“Những con chim nhại chẳng làm gì ngoài việc đem tiếng hót đến cho ta thưởng thức. Chúng không phá hoại vườn tược của con người, không làm tổ trên những bẹ ngô, chúng không làm việc gì ngoài việc hót bằng cả trái tim cho chúng ta nghe. Điều đó lý giải tại sao giết một con chim nhại là tội lỗi.”

Giết con chim nhại là cuốn tiểu thuyết được viết bởi tác giả Nelle Harper Lee và là một trong những tác phẩm văn học kinh điển nhất thế giới.  Tác phẩm lấy bối cảnh ở Alabana, một tiểu bang miền Nam nước Mỹ, nơi mang nặng thành kiến về vấn đề phân biệt chủng tộc. Ngay từ cái tên của tác phẩm, chúng ta có thể hình dung nên một câu chuyện ẩn chứa nhiều đau khổ, nặng nề. Xuyên suốt tác phẩm, đó là câu chuyện về những chú “chim nhại” đáng thương bị giết bởi những định kiến của xã hội.

Câu chuyện được kể thông qua lời của cô bé Jean Louise Finch, tên gọi thân mật là Scout. Đó là những gì em nhìn thấy và cảm nhận trong những năm đầu của bậc tiểu học. Những câu chuyện đời thường xảy ra trong thị trấn, những thay đổi trong tính cách các nhân vật, những định kiến xã hội, những bài học đạo đức… được khắc họa hết sức chân thực và sinh động.

Phần đầu của tác phẩm là những câu chuyện diễn ra hàng ngày trong khu phố. Đó là về nguồn gốc, đặc điểm của các dòng họ, từ những dòng họ danh giá đến những họ thuộc “xã hội riêng biệt”. Đó là những mùa hè của Scout, anh trai của cô - Jem và Dill - đứa cháu của cô Rachel. Đó là những tò mò của ba đứa về ngôi nhà của ông Radley.

Phần hai của tác phẩm có phần cao trào hơn. Nó bao gồm phiên tòa xử một người da đen tội hiếp dâm. Và anh ta bị quy tôi chỉ vì “anh ta là người da đen”. Phần sau cũng chứng kiến sự thay đổi trong suy nghĩ và trưởng thành hơn của ba cô cậu nhỏ. Các em đã bước ra ngoài xã hội, gặp gỡ nhiều hạng người. Các em tức giận vì thực tế không giống như những bài học đạo đức của bố. Scout phải chịu sự quản thúc của bác Alexandra vì bác muốn em phải trở thành một quý cô. Hai anh em Jem và Scout phải chịu sự trả thù của người lớn chỉ vì bố các em kiên định bảo vệ một người da đen.

1. Phân biệt chủng tộc

Có thể nói chủ đề liên quan nhiều  nhất trong tác phẩm chính là vấn đề phân biệt chủng tộc. Điểm nổi bật chính là phiên tòa xét xử một người da đen, Tom Robinson. Tom Robinson bị bắt và đưa ra xét xử vì bị tố cáo hiếp dâm cô con gái của nhà Ewell. Đọc tác phẩm, chúng ta cũng giống như Jem, dễ dàng thấy được những kẻ hở trong lời khai của cô Mayella và bố cô, ông Ewell. Rõ ràng Tom vô tội. Anh chỉ là một anh da màu tốt bụng, giúp cô con gái nhà Ewell những chuyện vặt khi cô gọi. Rõ ràng cô Mayella và ông Ewell đang nói dối và chính ông ta mới là người đánh cô con gái của mình. Trước những lời biện hộ rõ ràng và đanh thép của bố Atticus, cả Jem, Scout và Dill đều tin rằng họ sẽ thắng.



Thưa quý vị, đây không phải là vụ án khó, nó không đòi hỏi phải xem xét kỹ các sự kiện phức tạp mà nó đòi hỏi quý vị phải chắc chắn vượt qua được mọi nghi ngờ có vẻ hợp lí về tội của bị cáo.

Bị cáo không có tội, nhưng ai đó trong phòng xử án này thì có.

Cô ta là một người da trắng và cô ta đã quyến rũ một người da đen.

Cha cô ta đã thấy điều đó… có chứng cứ gián tiếp cho thấy rằng Mayyella Ewellđã bị đánh một cách dã man bởi mọt người hầu như đặt biệt thuận tay trái … ông ta đã đòi trát tống giam, rõ ràng là ký nó bằng tay trái, và Tom Robinson… đã tuyên thệ với bàn tay duy nhất còn cử động được của anh ta – bàn tay phải.

Thế nhưng những bồi thẩm đoàn đều bỏ những lá phiếu “có tội… có tội … có tội…” Tom Robinson bị buộc tội đến nỗi phải tự tử trong tù.

