt. Tất cả chúng ta trước hết là người, ở đây cũng như ở bất kì môi trường nào khác quanh ta, con sẽ tiếp xúc với những con người”.

Ngòi bút thương cảm nhưng đầy tính nghiêm khắc của Colleen trong hình tượng Meggie.

Lại nói về Meggie, cô yêu linh mục tha thiết, yêu đến mức sau khi Ralph rời đi, cô chấp nhận lấy một người con trai – Liuc với khuôn mặt tương tự như Ralph. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của cô và Liuc là một sự đổ vỡ, Liuc không hề quan tâm đến vợ con, anh phó mặc Meggie và đứa con Jaxtina. Có thể thấy ở đây, nhà văn đã khá nhẫn tâm khi vẽ nên hình ảnh Meggie với một tình yêu dù chân thành, sâu sắc nhưng khá mù quáng. Tình yêu mù quáng của cô và linh mục được thể hiện qua cuộc hôn nhân của cô và Liuc, cuộc hôn nhân mà nguyên do chỉ vì Liuc có khuôn mặt tương tự như Ralph.  Nhưng khác với mẹ mình, sau khi nhận ra cuộc hôn nhân không hạnh phúc, cô đã dám bỏ qua những định kiến để quyết định li dị với Liuc một mình nuôi đứa con gái duy nhất của họ - Jaxtina. Và đặc biệt nhất, cô đã gan dạ chống lại Chúa trời, chống lại quy luật của tôn giáo, bạo gan cướp đứa con trai - Den trong cuộc tình vung trộm với linh mục sau khi đã li dị với chồng.

Thế hệ thứ ba của nhà Krili xoay xung quanh Jaxtina – con gái của Meggie với Liuc và Den – con trai của Meggie và linh mục.  

Nếu đem so sánh Meggie như là bước tiến mới trong sự phát triển mang tính khởi đầu của xã hội thời đó thì Jaxtina – con gái của Meggie như một bước “đại nhảy vọt”. Cô là một cái gì đó hoàn toàn khác, một cái gì đó rất gần với chúng ta bây giờ, thậm chí còn mới mẻ hơn chúng ta bây giờ. Cô tự tìm con đường cho riêng mình, cô tự ý thức được rằng mặc dù cô có năng khiếu về hội họa nhưng cô không thể kiếm sống với nó qua cách cô nói với Meggie khi Meggie cố năn nỉ cô theo nghiệp họa sĩ :

“Thực quả mẹ là người rất không thực tế, mẹ ạ. Bởi thế mới cho rằng con cái khi chọn nghề thường không nghĩ đến mặt thực tế. Vậy thì xin mẹ nhớ cho rằng con không có ý định chết đói ở một chỗ nào trên gác trang và chỉ nổi tiếng sau khi chết. Con định nếm mùi vinh quang hay khi còn sống và sống không thiếu thốn gì hết. Thành thử hội họa là dành cho tâm hồn, còn sân khấu là để kiếm tiền. Mẹ rõ chứ ?”

Một cô gái dám đưa ra ý kiến của riêng mình, dám nói rằng mẹ cô là người không thực tế mà Colleen khắc họa nên đã thổi vào tác phẩm một không khí hoàn toàn trẻ trung, làm tan biến đi màu “tro của hoa hồng” cũ kĩ xưa kia. Không những thế, khác với mẹ của mình, Jaxtina đã là một cô gái tự chủ độc lập trong tình yêu. Cô bĩu môi trước những quan điểm truyền thống lạc hậu trong hôn nhân:

“Suốt đời lau chùi những cái mũi thò lò và những nửa mình dưới bẩn thỉu ư? Và cúi rạp xuống tận chân một thằng ngốc nào đó không đáng giá bằng cái gót giầy con, vậy mà lại tưởng mình là ông chủ và chúa tể của con ư? Đừng hòng, cái trò đó không xứng đáng với con!”  

