Đi tìm lẽ sống là một cuốn sách ghi lại những trải nghiệm của Victor Frankl trong trại tập trung Auschwitz. Nó chắc chắn sẽ giúp độc giả có cách nhìn mới về lý do mà mình tồn tại.

Trại tập trung Đức quốc xã là cơn ác mộng kinh hoàng cho bất cứ ai bởi đó là một nơi địa ngục trần gian, khiến con người phải trải qua “những giây phút khốn cùng về cả thể xác lẫn tâm hồn”. Ở đây, con người ta không chỉ bị bóc lột, hành hạ nặng nề mà họ còn phải gánh chịu những đả kích về tâm lý, đó là sự sợ hãi, đau đớn, mất hi vọng và lầm lạc lẽ sống. Kể cả đến khi trở ra được khỏi trại tập trung đó, con người ta nhận ra rằng chẳng còn ai ở ngoài đó đợi chờ mình, tất cả gia đình mình đều không còn nữa. Chính những đả kích này đã khiến con người ta hoàn toàn mất đi lý do tồn tại của chính mình.

Victor E. Frankl cũng là một nạn nhân của trại tập trung đó. Nhưng không hề mất đi hy vọng vào cuộc sống, ông đã chọn cho mình một thái độ sống lạc quan. Ông tin rằng cho dù cuộc đời có cay đắng đến đâu thì nó vẫn luôn tiềm ẩn một ý nghĩa nào đó. Ý nghĩa cuộc sống có thể được tìm thấy trong mọi khoảnh khắc và cuộc sống không bao giờ mất đi ý nghĩa ngay cả khi chúng ta phải chịu đựng đau khổ và phải đối mặt với cái chết.

Đi tìm lẽ sống là một cuốn sách “kinh điển của thời đại”. Cuốn sách này sẽ giúp nâng đỡ tinh thần con người, giúp cho con người ta có thể tìm ra được mục đích tồn tại của mình, từ đó cho họ một lý do để tiếp tục sống. Như Victor đã nói, ông tin rằng con người ta không cần phải hạnh phúc thì mới sống được, một người có thể tiếp tục cuộc sống của mình nếu họ tìm được một lý do để bước tiếp.

Cuốn sách Đi tìm lẽ sống có thể gọi là một cuốn sách về tâm lý học. Nó bao gồm hai phần chính: trải nghiệm của tác giả trong trại tập trung và những sơ lược về liệu pháp ý nghĩa- liệu pháp được tác giả đúc rút ra từ những trải nghiệm mà ông đã trải qua trong những tháng ngày kinh khủng ở trại tập trung.

Phần một: Những trải nghiệm trong trại tập trung.

Ngay từ khi bắt đầu câu chuyện của mình, Victor đã nhấn mạnh rằng ông không hề có ý định kể lại những gì mà ông đã phải trải qua trong trại tập trung của Đức quốc xã. Thay vào đó, ông sẽ kể lại những gì mà những người tù trong trại tập trung phải trải qua để trả lời cho câu hỏi: “Các tù nhân nghĩ về cuộc sống hằng ngày trong trại tập trung như thế nào?” Đây là một điểm đặc biệt ở cuốn sách: nó cho chúng ta thấy một bức tranh toàn cảnh về cuộc sống của người tù trong trại tập trung chứ không phải là một góc nhỏ trong đó dưới cái nhìn và trải nghiệm của tác giả.

Một ngàn rưỡi người bị giam trong một khu được xây dựng có sức chứa tối đa khoảng hai trăm người. Chúng tôi lạnh và đói. Không đủ chỗ cho mỗi người ngồi trên nền đất trống, nói chi đến ngả lưng. Khẩu phần ăn của chúng tôi trong suốt bốn ngày chỉ là một mẩu bánh mì ít ỏi.