Theo một cách nào đó, ít ra câu chuyện cũng có một cái kết có hậu. Mọi chuyện liên quan đến chuyện của Tom cũng dần lắng xuống, người ta không bàn tán nhiều về nó nữa. Nhưng không phải không có gì thay đổi. Ông Ewell có lẽ phải trả giá cho những lời nói dối lố bịch của mình. Ông ta bị xã hội lãng quên. Ông ta có việc rồi mất việc chỉ trong vài ngày. Sau đó phải lãnh chi phiếu tại văn phòng trợ cấp thất nghiệp. Ông ta thật đáng thương. Vì cho đến cuối cùng ông cũng không thể bỏ được định kiến của mình và vẫn giữ mối thù hằn với Ellen Robinson, vợ của Tom và gia đình Scout. Còn vợ của Tom thì may mắn tìm được việc làm và nhận được sự giúp đỡ của ông chủ cũ của Tom. Những người trong thị trấn, các quan tòa tuy chưa hoàn toàn nhưng cũng dần thay đổi suy nghĩ về người da đen.

2. Các bài học nhân bản

Thật ra khi Scout chỉ là sáu tuổi, Jem mười tuổi. Khi Jem 13 tuổi thì Scout cũng chỉ mới chín tuổi. Đây là lứa tuổi tốt nhất để giúp các em định hình tính cách và con người  mà các em sẽ trở thành sau này. Các em được đến trường, gặp gỡ bạn bè, hàng xóm, họ hàng. Đó chính là cái xã hội thu nhỏ mà các em được tiếp xúc. Các em sẽ nhìn thấy những mặc tốt, những mặt bất công trong cuộc sống. Các em sẽ nhìn nhận, yêu ghét, bực tức rồi sẽ trưởng thành. Các em nhìn nhận sự việc theo nhiều góc nhìn khác nhau  như cách các em được dạy từ bố.

Cùng được giáo dục như nhau nhưng các em cũng có những suy nghĩ và nhận thức khác nhau. Jem cho rằng: 

Trên đời này có bốn loại người. Đó là loại người bình thường như tụi mình và những người hàng xóm, có loại người giống như nhà Cunningham sống trỏn rừng, loại người giống như Ewell ở bãi rác, và người da đen.

Nhưng Scout lại nghĩ khác “Chỉ có một hạng người. Đó là người.”


Rồi các em dần nhận ra “Nếu chỉ có một hạng người, tại sao mọi người lại không thân thiện được với nhau? Nếu tất cả là giống nhau, tại sao họ lại mất công coi thường nhau?... tại sao ông Boo  Radley lại đóng cửa ở trong nhà suốt… đó là bởi vì ông ta muốn ở trong nhà.”

Trong kí ức của các em, Boo Radley là một bóng ma đáng sợ. Các em vẫn luôn phải chạy mỗi khi đi ngang qua sân nhà Radley. Nhưng ông cũng là bạn của các em. Ông đã chứng kiến các em lớn lên, tặng các em những món quà nhỏ, mang mền cho Scout vào ngày tuyết rơi lạnh lẽo. Rồi chính ông là người đã cứu hai anh em khỏi nguy hiểm. Bà Dubose là người hay mắng các em, lại còn chê trách và gọi bố theo cái cách mà các em không thích. Nhưng sau khi Jem phải trả giá vì phá nát vườn hồng của bà, các em cũng đã thay đổi dần cách  nghĩ về bà. Ban đầu Scout không thích bác Alexandra vì bác thích làm theo ý bác nhưng cuối cùng em cũng nhìn nhận bác theo một cách tích cực hơn rằng bác là người thương yêu cháu.

Jem và Scout lớn lên mà không có mẹ nhưng may mắn nhất của các em có lẽ là được làm con của bố Atticus. Bố tôn trọng các em, đối xử với các em như những người trưởng thành, không hề coi các em là con nít.

Khi trẻ con hỏi chú điều gì thì hãy trả lời nó, vì thiện ý. Nhưng đừng bịa chuyện. Trẻ con là trẻ con nhưng chúng có thể phát hiện sự lẩn tránh nhanh hơn người lớn, và sự lẩn tránh làm cho chúng bối rối.

Rất nhiều câu nói của bố Atticus mang tính giáo dục cao. Có thể ở cái tuổi lên bảy, Scout chỉ hiều được một phần nhưng em rất cố gắng để làm theo điều bố.

Con có thể nghe một số lời đồn xấu về vụ này ở trường, nhưng nếu được thì hãy làm cho bố một điều: con hãy ngẩng cao đầu và hạ nắm đấm xuống. Cho dù ai nói bất cứ điều gì với con, đừng để chúng khiến con nổi giận.

 Đơn giản bởi vì chúng ta đã bị đánh bại một trăm năm trước khi chúng ta bắt đầu thì đó cũng đâu phải là lí do khiến chúng ta không cố thắng.

Hay khi Jem bực tức vì bà Dubose, bố hết sức bình tĩnh nói cho con về lòng can đảm

Bố muốn con thấy lòng can đảm thực sự là gì, thay vì có ý nghĩ rằng can đảm là người đàn ông với khẩu súng trong tay. Đó là khi con biết mình sẽ thất bại từ trước khi bắt đầu và con theo đuổi nó tới cùng dù có chuyện gì xảy ra. Con hiếm khi thắng, nhưng đôi khi con cũng thắng. Bà Dubose đã thắng, tất cả bốn mươi sáu kí của bà. Theo quan điểm của bà, bà đã chết mà không mắc nợ bất cứ cái gì và bất cứ ai. Bà là người can đảm nhất mà bố từng biết.