Không giống như sự cam chịu trong hôn nhân của bà mình, không giống như sự quỵ lụy trong tình yêu của mẹ mình, ở Jaxtina làm một xu hướng mới trong tình yêu. Xu hướng nữ quyền

Jaxtina đã phản đối gay gắt cái nề nếp truyền thống, và thậm chí cô còn không muốn lấy chồng nếu như phải tuân thủ cái nề nếp đó. Cho đến khi cô gặp Lion, trái tim kiêu hãnh vốn thừa hưởng từ dòng máu quý tộc của cô mới bắt đầu tan rã. Lion là một người đàn ông có dung mạo bình thường nhưng bằng sự bao dung, trí thông minh và đặc biệt là tính nhẫn nại mà anh đã thuần hóa được con ngựa non hoang dại đến mức ngông cuồng như Jaxtina. Trải qua nhiều cuộc đấu trí, cuối cùng cô cũng hiểu ra được tình yêu của Lion và tự tìm đến với tình yêu đó. Và nhiều năm sau đó, cô chính thức thành bà Lion Harthaway dưới sự ban phước của Giáo hoàng Vatican

Những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại. Những gì đã chiếm đoạt được rồi đến lúc cũng phải trả về nơi nó sinh ra.

Den là đứa con trai duy nhất mà Meggie đã cướp đoạt từ mối tình với Ralph, đứa con mà cô dày công mưu tính để không cho Ralph được sở hữu nó, đứa con mà cô xem như một báu vật thách thức Chúa trời. Nhưng Meggie cũng không thể ngăn cản được quy luật của tạo hóa khi mà năm 18 tuổi, Den quyết tâm sẽ phụng sự nhà thờ, quyết tâm trở thành một linh mục. Den mơ hồ hiểu ra rằng ở bản thân mình là những gì tốt đẹp nhất mà một con người có thể có, một sự ưu ái kì lạ mà Chúa ban phát thì tất sẽ có cái giá của nó .

Cậu thở dài, vân vê lá cỏ Drogheda nom như chiếc lông vàng óng ánh:

“Con phải chứng tỏ với Chúa rằng con hiểu tại sao khi con ra đời, Chúa ban phát cho con nhiều đến thế. Con phải chứng tỏ rằng con biết rõ đời con không có Chúa ít có ý nghĩa như thế nào”

Không thể tưởng tượng nổi, Meggie đã đau đớn như thế nào như cậu con trai duy nhất của mình nói lên những điều đó , cô ngửa đầu lên và cười vang, không sao nén lại được :

“Không! Cái trò giễu cợt tai ác làm sao! Tro của hoa hồng. Tro bụi. Là cát bụi thì lại trở về cát bụi. Ngươi là của nhà thờ và sẽ được hiến dâng cho nhà thờ. Tuyệt vời, không chê vào đâu được! Đáng nguyền rủa thay Chúa trời, Chúa trời bỉ ổi, đê tiện! Kẻ thù độc ác nhất của tất cả phụ nữ, ông ta là như thế đấy! Chúng ta cố gắng sáng tạo nên một cái gì, còn ông ta chỉ biết phá hoại!”

Nén những chua xót và cơn giận dữ lại vì không muốn Den phải đau khổ, cô đành giao phó Den cho Ralph nhưng không may mảy cho Ralph biết rằng đó chính là con ông. Và chỉ cho đến khi Den ra đi trong một lần kiệt sức  vì cứu người chết đuối ở Hi Lạp , cô mới cho Ralph biết rằng Den chính là đứa con oan nghiệt của ông. Nếu như Meggie đã cướp đi của Chúa một linh mục Ralph thì giờ đây cô phải trả giá bằng chính đứa con của mình. Den đã là của Chúa từ trước khi ý nghĩ điên cuồng cướp đoạt một Ralph nhỏ bé của Meggie hình thành. Cái chết của Den chính là bản án cuối cùng dành cho Meggie, là một sự kết thúc bi kịch của cả tác phẩm. Đen cuối cùng đã thực sự trở thành người của Chúa, dâng hiến cả thể xác để mãi mãi phụng sự bên Chúa như tâm nguyện của em.