Khung cảnh được tái hiện này là lúc Victor đang cùng những người vô tội khác bị vận chuyển đến trại tập trung Auschwitz. Họ đang dần tiến đến một nơi vô cùng kinh khủng mà chính họ cũng chẳng hề hay biết. Sinh mệnh của những người tù này phụ thuộc vào một cái chỉ tay của những tên lính SS( những tên lính trong trại Auschwitz): những người trông ốm yếu sẽ phải chấp nhận kết cục là cái chết đầy đau đớn trong phòng hơi ngạt ở phía bên tay trái, còn những người “trông có vẻ nhanh nhẹn” sẽ được đưa sang bên tay phải và trở thành một người tù “chính thức”. Nhưng số phận của họ liệu có tốt đẹp hơn không? Không ai có thể biết được.

Những người tù may mắn còn sống sót này sẽ được “vệ sinh sạch sẽ”. Họ phải lột bỏ quần áo, cạo sạch lông và đi tắm:

Trong khi chúng tôi đợi tắm, sự trần truồng đã thức tỉnh chúng tôi: chúng tôi giờ thực sự chẳng còn gì ngoài cơ thể trời sinh này- ngay cả một sợi lông cũng không; tất cả những gì mà chúng tôi sở hữu, theo đúng nghĩa đen, chỉ là cơ thể trần trụi này.

Mặc dù những người tù này đều phải chịu đựng những hoàn cảnh như nhau, song một vài người tù lâu năm lại chẳng hề có thiện chí đối với những người mới đến trại giam. Họ đưa ra một vài “lời khuyên” khiến cho những người mới này bị bọn lính SS(những tên lính phụ trách quản lý người tù) đánh đập vô cùng tàn nhẫn.

Sau một thời gian ngắn ở trong trại tập trung với một hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt, Victor nhận ra một điều rằng: “Các cuốn sách giáo khoa đều nói dối”. Sức chịu đựng của con người ta đôi khi vượt ra ngoài tất cả những giới hạn sống được ghi chép lại trong sách. Họ có thể giữ tỉnh táo khi không ngủ trong nhiều giờ liền, họ cũng có thể không tắm trong nhiều ngày và để mặc cho những vết thương cáu bẩn lại mà chẳng hề bị nhiễm trùng. Victor đã nói rằng:

Đúng, con người có thể thích nghi với mọi hoàn cảnh, nhưng đừng hỏi chúng tôi bằng cách nào.

Giai đoạn đầu ở trong Auschwitz, những người tù không thể chứng kiến được cảnh những người khác bị đánh đập dã man, anh ta quay mặt đi. Song nhiều ngày sau phải đối mặt với cảnh bạo lực như vậy, người tù đã thay đổi.

Cảnh những người đau đớn, hấp hối và chết đã trở nên quá quen thuộc với anh suốt nhiều tuần ở trại; chúng không còn có thể khiến anh xúc động được nữa.

Cuộc sống trong trại tập trung luôn khiến cho người tù ở trạng thái căng thẳng về tâm lý bởi họ luôn phải suy nghĩ làm cách nào để tiếp tục duy trì sự sinh tồn của bản thân. Người ta thường nói trong giấc mơ, những mong ước và khát khao sẽ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Song khi tỉnh dậy, người tù chắc chắn sẽ cảm thấy hoảng loạn bởi sự khác biệt quá lớn giữa thực tại và giấc mộng.

Tôi sẽ không bao giờ quên được việc mình bị đánh thức giữa đêm bởi tiếng ú ớ của người bạn tù nằm bên, rõ ràng anh ấy đang trong cơn ác mộng. Bởi luôn thấy thương cảm cho những người phải chịu đựng những cơn ác mộng hay mê sảng nên tôi đã muốn đánh thức người đàn ông tội nghiệp đó dậy. Tôi đưa tay định lay anh ấy dậy nhưng bỗng nhiên tôi rụt tay lại, lo sợ điều mình sắp làm. Vào lúc đó, tôi nhận thức rõ một sự thật rằng không có giấc mơ nào, cho dù có ghê sợ đến mấy, lại đáng sợ bằng thực tế ở trại, vốn đang bủa vây chúng tôi; vậy mà tôi lại định đưa anh ấy trở lại với thực tế còn khủng khiếp hơn cả cơn ác mộng kia.