Ông yêu thương các con nhưng không cổ xúy cho các con làm điều xấu. Khi Jem bảo vệ Scout khỏi tấn công của ông Ewell, thằng bé bị thương và gãy tay. Ông Ewell bị một con dao đâm vào và chết. Atticus không thoát khỏi suy nghĩ rằng chính Jem là người đã đâm ông ta.

Dĩ nhiên đó là trường hợp tự vệ nhưng tôi sẽ phải đến văn phòng để tìm kiếm…

Nhưng không ai bưng bít chuyện này. Tôi sẽ không sống kiểu đó.

Dù bất cứ chuyện gì xảy ra ông vẫn muốn các con mình lớn lên trong sạch.

Tôi không muốn con trai tôi bước ra cuộc đời với một điều gì đó như chuyện này trên đầu nó. Cách hay nhất để làm sạch bầu không khí là đưa mọi chuyện ra công khai… Tôi muốn nó lớn lên với những tiếng xì xào về nó…

Qua từng câu chuyện, từng thắc mắc của bọn trẻ ông cũng đều cố gắng giải thích và dạy con về lương tâm, công bằng, bác ai, yêu thương con người, xóa bỏ định kiến…

Khi Jem với cháu gây lộn, bố Atticus không bao giờ chỉ nghe ý kiến của Jem về chuyện đó, ông còn lắng nghe ý kiến của cháu nữa.

Trong cách giáo dục của mình, ông cũng không hề áp đặt các con phải trở thành một quý ông hay quý cô. Ông đã phân vân nhưng rồi lại phản đối cách giáo dục của bác Alexandra khi bác áp đặt Scout phải mặc váy, cư xử như một quý cô. Ông làm gương cho các con, để các con tin tưởng. Ông để chúng tự nhìn nhận sự việc rồi sẽ hỏi ông nếu có thắc mắc.

Atticus có lẽ là nhân vật được khắc họa với tính cách hoàn hảo nhất trong truyện. Ông sống trong một xã hội đầy định kiến về chủng tộc nhưng bản thân không mang những định kiến ấy. Điều này có thể thể hiện ở chỗ giúp việc cho gia đình ông là một người phụ nữ da màu. Cũng như trong cách ông giáo dục con cái mình.

Trong tòa án của chúng ta, khi lời khai của một người da trắng chống lại lời khai của một người da đem thì người da trắng luôn luôn thắng. Họ xấu xa, nhưng  sự đời nó thế.

Khi con lớn hơn, con sẽ thấy người da trắng lừa đảo người Da đen  mỗi ngày trong cuộc đời con, nhưng hãy để bố nói cho con nghe điều này và con đừng quên: bất cứ khi nào người da trắng làm điều gì đó với người da đen, bất kể anh ta là ai, anh ta giàu cỡ nào hoặc anh ta xuất thân từ một gia đình danh giá ra sao, thì người da trắng vẫn là thứ rác rưởi.


        

 Đối với bố chẳng có gì đáng ghê tởm hơn một người da trắng thấp kém lợi dụng sự ngu dốt của một người da đen.

Ông nhìn con người ở cả hai mặt tốt và xấu, và ông tin vào khả năng hướng thiện của con người.

 Ông Cunningham về cơ bản là người tốt. Ông ta chỉ có những thành kiến giống những người khác trong chúng ta thôi.

Dù gì đi nữa thì một đám đông hung hăng cũng bao gồm những con người đơn lẻ…Cần 1 đứa bé tám tuổi để làm họ tỉnh lại…Điều đó chứng minh điều gì đó – rằng một đàn thú hoang vẫn có thể bị ngăn lại được, đơn giản bởi họ vẫn là con người.

Phần lớn mọi người đều tốt cả, con ạ, chỉ có điều con chưa nhận ra đấy thôi.

Ông tôn trọng con người và không hề áp đặt họ phải giống mình. Tuy nhiên ông kiên định với những tín ngưỡng của mình.

 Có một thứ không tuân theo nguyên tắc số đông, đó là lương tâm con người.

Khi nhận biện hộ cho Tom, ông nhận sự phản đối, chỉ trích của đa số người da trắng trong thị trấn. Gia đình Scout đối mặt với những nguy hiểm từ chính những “người bạn” của mình. Ông biết trước ông sẽ không thắng nhưng điều đó không làm ông chùn bước và từ bỏ. Như cách ông dạy con cái của mình “bởi vì chúng ta đã bị đánh bại một trăm năm trước khi chúng ta bắt đầu thì đó cũng đâu phải là lí do khiến chúng ta không cố thắng” hay “Đó là khi con biết mình sẽ thất bại từ trước khi bắt đầu và con theo đuổi nó tới cùng dù có chuyện gì xảy ra.”