Tác phẩm là sự đan xen nhuần nhuyễn của tính hiện thực và tính lãng mạn, làm sống lên một chuỗi sự kiện lịch sử trong cuộc sống gia đình thường ngày của mỗi nhân vật. Lối hành văn chậm chạp, chi tiết, đều đều mang đậm phong cách viết của tiểu thuyết ở thế kỉ 19. Tác giả cho ta cảm giác giống như đang được chứng kiến toàn bộ sự phát triển bùng nổ của chủ nghĩa tư bản, sự thay đổi mang chiều hướng tích cực trong suy nghĩ và nhận thức của xã hội thời đó. Có điều, chỉ qua ba thế hệ trong một gia đình thì khá là gấp rút trong bản tóm tắt của lịch sử nhân loại này, nhưng  không vì thế mà Colleen bị lúng túng. Bà đã thể hiện được giọng văn rất nhuần nhuyễn, mềm mại đan xen cả những triết lí cuộc sống, những quy luật tự nhiên, thổi vào xã hội thời đó một luồng gió mới tràn trề sức sống, hứa hẹn những thay đổi trong tương lai. Có thể nói, “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” là một tác phẩm kinh điển nổi tiếng, đã làm nên tên tuổi của một tác giả không chuyên như Colleen, một tác phẩm vĩ đại có giá trị trường tồn trong cộng đồng người đọc

     

 

Tác giả : Thuy Dunning – Bookademy

------

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy , gửi CV ( tiếng Anh hoặc Việt ) về : [email protected]

Theo dõi  fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link:http://www.facebook.com/bookademy.vn/

Xem thêm

Có đến mười ba triệu thứ để viết về cuốn sách này - nhưng vì tôi đã "nghỉ hưu" rồi, chỉ viết vài dòng review ngắn gọn thôi nên tôi sẽ cố nói thật súc tích. Đây hẳn phải là một trong những cuốn tiểu thuyết tạo ra được cơn địa chấn và được bàn tán nhiều nhất khi vừa được trưng bày lên kệ vào năm 1977.

Và... phải hét lên là những ngày qua tôi đã có một trải nghiệm đọc sách thật sự ĐỈNH CAO! Ý tôi là nó cực kỳ lôi cuốn, gây nghiện và đầy mê hoặc đến mức đọc một mạch không thể dứt ra được... một bản anh hùng ca khiến trái tim ta vượt ra khỏi những vùng hẻo lánh của nước Úc.

Vài mẩu chuyện nhỏ... 

...Mối quan hệ giữa Cha Ralph de Bricassart và Meggie Cleary xứng đáng có một buổi thảo luận dài hàng giờ ở câu lạc bộ sách! Cha Ralph đã nói thế này: "Tôi đã biết Meggie từ lúc con bé mới mười tuổi, vừa bước xuống tàu từ New Zealand được vài ngày. Có thể nói rằng, tôi đã cùng Meggie đi qua bão lũ, lửa cháy, qua những đợt hạn hán của tâm hồn, qua cái chết và cả sự sống. Đó là tất cả những gì chúng tôi phải chịu đựng. Meggie là tấm gương buộc tôi phải đối diện với sự hữu hạn của kiếp người."

...Thật đáng tiếc có một chủ đề bị bỏ lửng, mà tác giả có thể khai thác thêm: Ở đầu truyện, khi Meggie còn nhỏ và đi học với các sơ, con bé có kết bạn với một cô bé da đen. Sự căng thẳng sắc tộc giữa hai gia đình nảy sinh từ sự bất công khi Meggie bị chấy trên tóc. Thế rồi truyện chuyển sang phần II nhanh chóng. Tất cả những gì chúng ta biết là gia đình da đen kia phải "chuyển đi". Tôi cứ ngỡ sẽ được thấy nhiều hơn những câu chuyện về bất công sắc tộc - nhưng tiếc là tác giả cuốn sách không có định hướng đó.