Phần hai: Sơ lược về liệu pháp ý nghĩa

Những người tù luôn phải đối mặt với sự tuyệt vọng bởi khung cảnh tàn khốc trong trại tập trung đã khiến họ dần mất đi lý do để tồn tại. Là một bác sĩ tâm lý, Victor đã giúp những tù nhân đó tìm lại được ý nghĩa cho sự tồn tại của mình. Và cách mà ông giúp những người tù đó, sau này được ông nghiên cứu và phát triển thành “liệu pháp ý nghĩa”. Có thể nói, “liệu pháp ý nghĩa” là đứa con tinh thần mà Victor đã phải đánh đổi bằng những năm tháng khổ sai trong trại tập trung chết chóc Auschwitz.

Liệu pháp ý nghĩa có nhiệm vụ trợ giúp bệnh nhân tìm thấy “ý nghĩa” trong cuộc sống của họ. Bởi vì liệu pháp ý nghĩa khiến người bệnh nhận ra được ý nghĩa bị che khuất trong sự tồn tại của mình, cho nên nó là một quá trình phân tích.”


Victor có nhắc đến một hiện tượng tâm lý phổ biến mà có thể điều trị bằng liệu pháp ý nghĩa là “Trạng thái tồn tại chân không”. Đó là trạng thái mà con người sẽ rơi vào khi họ sống mà không có bất cứ một mục đích nào. Song mỗi tình huống trong đời tương đương với một thử thách mà bản thân người đó phải đối mặt và đưa ra lời giải cho chính mình. Cuộc sống luôn đặt câu hỏi cho con người và bắt họ đi tìm lời đáp cho câu hỏi đó. Chính bởi vậy, “Liệu pháp ý nghĩa” coi trách nhiệm là điều cần thiết cho sự tồn tại của con người.

Liệu pháp ý nghĩa cố gắng giúp bệnh nhân nhận ra trách nhiệm của bản thân để người đó hiểu được trách nhiệm của mình là để thực thi nhiệm vụ nào, hướng tới mục tiêu gì, hoặc dành cho ai. Đó là lý do tại sao các chuyên gia liệu pháp ý nghĩa ít áp đặt các xét đoán của mình lên bệnh nhân, bởi vì họ không bao giờ cho phép bệnh nhân đẩy trách nhiệm về phía bác sĩ.”

Theo liệu pháp này, con người có ba cách để tìm ra ý nghĩa cuộc sống của mình:

1, Tạo ra một công việc hoặc thực hiện một điều gì đó.

2, Trải nghiệm điều gì đó hoặc gặp gỡ một ai đó.

3, Thái độ chúng ta đối mặt với đau khổ.

Ngoài ra, tác giả cũng đưa ra những ý nghĩa của tình yêu thương và sự đau khổ để giúp cho những người bệnh có thể thực sự tìm ra được ý nghĩa của cuộc sống.

Tình yêu là cách duy nhất để thấu hiểu đến tận cùng một con người. Không ai có thể nhận thức đầy đủ về bản chất của con người trừ khi đã đem lòng yêu thương người ấy.

Bằng cách chấp nhận đau khổ, xem đó như là thử thách cần vượt qua, cuộc sống sẽ có ý nghĩa đến tận phút cuối cùng, và nó vẫn giữ nguyên ý nghĩa này cho đến khi mọi sự kết thúc. Nói cách khác, ý nghĩa cuộc sống là một ý nghĩa vô điều kiện, bởi vì nó bao hàm luôn cả ý nghĩa về nỗi đau không thể tránh được.