Tác  phẩm cũng đề cập đến một hiện tượng giáo dục cứng nhắc, với những giáo viên chỉ tuân theo khuôn mẫu, không quan tâm đến nhu cầu, lợi ích hay tâm lí của học sinh. Scout đã bị mắng chỉ vì em biết đọc và viết trước khi học lớp 3. Cô Gates cũng mang trong mình những thành kiến về người da màu. Sau khi bước ra khỏi tòa án xét xử vụ Tom Robinson, cô  đã nói “đã tới lúc phải có ai đó dạy cho chúng một bài học, chúng đang vượt quá thân phận của chúng rồi đấy, chỉ còn thiếu nước chúng nghĩ chúng có thể cưới chúng ta làm vợ thôi” Cũng chính cô là người đã phản đói Hitler và khen Scout làm rất tốt khi em trích dẫn:  DÂN CHỦ là “Quyền bình đẳng cho mọi người, không có đặc quyền cho bất cứ ai”. Đến nôi Scout phải thắc mắc: “Làm thế nào anh có thể ghét Hitler dữ dội rồi lại trở mặt suy nghĩ tồi tệ về người khác ngay tại quê nhà được chứ…”

Hình ảnh con chim nhại vô hại, mang lại tiếng hát cho đời được nhắc lại nhiều lần trong tác phẩm. Nên giết nó là tội ác. Đó là  hình ảnh biểu tường cho những gì trong sáng, những con người lương thiện nhưng bị chà đạp, hủy hoại bởi những xấu xa, định kiến xã hội. Ông Underwood coi việc bắn chết Robinson giống như việc giết chết những con chim ưa hát. Hay hình ảnh đau đớn của Jem khi chứng kiến những bất bình cũng là giống như giết con chim nhại.Ông Boo Radley chỉ vì lầm lỡ tuổi thiếu thời mà bị người cha nhốt kín bao nhiêu năm cũng là hình ảnh con chim nhại bị giết. Như theo suy nghĩ của Scout, việc đưa ông Boo Radley, người “muốn ở trnog nhà” ra ánh sáng cũng là giết con chim nhại.

Câu chuyện được kể bởi trẻ em vì thế mà trở nên đáng tin hơn. Các chi tiết, nỗi đau khổ hay bức xúc khi được mô tả bởi trẻ em cũng sẽ trở nên chân thực và có độ tin cậy cao hơn. Vì suy nghĩ của trẻ em thì đơn giản hơn và nhận thức về  nỗi đau của các em cũng đơn giản hơn. Vì thế mà người đọc có thể cảm nhận những câu chuyện ấy sâu sắc hơn.

Tuy được kể bởi thiếu nhi nhưng Giết con chim nhại hoàn toàn không phải là một câu chuyện thiếu nhi. Vì nó đặt ra những vấn đề vô cùng lớn trong cuộc sống con người. Đó là tình yêu thương nhân loại, là bình đẳng, bác ái. Muốn giải quyết những vấn đề ấy cần có sự chung tay của cả cộng đồng.

Tác giả: Vân Nguyễn - Bookademy 

--------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected]

Xem thêm

Một tác giả có thể có nhiều tác phẩm, nhưng nhiều tác phẩm chưa hẳn sẽ là một ưu thế đối với người đó. Nếu như vì ham sáng tác với số lượng lớn, mà lơ là về chất lượng cũng như ý nghĩa của quyển sách, thì cũng chỉ như chúng ta đang viết những thông điệp sáo rỗng đến với người đọc mà thôi.Còn nếu như ngược lại,dù cho cả đời tác giả chỉ có đúng một vài tác phẩm, nhưng lại có thể lưu danh sử sách với những quyển sách đó, thì cũng đáng bõ công sức ra để mà đầu tư cho phi vụ này. 

Và chính tác giả Harper Lee là một minh chứng rõ ràng cho khẳng định trên. Hơn 60 năm kể từ ngày quyển sách này ra mắt. Được xuất bản lần đầu vào năm 1960, sau đó vào năm 1961 đã giành được giải Pulitzer cho tác phẩm hư cấu. Với hơn 10 triệu bản được bán ra, Và điều đặc biệt nhất là khi, bà đã được đích thân tổng thống George W.Bush dành tặng Huy chương Tự do- một huân chương cao quý nhất dành cho công dân Hoa Kỳ vào năm 2007.Việc có được một quyển sách như Giết Con Chim Nhại đã mang lại cho bà gần như tất cả những gì mà một nhà văn mong muốn đạt được trong sự nghiệp văn học của mình. 

Tiểu thuyết Giết Con Chim Nhại( tên tiếng Anh là To Kill A Mockingbird) chính là phát súng được tạo nên không phải từ súng đạn, mà từ ngòi bút của nhà văn, về phong trào đấu tranh của những người da màu, đòi lại quyền bình đẳng. Lấy ví dụ tiêu biểu về vụ Tẩy chay xe buýt ở Mongomery, Alabama- khiến cho người da màu càng bị đẩy sâu vào hố đen của sự bất công, khi mà việc đưa ra phán quyết của Tòa án tối cao về luật phân cách chỗ ngồi cho người được thông qua. Có thể nói một cách rõ ràng hơn, những câu nói, hành động, suy nghĩ của các nhân vật trong tiểu thuyết đều nói về nạn phân biệt chủng tộc sâu sắc ở Hoa Kỳ vào những thế kỷ trước.