...Một trong những nhân vật tôi yêu thích nhất là Frank... Cái cách mà chúng ta tìm thấy tung tích của anh ấy nhiều năm sau đó thật khủng khiếp làm sao. Tin tức về "chứng loạn thần chuyển biến xấu" ập đến mà chẳng có tiền truyện nào cả. Tôi đã bị bỏ lửng quá lâu. Frank cứ quẩn quanh trong tâm trí tôi... tôi muốn biết về anh ấy nhiều hơn. Tình yêu của anh dành cho mẹ (Fee) và cô em gái duy nhất (Meggie) gợi nhắc tôi về những điều "tử tế" trong cuộc đời. Nhưng tôi cũng muốn thấy nhiều hơn về điều đó nữa - vậy mà chỉ toàn là những bi kịch đắng cay, chẳng có lấy một phút an lòng nào cho người cha của Frank - ông Paddy - trong quá trình trưởng thành. Đau lòng... thật sự là khiến người ta tan nát cõi lòng!

...Mary Carson - chị gái của Paddy (bố của Meggie) - quả là một “quý bà tốt đụng” nhỉ!!! Thật ra là một con rắn độc ái kỷ! (Cười lớn).

..."Người tốt thường đoản mệnh"... đó là câu duy nhất khiến tôi rơi nước mắt - cảnh của Dane thực sự quá xúc động - và cái câu "người tốt thường đoản mệnh" đó là một trong những câu có thể làm tôi phát rồ ngay lập tức nếu nó thốt ra vào đúng khoảnh khắc đau thương nhất. Bố tôi tạ thế khi còn rất trẻ. Tôi chẳng thấy câu nói đó có chút gì gọi là an ủi cả!

...Justine - Dù tôi thấy bất công thay khi con bé không nhận được nhiều tình thương từ mẹ (Meggie)... nhưng đây cũng là nhân vật tôi ít thích nhất trong sách. Chẳng vì lý do gì to tát cả - con bé chẳng làm gì sai (tôi có thích mối quan hệ của cô với anh trai mình) - chỉ là tôi quá để tâm đến các nhân vật khác mà thôi.

Tôi có thể viết mãi, viết mãi... Cuốn sách tràn ngập kịch tính, những chủ đề cấm kỵ, tình yêu bị ngăn cấm, sự dằn vặt, những bí mật, tình cảm gia đình, hôn nhân, bệnh tật, cái chết, lòng trung thành, tiền bạc, tôn giáo, dục vọng - đau đớn đến xé lòng nhưng cũng đầy sự khẳng định... Một tác phẩm được viết quá đẹp - một bậc thầy kể chuyện!

Cảm ơn rất nhiều những người bạn ở đây đã khuyến khích tôi đọc cuốn sách này!! Tôi thực sự sung sướng vì mình đã đọc nó!!!

Nếu như tôi có thể bay, tôi thề với Chúa sẽ hái hết sao trên trời để tặng cho cuốn sách này. Đây đơn giản là tác phẩm tuyệt vời nhất mà tôi từng được đọc trong đời.

Nghe có vẻ tham lam, nhưng tôi luôn khao khát tìm được một cuốn sách có thể làm "say" tâm hồn mình, khiến mọi cuốn tiểu thuyết khác sau này đều trở nên nhạt nhòa. Và bây giờ tôi đã tìm thấy thứ tôi muôn! Đôi bàn tay mọt sách tham lam này luôn thèm khát được gục ngã trước con chữ. Tôi muốn chúng phải làm thần hồn tôi điên đảo, khuấy động tâm can tôi. Bạn có hiểu cảm giác đó không? Mà thôi, chắc là không đâu. 

Câu chuyện này đã nâng đỡ trái tim tôi và thổi vào tâm hồn lặng lẽ của tôi một làn gió mát. Tôi cảm giác như các nhân vật đã thâm nhập sâu vào từng tế bào và hòa quyện cùng tôi, đến mức tôi thấy như thể họ đang cùng linh hồn mình khiêu vũ vậy. Nói đi cũng phải nói lại, có một điều bạn buộc phải biết và chấp nhận trước khi bắt đầu khám phá cuốn sách này: Những sự việc này sẽ không bao giờ, và không thể nào xảy ra ở ngoài đời thực. Thế nên, cứ kệ đi. Cứ thả trôi hồn mình và tận hưởng cốt chuyện thôi. Hãy tạm gác qua những luân lý đời thường. Làm bất cứ điều gì bạn muốn... vì một khi đã làm được thế, bạn sẽ có một trải nghiệm đọc sách độc nhất vô nhị. Đây là câu chuyện bạn sẽ chẳng bao giờ quên được. Những ký ức về nó sẽ hằn sâu trong tim tôi mãi sau này. Vậy... bạn còn đợi gì nữa mà không đọc ngay đi? Sao vẫn còn ngồi đây đọc cái review này làm gì? Hả...?