Lời kết

Cuốn sách Đi tìm lẽ sống là một cuốn sách đáng đọc giúp nâng đỡ tinh thần con người. Victor E. Frankl đã cho chúng ta thấy rằng cho dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người ta cũng có thể lạc quan mà sống. Thái độ chúng ta nhìn cuộc sống sẽ quyết định toàn bộ cuộc đời của chúng ta. Một con người có thể trải qua cuộc sống trong trại tập chung Đức quốc xã mà vẫn có thể lạc quan để tiếp tục sống thì cớ sao chúng ta không thể?

Nếu một người không thể thay đổi hoàn cảnh khiến mình đau khổ thì người đó vẫn có thể chọn cho mình một thái độ sống.


Tác giả: Lệ DuyênBookademy

--------------------------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link:https://www.facebook.com/bookademy.vn

Tham gia cộng đồng Bookademy để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị, đăng ký CTV tại link:https://goo.gl/forms/7pGl3eYeudJ3jXIE3  

 

 

Xem thêm

Cuốn sách này không khẳng định là bản tường thuật các sự kiện và sự thật, mà là những trải nghiệm cá nhân, những trải nghiệm mà hàng triệu tù nhân đã phải chịu đựng hết lần này đến lần khác. Đây là câu chuyện từ bên trong một trại tập trung, được kể lại bởi một trong những người sống sót.

Cuốn sách đề cập đến lịch sử, tâm lý học và triết học. Nó nói về nỗi đau khổ của con người và ánh sáng của hy vọng vẫn le lói ngay cả trong những thời khắc đen tối nhất. Viktor Frankl đã sống sót sau các trại tập trung của Đức Quốc xã. Chính những trải nghiệm này đã giúp ông phát triển các học thuyết tâm lý nhằm hỗ trợ con người vượt qua đau khổ.

Với tư cách là người sống sót, Frankl kể lại những điều đã giúp ông tiếp tục tồn tại khi phải đối mặt với vô vàn hoàn cảnh khắc nghiệt trong trại. Theo tác giả, việc cảm nhận rằng cuộc sống có ý nghĩa và có một mục đích, dù là bất cứ điều gì, là vô cùng thiết yếu. Con người cần phải mong đợi một điều gì đó ở tương lai thì mới có thể chịu đựng được sự tàn nhẫn và bất công.

Những tù nhân biết rõ lý do vì sao họ cần sống sót có khả năng sống cao hơn. Việc đánh mất ý nghĩa sống là vô cùng nguy hiểm. Viktor kể về một người đàn ông đã chết gần như ngay lập tức sau khi lý do để ông ta tiếp tục sống không còn nữa. Những hy vọng bị phá vỡ có thể mang lại hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Sau Sách Mặc Môn đây là cuốn sách thứ hai tôi muốn giới thiệu cho bất kỳ ai đang đi tìm mục đích sống trong đời.

Dưới đây là một đoạn trích đầy xúc động từ một phần tôi yêu thích nhất của cuốn sách khi Frankl đã ở Auschwitz và các trại khác trong nhiều năm và không hề biết rằng chiến tranh chỉ còn vài tuần nữa là kết thúc. Ông đã quyết định trốn khỏi trại gần Dachau cùng một người bạn và đang đến thăm một số bệnh nhân của mình lần cuối.

“Tôi đến với người đồng hương duy nhất của mình người gần như đang hấp hối và là người mà tôi đã đặt mục tiêu cứu sống bất chấp mọi khó khăn nhưng người bạn tù của tôi dường như đoán được rằng có điều gì đó không ổn (có lẽ tôi đã để lộ một chút lo lắng). Bằng giọng nói mệt mỏi ông ấy hỏi tôi ‘Anh cũng sắp rời đi sao?’ Tôi phủ nhận điều đó nhưng tôi thấy rất khó để tránh ánh nhìn buồn bã của ông. Sau khi đi một vòng tôi quay lại chỗ ông. Một lần nữa ánh nhìn tuyệt vọng ấy chào đón tôi và bằng cách nào đó tôi cảm thấy đó như một lời buộc tội. Cảm giác khó chịu đã nắm lấy tôi ngay khi tôi nói với bạn mình rằng tôi sẽ trốn đi cùng anh ta giờ đây trở nên mãnh liệt hơn.”