Bên cạnh những đấu tranh đòi lại công bằng cho người da màu tại Hoa Kỳ, Giết Con Chim Nhại còn phản ánh những thành kiến khác của con người, từ thói đạo đức giả, cho đến những ham muốn bất minh, và các tệ nạn xã hội khác. Một mặt khác của tiểu thuyết cũng đã vạch trần được sự xấu xa tồn tại trong xã hội lúc bấy giờ, và ngay cả bây giờ cũng khó có thể triệt để được-đó là về sự ích kỷ, lòng thù hằn, chứng nghiện rượu, tội loạn luân của con người. 

Nhưng cũng có thể vì lẽ đó, mà cuốn sách đã từng thu hút không ít anti-fan, cũng chỉ vì tính thẳng thắn không giấu giếm bao che về bức tranh chân thực nhất của xã hội, cùng những từ ngữ được dùng đi thẳng vào vấn đề.Nếu như bảo đây là điều gây tranh cãi, thì cũng nên xem như đây là một điểm nhấn riêng biệt của câu chuyện. Vì nạn phân biệt chủng tộc ở Hoa Kỳ trong giai đoạn này, giống như là một lò than chỉ có đỏ lửa chứ không bao giờ nguội. Giống như phiên tòa xét xử chàng trai da màu Tom Robinson-bị kết án đã hiếp dâm một phụ nữ da trắng-thực chất là vì ham muốn của cô ta, cũng như sự lươn lẹo đến trắng trợn của cha cô ta tại phiên tòa mà đã tạo nên những lời lẽ kết án sáo rỗng, vô nghĩa, và đầy tính phân biệt. Để rồi cái kết, khi cậu ấy vẫn đang cố trốn thoát khỏi những định kiến đó, cậu vẫn phải nhận những phát súng oan nghiệt chấm dứt cuộc đời của mình. Vì thế nên, khoan hãy nghĩ rằng tiểu thuyết này đang làm quá vấn đề lên để tăng tính hấp dẫn, mà hãy đặt mình vào cuộc sống của tác giả khi đó- với nhân vật đại diện là cô bé Scout Finch, cùng với người cha Atticus làm luật sư của mình. 

Khi chúng ta đối diện với những sự bất công, và khi chúng ta lại bất lực khi để sự bất công đó đoạt đi những mong muốn về một cuộc sống bình đẳng của chúng ta, thì mọi người ắt sẽ có cái nhìn dịu dàng hơn cho tình huống chính xảy ra trong tiểu thuyết này.

Sự kiêu hãnh và đầy tự hào của tiểu thuyết này không phải chỉ là những nhát dao đâm thẳng vào chế độ phân biệt chủng tộc của Hoa Kỳ, mà đó còn là ngọn lửa thắp sáng thêm hy vọng cho những người da màu sinh sống ở đó, cũng như trên toàn thế giới. Vì màu da, nếu chỉ vì khác thường hay thoạt nhìn không có vẻ gì là sang trọng, hấp dẫn, mà bị đánh giá thấp về mặt trí tuệ và đạo đức, thì điều đó thật là tàn nhẫn. Mà sự tàn nhẫn này, éo le thay lại đến từ chính con người.



0 điểm

Quyển sách này được giới thiệu bởi giáo viên tiếng Anh của tôi. Tôi đã dành kha khá thời gian để đọc nó. Trước khi quyết định đọc, tôi đã kiểm tra thông tin về cuốn sách và tác giả, không ngờ cuốn sách này lại được đón nhận nồng nhiệt và là một trong những cuốn sách phải đọc của học sinh trung học Mỹ trong nhiều năm. Đó cũng là lí do tôi giới thiệu quyển sách này cho mọi người.


  Phải thừa nhận rằng bản gốc tiếng Anh của cuốn sách này không hề dễ đọc đối với tôi, đặc biệt là phần thứ năm của đầu sách, có rất nhiều từ viết tắt và từ lóng, và một số từ mới, đến nỗi khi tôi đọc gần một nửa của nó, tôi đã có một chút mệt mỏi và phải dừng lại và đọc cuốn được xuất bản tại Việt nam, và sau đó đọc tiếp.


  Đến nửa sau của cuốn sách, nó dễ đọc hơn nhiều và câu chuyện cũng khái quát hơn. Khi quá trình đọc hiểu sâu hơn một chút, nó chỉ đơn giản là mức độ mà mọi người không thể đặt nó xuống. Vì vậy, sau khi đọc bản tiếng Anh, tôi đã tìm bản tiếng Việt để đọc. Nó rõ ràng là một cuốn tiểu thuyết, một câu chuyện hư cấu và các nhân vật, nhưng nó rất thực, giống như một thứ gì đó tồn tại trong thực tế.