Lưu ý quan trọng: Gần đây tôi có nhận được thông tin rằng tác giả này từng ủng hộ và bao che cho những vụ cưỡng bức xảy ra trên đảo Pitcairn ở Nam Thái Bình Dương. Tôi không thể khoanh tay đứng nhìn và giữ im lặng được, và chắc chắn tôi không bao giờ - và sẽ không bao giờ - chấp nhận quan điểm đó. Thú thực, tôi thấy điều đó thật kinh tởm. Nếu bạn muốn tìm hiểu kỹ hơn, hãy đọc bài báo mà một người bạn trên Goodreads đã chia sẻ với tôi ở đây.

Ôi cái cuốn sách tà đạo này. Sáng nay tôi đứng trong bếp, tay cầm dao bổ rau như bổ đầu thằng người yêu cũ, lòng tức tối không hiểu bị cái gì. Nghĩ mãi mới ra: là tại cái cuốn sách quỷ quái này, dù tôi chả có liếc qua cái chữ nào, mà nó vẫn đủ sức làm người ta phát điên như thường.

Điểm danh sương sương bi kịch trong 50 trang đầu tiên

Con bé được tặng một con búp bê xinh yêu!
1.5. Búp bê bị phá tan tành như đời chị Dậu

Cuối cùng con bé cũng được cắp sách đến trường bằng bạn bằng bè!
2.5. Trường học chẳng khác gì trại giáo dưỡng, ngày nào cũng được ăn đòn thay cơm.

Trộm vía, nó kết thân được với một đứa cốt!
3.5. Bạn bè cái khỉ khô. Nhỏ bạn ghét con bé như quỷ, đã vậy còn tặng nó mấy con chấy rận nhảy trên đầu nó nữa. 

Con nhỏ ao ước sở hữu một bộ trà màu xanh!
4.5. Cả nhà phải bốc bát họ mua cho nó, đến lúc mua xong thì con bé đã chán, chẳng thiết nhìn lấy một lần, như công dã tràng. Con bé nhìn bộ trà mà lòng lạnh tanh như nhìn giấy báo tử.

Cuối cùng con bé cũng được đi nhà thờ với người lớn!
5.5. Hóa ra nhà thờ chán ngấy, ánh sáng của Chúa chả thấy đâu, chỉ thấy buồn ngủ và cạn kiệt tinh thần.

Cha mẹ không thương mình, nhưng anh trai thì có.
6.5. Nhưng mà xui, ông anh trai lên đường nhập ngũ, tâm hồn vỡ tan nát keo dán sắt cũng không dán lại được.

Cả cuốn sách đại khái chỉ là chuỗi vòng lặp bi kịch, vừa dựng lên cho người ta chút hy vọng thì lập tức đạp đổ như trẻ con chơi bowling. Một thứ “trò tiêu khiển tinh thần” đầy nước mắt và vắt kiệt tinh thần. Thêm cả mấy cái đạo lý đao to búa lớn kêu rõ vang nào là linh mục thì nên được kết hôn vì Chúa là tình yêu, rồi chuyện yêu đương với mấy mảnh đất, rồi trẻ con ở đâu lú cái đầu ra. 