Tác giả muốn tiếp tục sống vì ông mơ ước được hoàn thành bản thảo mà mình đang viết dở. Bản thảo đó đã bị tịch thu ngay khi ông đến trại tập trung. Frankl luôn tìm cách để bằng một cách nào đó khôi phục lại nó.

Việc giúp đỡ những tù nhân khác là một trong những điều mang lại ý nghĩa nhất định cho nỗi đau tưởng chừng vô nghĩa. Khi an ủi người khác con người cũng có thể cải thiện trạng thái tinh thần của chính mình.

Tác giả cố gắng đồng cảm với những hoàn cảnh khác nhau mà các tù nhân có thể rơi vào và không phán xét họ. Theo Frankl sự hy sinh có ý nghĩa và lòng nhân ái của con người có thể được tìm thấy ở khắp mọi nơi.

Tác phẩm cũng đề cập đến tâm lý của người tù sau khi được trả tự do. Ban đầu sự tự do mới mẻ ấy dường như không có thật giống như trong một giấc mơ.

Cuốn sách khiến tôi nhìn khái niệm mục đích sống từ một góc độ khác. Trước đây tôi luôn nghĩ rằng ý nghĩa của cuộc sống chính là cuộc sống. Tuy nhiên đôi khi con người cần một điều gì đó cụ thể hơn. Như Frankl chỉ ra việc có một mục tiêu rõ ràng có thể mang ý nghĩa sống còn đối với ông và các bạn tù. Điều đó giúp họ vẫn giữ được nhân tính trong những hoàn cảnh phi nhân tính khi con người quay lưng với nhau không chút xót thương.

Tôi chỉ có thể ngưỡng mộ một con người đã đi qua địa ngục nhưng vẫn giữ được sức mạnh nội tâm và sự toàn vẹn của bản thân. Khả năng chịu đựng tinh thần thái độ điềm tĩnh trước đau đớn và niềm tin vào nhân loại của Viktor khiến tôi vô cùng ấn tượng. Nhiều quan sát của ông chứa đựng sự khôn ngoan sâu sắc. Tuy vậy triết lý của Frankl trong đó niềm tin tôn giáo đóng vai trò quan trọng không phải lúc nào cũng tạo được sự đồng cảm với tôi và tôi cũng không phải lúc nào cũng đồng ý với những điều ông trình bày.

Khi tôi còn là một đứa trẻ tập đi, mẹ tôi và tôi đối xử với mỗi ngày như thể đó là Giáng sinh. Giống như trong vở opera hiện đại mang tính châm biếm Nixon in China, đó là phương châm sống của mẹ tôi trong suy nghĩ của tôi: hãy tìm những món quà mà mỗi ngày mang lại và vui vẻ mở chúng ra.

Tôi là người tự kỷ, nên điều đó cũng dễ hiểu.

Nhưng mẹ tôi tin vào Giấc mơ Mỹ, và vì thế tôi cũng hoàn toàn tiếp nhận và hấp thụ nó trong suốt thời thơ ấu. Cho đến tận hôm nay, điều đó vẫn đè nặng trong tôi. Có những thứ bạn ghét mà vẫn yêu, và yêu mà vẫn ghét.

Vì vậy, khi bước vào tuổi thiếu niên và phải đối diện với tuổi trưởng thành, tôi sụp đổ. Không còn giấc mơ nào để nuôi dưỡng tâm hồn tôi nữa.

Nhưng khi tôi 26 tuổi, tôi đã đọc cuốn sách này.

Tôi đang ngồi bên bờ kênh Rideau, trên một chiếc ghế nhựa gấp mà tôi mang từ căn hộ trên phố Somerset, vào một ngày thu ấm áp năm 1976, và tôi đã nhìn ra sự thật.