Atticus là một luật sư điềm đạm và là một người cha nhân từ và có nhân phẩm tốt. Sau cái chết của vợ, anh ta một mình nuôi con trai và một con gái. Nhưng anh đã làm rất tốt công việc của mình, giáo dục một cách có kiên nhẫn với những đứa con của mình, đối mặt với giáo viên và bạn học có một cách chính xác và phản ứng hợp lý trước sự bất công xã hội. không thể nói gì hơn đây là một hình tượng người cha kiên cường.


  "Bạn không bao giờ có thể thực sự hiểu một người trừ khi bạn xỏ giày vào và đi đúng con đường như anh ta", ông bố nói khi khuyên con mình không nên phán xét ai đó một cách tùy tiện.

Là một luật sư bào chữa, Atticus biết sự phân biệt chủng tộc đối với người da đen ở Hoa Kỳ nghiêm trọng như thế nào vào thời điểm đó, và biết rõ ràng rằng bị cáo da đen Tom mà anh bào chữa là vô tội. Nó thật sự bất lực khi anh ta biết số phận của vụ kiện này.

Tuy nhiên, anh vẫn đảm nhận.

Anh ấy giải thích cho đứa con như thế này: "Con phải biết rằng dù chúng ta không có lý do gì để chiến thắng trước khi chúng ta bắt đầu. Nhưng dũng cảm chính là dẫu biết sẽ thua trước khi bắt đầu, nhưng chúng ta vẫn phải làm điều đó, và kiên trì với nó cho dù thế nào đi nữa. Có thể trong cuộc đời chúng ta hiếm khi giành chiến thắng, nhưng đôi khi nổ lực một ngày nào đó sẽ mỉn với con và thành công sẽ đến và nói với con rằng con đã làm được. "


 Tom da đen không hiếp dâm cô gái da trắng Mayella, chính cô gái da trắng này đã chủ động dụ dỗ anh ta và tìm cách quan hệ với Tom. Tại tòa, luật sư Atticus chỉ ra rằng Tom da đen có vấn đề với tay trái, và không thể dùng lòng bàn tay phải tát thẳng vào mặt cô gái da trắng Mayella. Nó cũng chứng minh rằng cô gái da trắng Mayella đã bị đánh đập bởi người cha thuận tay trái của mình.


Đối mặt với sự khó hiểu và thậm chí là những lời đàm tiếu từ những người da trắng khác, bố Atticus nói: "Tất nhiên họ có quyền nghĩ như vậy, và quan điểm của họ có quyền được hoàn toàn tôn trọng ... Nhưng, trước khi có thể hòa hợp với những người khác, tôi. trước hết phải sống thật với chính mình có một thứ không thể tuân theo nguyên tắc phù hợp, đó chính là lương tâm của con người”.


Vụ án vẫn bế tắt. Bởi vì trong những ngày đó, một khi người da đen đụng độ với người da trắng, người da trắng không thể sai, chính người da đen đã sai, bởi vì họ sinh ra là người da đen, họ phải chịu đựng sai lầm.

Trong vụ kiện rõ ràng này, mọi người đều biết rằng cha của cô gái da trắng, Ewell, là một kẻ bất hảo nghiện rượu, không chỉ nói dối mà còn ích kỷ và độc ác; mọi người cũng thấy rằng Tom da đen trẻ tuổi là một người lịch sự và tốt bụng, khiêm tốn và hòa nhã không thể làm điều tội lỗi đó được.

Nhưng ai rồi bất lực trước thành kiến chủng tộc của thời đại đó.

Cuối cùng, Tom bị kết án tử hình. Vì vậy, anh ta cố gắng trốn thoát một cách tuyệt vọng. Bởi vì dù sao bọn họ cũng đã chết, thà mạo hiểm còn hơn ngồi yên.

Chỉ là anh ta không thể thoát khỏi sự giam giữ của nhà tù của người da trắng, cuối cùng bị bắn chết bởi những phát súng ngẫu nhiên. Mười chín phát súng. Phải mất mười chín phát súng để giết một người đàn ông, một người da đen, một người da đen vô tội.

Cha Atticus nói với lũ trẻ: "Những chú chim Nhại ngoài kia hát cho chúng tôi nghe và không làm điều gì sai trái. Chúng không ăn trái cây và rau trong vườn người ta, chúng không làm tổ trong kho ngô, chúng chỉ hát cho chúng tôi nghe từ trái tim" ... "Không quan trọng bạn bắn bao nhiêu con chim trên bầu trời xanh ấy, nhưng hãy nhớ rằng, giết một con chính là một tội lỗi rồi. "

Trên thế giới này, bất cứ khi nào và ở đâu, luôn có những điều bất công xảy ra, và luôn có những người chết vô tội. Nếu như muốn sống, để sống trong thế giới con người, chúng ta phải chủ động hoặc thụ động đối mặt với sự ấm áp và sự tốt bụng, đồng thời phải đối mặt với cái xấu, cái tiêu cực và bất công.