Điểm chính là ông già linh mục, lão già này mới thật sự là trùm cuối. Vừa gặp con gái nhà người ta đã nhìn chòng chọc như mèo thấy chuột: “Cục vàng ơi tóc em gợi cảm quá”, bất chấp nó mới chín tuổi đầu. Rồi xong lão thèm thuồng con bé suốt cả truyện. Nhưng mà oái ăm ở chỗ, ông già lỡ “kết hôn với Chúa”, thành thử tác giả cứ nhắc đi nhắc lại cái điệp khúc lão bất lực như một ông cụ bảy mươi tuổi người mang bệnh tật. Ngoại trừ bốn ngày trong khách sạn chơi trò phu thê ân ái một cách trần trụi thì lão chưa bao giờ nghĩ sẽ chơi con bé ra sản phẩm, thậm chí còn nhìn thằng quý tử của mình suốt 10 năm ròng rã mà vẫn tỉnh queo như nhìn người dưng nước lã. Mà tuyệt nhiên không kêu “Lạy hồn, nó giống cha xứ như đúc khuôn”. Mà chính lão đó cũng không nghĩ: “Uầy, con bé bỏ chồng vào tầm lúc hai người chơi trò chơi trong khách sạn bốn ngày trời”.

Tới đây thôi thấy ghê quá không kể nữa. Tránh xa cuốn sách này như cách liền anh liền chị tránh xa ma túy. Không nên thử dù chỉ một lần. 

Thật sự là một trải nghiệm đau lòng khi đọc một cuốn sách khiến trái tim mình như tan nát, nhưng còn đau lòng hơn là nhìn thấy cuốn này vào 40 năm sau ở Goodreads… rồi lại chấm cho cuốn sách này NĂM SAO.  

Thánh thần thiên địa ơi, tôi không thể tin được tại sao tôi lại làm thế?

Sách vở có thể khiến cho bạn có những hành động vô cùng độc lạ. Nhưng bạn biết có điều gì còn “ghê” hơn không ?

Cuốn sách này đã đưa lối cho tôi đến với đức tin Công Giáo.

Không phải chuyện giỡn chơi đâu.

Tôi bị điên à ?

Thực ra là không….

Cuốn sách này đã chứng minh cho tôi thấy rằng, Kitô giáo cốt lõi là tôn giáo của sự nỗ lực. Là cái tinh thần “mặc kệ đời” và “lao nhanh về phía trước”. Là khi ngã lấm lem giữa đời, vẫn biết lồm cồm bò dậy, và trở lại cuộc chơi. 

Vì vào năm 1980 tôi đang bị kẹt trong mớ bòng bong hỗn độn. 

Thuốc men chỉ là biện pháp dự phòng tệ hại cho cơn khủng hoảng của tôi và tôi cực kỳ căm ghét công việc của mình. Vào mùa thu năm đó - điều này đã xảy ra với tôi đúng một lần duy nhất - tôi có suy nghĩ muốn từ bỏ kiếp sống này. 

Tôi đã rơi vào tình trạng cùng cực không tìm thấy lối thoát…

Khi mà tôi đọc bộ tiểu thuyết về những chuyến phiêu lưu đầy bi kịch và vô vọng trong bối cảnh tại vùng hẻo lánh nước Úc. Nó đã cuốn lấy tôi đến những trang giấy cuối cùng. 

Bạn biết đó, tôi ở đỉnh cao của sự viên mãn: có một vị hôn phu tuyệt vời, có những người bạn chí cốt, và vừa được thăng chức trong công việc. Và đó chính là khởi đầu của mọi thứ.

Vậy vấn đề ở đây là gì?

À, tôi làm việc trong một Đơn vị Cung ứng Tự động. Công việc này đòi hỏi phải tuân theo các lệnh máy tính được viết một phần bằng ngôn ngữ máy (bạn còn nhớ thời đại trước khi có máy tính để bàn không?) để hoàn thành đơn hàng. 

Đúng vậy - ở thời đại đồ đá, tôi nghĩ giờ chúng ta gọi nó như thế. 

Bill Gates - một reviewer tuyệt vời trên Goodreads - hồi đó cũng chỉ là một đứa trẻ như tôi thôi. Nhưng chắc chắn ông ấy sẽ am hiểu hơn tôi nhiều. 

Cứu tôi đi! Tôi cần sự TRỢ GIÚP!!! 