Frankl nói rằng bạn phải tìm ra ý nghĩa bên trong tâm hồn tan vỡ của chính mình, ngay giữa dòng đời, tại tâm điểm của cơn bão gào thét mang tên sự hỗn loạn của đời sống hiện đại.

Và điều đó đã trở thành phương châm sống của tôi.

Và đến Giáng sinh năm đó, tôi cuối cùng đã tìm thấy tri kỷ của mình.

Cuốn sách này sẽ giúp bạn xây dựng lại cuộc đời mình từ con số không.

“Không ai có quyền làm điều sai trái, kể cả khi bản thân họ đã từng bị đối xử sai trái.”

“Cuộc sống không chủ yếu là hành trình tìm kiếm khoái lạc như Freud tin tưởng, cũng không phải là hành trình tìm kiếm quyền lực như Alfred Adler giảng dạy, mà là hành trình tìm kiếm ý nghĩa.”

Đi tìm lẽ sống mang đến một lời kể khách quan về những trải nghiệm mà một tù nhân phải đối mặt trong trại tập trung và những tác động của chúng lên thế giới nội tâm sâu kín nhất của con người. Đây không phải là một cuốn sách mô tả chi tiết sự tra tấn hay những hành vi vô nhân đạo cụ thể, mà tập trung vào những ảnh hưởng tâm lý mà người tù nhân phải gánh chịu từ vô số gian khổ.

“Không ai nên phán xét nếu người đó chưa tự hỏi một cách tuyệt đối trung thực rằng trong hoàn cảnh tương tự liệu chính mình có hành động khác đi hay không.”

Bác sĩ Frankl lồng ghép những trải nghiệm cá nhân của ông trong nỗ lực tìm ra điểm chung giữa các tù nhân và chỉ ra cách con người có thể sinh tồn khi mọi thứ khác đều đã mất. Phần tự truyện đầu tiên được tiếp nối bằng phần phân tích phương pháp trị liệu mà ông phát triển, trong đó tác giả trình bày rõ ràng những nền tảng căn bản và các khía cạnh cốt lõi của trường phái tư tưởng này. Đây là một cách diễn giải rất độc đáo về cách con người nên sống, đồng thời cho phép người đọc liên hệ với chính trải nghiệm của bản thân và nhìn cuộc đời từ một góc nhìn khác.

“Rằng vào bất kỳ thời điểm nào, mỗi khoảnh khắc cấu thành nên cuộc sống đều đang trôi qua và sẽ không bao giờ lặp lại. Và chẳng phải chính tính hữu hạn ấy là lời nhắc nhở thôi thúc chúng ta tận dụng tốt nhất từng khoảnh khắc của đời mình hay sao?”

Thật sự rất thất vọng. Đây là một trong những cuốn sách luôn xuất hiện trong các danh sách “20 cuốn sách phải đọc trong đời” và vì thế dường như lúc nào cũng dễ dàng tìm thấy trong các hiệu sách. Tôi chỉ có thể nghĩ rằng cuốn sách này nổi tiếng không phải vì nó thực sự xuất sắc mà vì nó liên tục được đưa vào những danh sách kiểu đó. Bởi xét cho cùng đây không phải là một cuốn sách hay như danh tiếng của nó.

Tôi có thể tóm tắt toàn bộ cuốn sách trong một câu. Con người cần có mục đích sống. Có lẽ vào những năm 1940 thì tư tưởng này còn mới mẻ. Nếu tôi đánh giá cuốn sách vào năm 1946 tôi sẽ cho 5 sao. Nếu đánh giá nó như một tác phẩm kinh điển của tâm lý học tôi sẽ cho 4 sao. Nhưng khi nhìn nó dưới góc độ sách self help vào năm 2016 và so với sự tung hô quá mức mà cuốn sách nhận được thì với tôi nó chỉ xứng đáng 1 sao vì hiện nay nó không mang lại điều gì mới mẻ.