Cuối cùng thì bằng vốn tiếng Anh ít ỏi của mình, tôi đã đọc toàn bộ cuốn sách. Tôi nghĩ rằng điều rút ra được lớn nhất từ cuốn sách này đối với tôi là nó đã khiến tôi suy nghĩ lại về vấn đề chủng tộc và ý nghĩa của việc giáo dục tại nhà.

Người da trắng, da đen, vàng. Ai là cao quý? Ngay cả khi một chủng tộc có thể được thúc đẩy để làm việc cho một chủng tộc khác, họ không thể bị chà đạp và phân biệt đối xử liên tục. Tuy nhiên, đối với những người ở vị trí trên của xã hội, ít người trong số họ sẽ nghĩ đến vấn đề này.

Luật sư Atticus là hiện thân của công lý, dám đứng lên đối mặt với tội lỗi của xã hội nhưng cuối cùng lại không thể đảo ngược được. Giết một con người, như anh ta nói, là một tội lỗi. Câu chuyện kết thúc bằng một cuộc chiến gay cấn. Những mâu thuẫn xã hội và sự phát triển phải tiếp tục diễn ra. Các nhân vật trong tiểu thuyết sẽ dần dần tìm ra câu trả lời cho mọi thứ trong thời gian.

Là một sinh viên đại học, tôi nghĩ tôi vẫn giới thiệu cuốn sách này cho những người trẻ tuổi. Nhưng nếu bạn còn quá nhỏ thì không nên xem vì bạn không thể hiểu được. Mặc dù cuốn sách được viết để nhìn thế giới từ con mắt của một cô bé. Nhưng vạch sáng và vạch tối có nhiều hơn một lớp ý nghĩa. Đây là một gia đình, phân biệt chủng tộc, hiện tại, sự tàn khốc của xã hội đan xen vào nhau.

Nếu bạn còn quá nhỏ để đọc cuốn sách này, bạn có thể cảm thấy chán nản xã hội và những nỗi đau ngày càng lớn. Nhưng khi bạn đã bước qua tuổi thanh xuân và đọc cuốn sách này sau khi đã có những trải nghiệm nhất định, bạn sẽ cảm thấy tràn đầy tình cảm gia đình. Có thể là do các độ tuổi khác nhau nên chúng ta tập trung vào những thứ khác nhau.



0 điểm

Những năm tháng đầu đời là những năm trẻ học và tiếp thu nhiều nhất, các thói quen của trẻ đa phần được bắt đầu hình thành trong những năm tháng này, và trong khoảng thời gian đó người gần gũi nhất với trẻ không ai khác ngoài cha mẹ. Cách ăn nói, ăn mặc, tác phong của cha mẹ có ảnh hưởng rất lớn đến suy nghĩ và hành vi của trẻ nhỏ. Trong câu chuyện, khi người cha nghĩ rằng con trai đã giết người dù không cố ý và muốn đưa ra ánh sáng, ông đã nói với người bạn cảnh sát trưởng của mình rằng “Trước khi Jem nhìn bất kì người nào khác, nó sẽ nhìn tôi và tôi muốn thẳng thắn nhìn lại nó… Nếu tôi đồng lõa với một chuyện như vậy, tôi không thể thẳng thắn nhìn vào mắt nó và vào cái ngày tôi không làm được điều đó, tôi biết tôi sẽ mất nó.”. Cha mẹ phải là một tấm gương để con cái soi vào và cũng để mình soi lại chính mình. Vào ngày cha mẹ không thể nhìn thẳng vào mắt con cái, vì hổ thẹn với con cái, vì đã làm điều gì sai trái, trái với lương tâm của mình, ngày đó thực sự họ đã mất đi những hình tượng trong mắt con. Với trẻ nhỏ, sự sụp đổ hình tượng thực sự đau lòng và các ông bố bà mẹ không nên khiến hình ảnh mình trong mắt con bị mờ nhòe hay xấu xí. Tôi đã từng ngạc nhiên khi thấy một đứa trẻ năm tuổi dùng những ngôn từ chợ búa nói chuyện với bạn bè cùng tuổi nhưng khi nghe vợ chồng nói chuyện với nhau, nhất là trong lúc nóng nảy, tôi hiểu cậu bé ấy đã học điều đó từ đâu. Chưa cần phải ra cuộc sống và bị cuộc đời xô đẩy, ngay chính trong gia đình bố mẹ đã không làm gương cho con và điều ấy đã làm hỏng con họ. Không thể phủ nhận rằng được vai trò của bố mẹ trong việc hình thành nhân cách con những năm tháng đầu đời. Jem và Scout được sinh ra và lớn lên bên một người cha luôn cố gắng đấu tranh cho sự công bằng và bình đẳng nên hai từ công bằng dường như ngấm vào máu của hai anh em, để hai đứa trẻ nhỏ biết khóc, biết ấm ức khi thấy một người đàn ông da đen bị kết tội, để biết phản ứng lại bác khi bác không muốn chúng gần gũi với những người mà bác cho là “không xứng đáng”. Jem và Scout có thể là hai bản sao tí hon của người cha luật sư.