Và thế là, giữa lúc đơn độc chìm trong đêm đen mà không có lấy một cánh tay nào vươn ra giúp đỡ, tôi đã đem cả linh hồn của mình trút vào "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" vào những giờ giải lao trong công ty. Tôi đoán là nỗi đau khổ thì luôn lũ lượt tìm đến nhau để được vỗ về an ủi. 

Nhưng trên hết, "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" là một cuốn sách cực kỳ đẫm chất người, dù cho nó có đau đớn đến xé lòng. Cũng chính sự chân thật đó đã chạm đến phần người sâu bên trong tôi.  

Nó cho tôi thấy được HIỆN THỰC CUỘC SỐNG LÀ GÌ. 

Trần trụi - không chút tạp nham, tựa như Thelonious Monk từng nói. "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" đang SỐNG. 

Nó HƠI THỞ. 

Đó là những con chữ được viết BẰNG XƯƠNG BẰNG THỊT. 

Đức tin của tôi bây giờ cũng giống hệt như những con chữ trong từng trang sách này - nó không hoàn hảo, nó có lỗi lầm và chi chít những vết sẹo. Bất chấp việc thiên hạ ngoài kia có ồn ào phán xét, hay cái thời buổi nhiễu nhương này có quay lưng lại, thì đó vẫn là niềm tin mà tôi chọn. Một niềm tin trần trụi và không giấu giếm. 

MỘT ĐỨC TIN GIỐNG HỆT NHƯ THẾ. 


Câu chuyện tình giữa Meggie và cha xứ Ralph trong "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" thật sự có thể được ví như một phiên bản đượm buồn của truyền thuyết về loài chim sinh ra chỉ để hót một lần duy nhất trong đời. Tình yêu của họ không chỉ là một mối quan hệ đơn thuần mà còn là một sự hy sinh, một sự chọn lựa đầy nghịch lý giữa lý trí và cảm xúc, giữa trách nhiệm và khát khao. Meggie và Ralph đều biết rằng mối tình này không thể có kết cục trọn vẹn, nhưng họ vẫn không thể cưỡng lại sự thôi thúc đó, vẫn cứ lao vào một cách say mê và đầy bi thương.

Cũng giống như loài chim trong truyền thuyết, họ biết rằng sự hy sinh sẽ mang lại sự đau đớn, nhưng cũng chính sự đau đớn ấy lại khiến cho tình yêu của họ trở nên thánh thiện và vô cùng tuyệt vời. Cái đẹp của tiếng hót, dù là vỡ vụn trong khoảnh khắc cuối cùng, chính là cái đẹp của sự dâng hiến, của khát khao cháy bỏng mà không thể thỏa mãn.

Đọc "Tiếng chim hót trong bụi mận gai", mình cảm thấy như đang chứng kiến một cuộc đấu tranh vô cùng đau đớn giữa sự khát khao yêu thương và những ràng buộc vô hình của đạo đức, của xã hội. Cả Meggie và Ralph đều phải đối diện với những lựa chọn mà không có con đường nào hoàn toàn đúng đắn, không có lối thoát dễ dàng. Họ đều nhận thức được sự vô vọng của tình yêu ấy, nhưng cũng không thể từ bỏ, như những chú chim chấp nhận lao vào gai nhọn dù biết mình sẽ tan vỡ.

Cái hay của việc đọc 1 cuốn tiểu thuyết đó là tùy vào từng thời điểm, có thể là cùng 1 nội dung nhưng bản thân lại có những cảm nhận, những góc nhìn khác nhau và cuốn tiểu thuyết này là một trong những những cuốn khiến bản thân mình có những trải nghiệm như thế.

Nếu như lần đầu đọc cuốn sách này với mình Meggie là một cô bé đáng thương khi phải chịu những đau khổ, phải trải qua những đau khổ tột bậc và sự cô đơn cùng cực. Còn cha Ralph với riêng bản thân lúc đó là 1 kẻ đáng khinh bỉ, đáng hận và không đáng nhận được sự tha thứ. 