Những mô tả về Holocaust khá thú vị dù cảm xúc được thể hiện rất tiết chế. Tuy nhiên đó không phải lý do tôi đọc cuốn sách này. Nếu chỉ để đọc về chủ đề đó thì có lẽ tôi nên chọn Elie Wiesel sẽ phù hợp hơn. Phần còn lại của cuốn sách là một văn bản học thuật về logotherapy khá khô khan và lặp lại.

Tôi không hiểu được vì sao cuốn sách này lại được tung hô nhiều đến vậy và nhận vô số đánh giá 5 sao trên Goodreads. Tôi nghi ngờ rằng nhiều người chấm điểm cao chỉ vì họ nghĩ rằng mình nên thích nó bởi ai cũng nói rằng họ yêu thích cuốn sách này. Một ví dụ đáng buồn của tâm lý đám đông.

Tôi chưa từng nghĩ rằng cuốn sách này lại thực sự đi sâu vào tâm thần học các chứng rối loạn tâm lý và những vấn đề cơ bản về sức khỏe tinh thần.

Rồi cuốn sách kết thúc.

Kết thúc thật sao.

Tôi đang rất tận hưởng các khái niệm và lối viết của tác giả.

Tôi yêu thích nửa sau của cuốn sách nhiều hơn. Thực ra không nên so sánh bởi gần như tác giả đang cố gắng trình bày những ngày tháng trong trại tập trung ở phần đầu và sang phần hai là cách học thuyết logotherapy của ông cùng các rối loạn tâm lý khác và vấn đề sức khỏe tinh thần nên được nhìn nhận và xử lý ra sao.

Cuốn sách này vô cùng giàu thông tin sâu sắc theo cách rất thực tiễn có giá trị lịch sử và cũng rất hữu ích dưới góc độ y học.

Việc tác giả là người trong ngành khiến mọi thứ trở nên thuyết phục hơn. Ông viết ra tất cả những điều quan trọng một cách ngắn gọn súc tích đến mức bạn không thể cho phép mình bỏ qua dù chỉ một câu.

Tôi không có nhiều hiểu biết về các trại tập trung hay bối cảnh lịch sử liên quan. Nhưng đúng là cuốn sách này còn hơn thế rất nhiều.

Đây không phải là một câu chuyện sinh tồn hay một bản mô tả chi tiết về nỗi đau mà tác giả phải chịu đựng trong những ngày đó. Dĩ nhiên đau khổ là có. Và cách tác giả nhìn nhận đau khổ dưới ánh sáng của ý nghĩa cuộc sống thực sự mới mẻ và sâu sắc.

Tôi thực sự yêu thích văn phong của cuốn sách.

Cuốn sách này sẽ giúp ích cho tôi cả trong cuộc sống cá nhân lẫn công việc chuyên môn.

Cuốn sách này sẽ luôn ở bên tôi.

Nếu tôi chú thích cuốn sách này thì có lẽ tôi sẽ phải tô đậm gần như từng câu trong phần hai.

Tôi chắc chắn sẽ đọc lại cuốn sách này. Bởi ý nghĩa cuộc sống không bao giờ là cố định. Và đúng vậy tôi cần sự động viên cùng cách thấu hiểu cuộc sống như những gì được trình bày trong cuốn sách mỏng này.

Thật tuyệt vời.

Cuốn sách còn nhiều hơn thế nữa với những phân tích về tù nhân trong trại tập trung về tâm lý của họ. Nó không chỉ bàn về các vấn đề sống như đã nêu mà còn mở rộng ra đời sống nói chung gia đình và các nhu cầu cũng như cảm xúc của con người.

Tôi rất yêu những đoạn tác giả viết về vợ mình. Thực sự rất cảm động.

Cảm ơn những người bạn trên Instagram đã giới thiệu cuốn sách này trong một bài đăng gần đây của tôi.