Đây là điều bố của Jem – một luật sư đã nói khi cậu hoàn thành việc đọc sách hàng ngày cho một bà hàng xóm mà theo cậu là “bà già xấu xa chết tiệt”. Người phụ nữ ấy đã nghiện moóc – phin trong nhiều năm nhưng đến lúc chuẩn bị lìa cõi trần, lại cương quyết không dùng đến nó dù rằng điều đó có thể giúp bà thoát khỏi đau đớn. Nhiều người có thể nghĩ nó là một sự hối hận muộn màng nhưng với cá nhân tôi, nó chỉ có ý nghĩa giải thoát mình khỏi mọi ràng buộc để có thể ra đi thanh thản. Không hề cảm nhận được sự hối hận trong lời kể của tác giả mà chỉ thấy một sự quyết tâm cao độ. Những ai đã từng chứng kiến cảnh ở các trại cai nghiện, cho dù chỉ qua màn ảnh cũng có thể nhận ra rằng nghiện moóc – phin khó cai, khó từ bỏ đến thế nào, nhất là lại với một người gần đất xa trời, thường cố tránh cho mình phải đau đớn. Nhưng người phụ nữ này đã lựa chọn đau đớn thể xác cho những ngày cuối cùng còn sống để đổi lấy sự thanh thản khi từ biệt cõi trần vì bà đã chiến thắng bản thân mình, chiến đấu đến giây cuối cùng.

Với bản thân mình, đây là bài học mà trẻ con nên được học, nên được dạy. Can đảm của trẻ con chỉ đơn giản là dám nằm trong phòng một mình dù rằng sợ bóng tối, dám thổi một quả bóng bay cho dù sợ tiếng nổ. Trẻ có thể thất bại nhưng vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình, vượt được qua chính mình chính đã là chiến thắng.

Đó là những điều Khổng Tử đã đúc kết từ xưa: bản chất của con người khi được sinh ra là thiện, chỉ khi tiếp xúc với cuộc sống, bị cuộc sống xô đẩy, bị tác động từ người lớn mới dần biến chất, hình thành nên tính ác. Có lẽ tác giả cũng đồng ý với quan điểm ấy, khi đã xây dừng lên hình ảnh cô bé Scoutt 9 tuổi, người xưng tôi trong toàn bộ câu chuyện và anh trai của mình – hai con người tin vào công bằng, bình đẳng, một tâm hồn chưa bị những định kiến xã hội làm cho vẩn đục. Cô bé là một chú chim nhại – loài chim không làm điều gì hại cho con người mà chỉ mang tiếng hót của mình đến góp vui cho đời. Khi được tặng những khẩu súng săn, Scoutt và anh trai Jem của mình đã được bố dặn rằng “có thể bắn bao nhiêu chim dẽ giun cũng được nhưng không được bắn chim nhại”, và cô hàng xóm đáng mến đã giải thích với lũ trẻ rằng “vì đó là một tội ác”. Với tôi, “giết con chim nhại” là ẩn dụ cho việc làm vẩn đục những tâm hồn trẻ thơ bằng định kiến giai cấp.

Bác của Scoutt đã tức giận khi hai anh em đến nhà thờ của người da đen để làm lễ, đã ngăn cản lúc Scoutt kể với cha của mình rằng muốn đến chơi với người giúp việc da đen ở nhà chỉ bởi vì cho rằng người da trắng có đẳng cấp cao hơn. Ngay cả giữa những người da trắng với nhau, bà dường như cũng cố tạo ra những lằn ranh ngăn cháu gái tiếp xúc với những người không xứng đáng khi luôn đề cập đến “dòng dõi” và những thói quen mà bà cho rằng được truyền từ đời này sang đời khác ở những dòng họ đó. Bất chấp những ngăn cản và giáo huấn, hai đứa trẻ nhỏ Jem và Scoutt vẫn đến và không ngại ngần đứng vào với những người da đen để xem bố bào chữa cho một đồng bào của họ, bị buộc tội hiếp dâm một phụ nữ da trắng. Và khi bố thua cuộc, người đàn ông da đen bị kết án dù không có một bằng chứng rõ ràng nào ngoài lời kể của bố cô gái – một kẻ nghiện rượu, người thường xuyên đánh con gái mình, kẻ không có lấy một việc làm, luôn phải nhận tiền hỗ trợ, Jem và Scoutt đã mang nỗi bất bình trẻ thơ rời khỏi tòa án “điều đó thật không phải lẽ”. Hai cô cậu bé ấy tin vào công bằng và lẽ phải cho mọi người vì đó là điều Chúa dậy, và hơn thế nữa đây là ở tòa án – nơi mọi người được đối xử như nhau nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại – người da trắng luôn có những đặc ân mà người da màu không bao giờ có. Tận mắt chứng kiến bất công, bị shock nhưng cũng không vì thế mà có cái nhìn hằn học với tất cả mọi người da trắng sống xung quanh, Jem và Scoutt vẫn là những chú chim nhại mang tiếng hót làm đẹp cho đời.