Còn bây giờ khi đọc lại, vẫn câu chuyện tuy nhiên cảm nhận lại có chút khác. Meggie có thể đã sinh ra và lớn lên trong 1 hoàn cảnh khắc nghiệt tuy nhiên bên cạnh cô luôn có những người thân, dù cô có trải qua chuyện gì vẫn luôn có những người thân và những người khác bên cạnh giúp đỡ. Dù con đường cô chọn là sai trái tuy nhiên cô được sống thật với cảm xúc, được đi con đường mà cô chọn dù cô biết rằng nó gian nan và gập ghềnh. Cha Ralph bây giờ lại trở thành 1 kẻ đáng thương, suốt đời theo đuổi 1 thứ để rồi cuối cùng nhận lại chỉ là 2 chữ giá như. Giá như ông biết được, giá như ông từ bỏ. Với hầu hết tất cả mọi người ông dường như có được tất cả nhưng với riêng ông cuối cùng ông đã đánh mất tất cả. Mọi nút thắt cơ bản cũng bắt đầu từ ông, từ những quyết định, từ những hành động và tình cảm dành cho Meggie, từ những lần đấu tranh tư tưởng không thành công, từ những quyết định không dứt khoát của ông mà kéo theo biết bao nhiêu là hệ lụy để rồi khi biết rõ mọi thứ ông chỉ còn hối tiếc. Tuy nhiên thật lòng mà nói, những cảm nhận ban đầu đối với hình tượng cha Ralph vẫn không thay đổi gì.

Cũng may kết thúc câu chuyện là một kết thúc có hậu dành cho con gái của Meggie. Thật sự lần trước đọc không tập trung đoạn này lắm. Chỉ quan tâm đến Meggie cơ mà lần này đọc kỹ hơn mới thấy. Cũng may là cô kịp suy nghĩ lại, vừa đọc vừa sợ lại một vòng luẩn quẩn giống như mẹ và bà của cô thì thật sự là đáng tiếc. Cũng may là mọi chuyện đã không như những gì tưởng tượng ra.

Tối chuẩn bị hành lí, mình đi tìm “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” để mang đi mà một lúc chưa tìm ra. Hồi xưa, có thể nói đây là tiểu thuyết mà mình thích nhất. Thích đến mức mình thuộc lòng một số đoạn, và cái đoạn đầu tiên “Có một con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng nó đã hót hay nhất thế gian…" thì được mình chép đi chép lại trong nhiều cuốn sổ. Đến những năm đại học, mình còn treo trước mặt câu “Bởi vì tất cả những điều tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại”. (Thuở trẻ, có vẻ hay thích sự sầu muộn).

Và khi đến nước Úc, mình lại nhớ những câu văn diễm lệ, nỗi buồn lung linh, cả sự xót xa của mình thuở xưa khi đọc tiểu thuyết ấy. 

"Tiếng chim hót trong bụi mận gai" là tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nữ văn sĩ người Úc Colleen McCullough, được xuất bản năm 1977. Ngay khi vừa ra mắt, cuốn sách đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và được xếp ngang hàng với tác phẩm văn học kinh điển "Cuốn theo chiều gió". Thời điểm tác phẩm ra đời, viết văn chỉ là nghề tay trái của Colleen McCollough, nhân viên y tế là nghề chính của bà. Colleen McCullough không phải là nhà văn chuyên nghiệp, trước đó hầu như không ai biết tiếng, bà là một người phụ nữ bình thường. Bà sinh ra và lớn lên ở bang New South Wales (Úc) trong gia đình một công nhân xây dựng. Thuở nhỏ, Colleen mơ ước trở thành bác sĩ nhưng không có điều kiện để theo học trường đại học y. Bà đã thử làm một số nghề như thư viện, làm báo, công tác thư viện, dạy dỗ để tìm kiếm cơ hội trở lại nghề y. Và cuối cùng, bà nổi tiếng với cuốn tiểu thuyết. Và mình đọc nó vào năm 1994, sau khi bà viết 17 năm! Không biết là mình có thể đến ngắm nơi bà từng sống hay không đây, nhưng dù sao, mình cũng đã đến được nơi cùng múi giờ với bà!