Tôi thực sự yêu thích việc nhận được những gợi ý đọc sách như thế này.

Cuốn sách này nổi bật như một trong những công cụ hữu ích nhất mà tôi từng tìm thấy trong hành trình suốt đời đi tìm cách sống và trở nên có ích cho người khác dù phải chung sống với trầm cảm. Trái với Freud người cho rằng động lực căn bản và cấp bách nhất của con người là khoái lạc Frankl tin rằng động lực ấy chính là ý nghĩa.

Với Frankl ý nghĩa không phải là điều trừu tượng cao xa hay mang tính lý tưởng thuần túy mà rất cụ thể và gắn chặt với cuộc sống của từng cá nhân. Đó là câu hỏi cuộc sống đang đặt ra cho bạn là gì và chỉ riêng bạn mới có thể trả lời. Hãy nhìn vào hoàn cảnh sống của mình nhìn vào năng lực của bản thân và những con người xung quanh. Nhu cầu nào đang gọi bạn lên tiếng và hành động.

Đối với Frankl điều giúp ông tiếp tục sống từng ngày trong các trại tập trung chính là hy vọng được viết lại bản thảo đã bị tịch thu khi ông bị giam giữ nơi ông có thể trình bày học thuyết Logotherapy của mình với thế giới. Tôi thấy cuốn sách này đặc biệt hữu ích trong cuộc chiến với trầm cảm bởi một trong những đáy sâu nhất mà trầm cảm có thể đẩy con người tới là tuyệt vọng. Tuyệt vọng chính là sự vắng mặt của hy vọng. Việc tìm kiếm ý nghĩa tìm kiếm một lời đáp cho điều mà cuộc sống đang đòi hỏi ở bạn chính là nơi hy vọng được sinh ra.

Frankl cho rằng hy vọng cũng giống như tiếng cười chân thật hay niềm tin hay tình yêu không phải là thứ ta có thể ép buộc xuất hiện. Ta không thể khiến hy vọng đến một cách tùy tiện bởi hy vọng không chỉ là một ý nghĩ tích cực mà giống như tình yêu đích thực nó liên quan đến toàn bộ con người bạn. Tôi nhận thấy điều này là đúng. Tuy vậy vẫn có những điều ta có thể làm để dọn đường cho hy vọng xuất hiện và rồi hy vọng sẽ đến nó luôn sẽ đến.

Chúng ta có thể tìm kiếm ý nghĩa bởi việc tìm kiếm đặt câu hỏi mong đợi đều là những hành động và thái độ mà ta có thể lựa chọn. Theo Frankl ý nghĩa được tìm thấy dưới ba hình thức. Ý nghĩa đến từ việc sáng tạo hoặc hành động. Ý nghĩa đến từ việc trải nghiệm điều gì đó lớn hơn chính mình và từ việc gặp gỡ một con người khác thông qua tình yêu. Và cuối cùng ý nghĩa có thể được tìm thấy trong thái độ mà ta chọn trước những đau khổ không thể tránh khỏi.

Điều quan trọng ở đây là trong tất cả những trường hợp này giá trị của điều mang lại ý nghĩa là mang tính chủ quan. Không có một thước đo nào nói rằng viết một cuốn tiểu thuyết mang lại nhiều ý nghĩa hơn việc giúp vợ hoặc chồng rửa bát. Khi nói đến ý nghĩa những điều nhỏ bé thầm lặng chưa được nói ra cũng quan trọng không kém những hành động vĩ đại của thiên tài và chính bạn là người duy nhất có quyền phán xét.

Việc định hướng bản thân để đáp lại theo một cách nào đó điều mà cuộc sống đang đòi hỏi ở bạn có thể không phải là liều thuốc duy nhất chữa lành trầm cảm. Nhưng với tôi đó là một phần không thể thiếu của bất kỳ quá trình hồi phục nào của việc học cách sống và trở nên có ích dù phải sống chung với căn bệnh này.