Dù hiện tại, thị trường sách văn học thiếu nhi có rất nhiều tác giả, tác phẩm mới ra đời. Nhưng tên tuổi Nguyễn Nhật Ánh vẫn luôn xứng đáng là cây đại thụ của thể loại văn học thiếu nhi Việt Nam. Tôi tin rằng, hình ảnh cô bé Tài Khôn và anh bạn tên Thường với chùm bóng bay đầy màu sắc đã trở thành một phần kỉ niệm với những bạn đọc yêu thích văn chương. “Bong bóng lên trời” vẫn sống mãi trong tâm trí chúng ta như câu chuyện cổ tích giữa đời thường, như khát vọng bay cao, bay xa của rất nhiều trái tim thơ trẻ…

“Bong bóng lên trời” là một trong những tập truyện dài tiêu biểu của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Cũng như hàng loạt tựa sách best seller trước đây, “Bong bóng lên trời” cũng nhanh chóng trở thành cái tên nổi bật trong thị trường xuất bản và được chuyển thể thành bộ phim cùng tên với sự dẫn dắt của đạo diễn Trọng Trinh.

Nội dung cuốn sách kể về câu chuyện của cậu học trò nhỏ tên Thường. Cha cậu đã sớm qua đời sau một tai nạn giao thông khi ra tay trượng nghĩa đuổi bắt cướp. Một mình mẹ cậu phải gồng gánh với căn bệnh viêm phế quản và mối lo kinh tế gia đình. Đồng lương giáo viên eo hẹp, sự ra đi của người chồng đoản mệnh lại càng khiến gia cảnh mẹ con Thường rơi vào khó khăn. Để giúp mẹ, Thường phải nói dối đi dạy kèm nhưng thực chất đó là những ngày cậu lăn lộn ngược xuôi với xe kẹo kéo. Chính khoảng thời gian sống quăng quật giữa chợ đời, cũng là lúc Thường gặp gỡ những kiếp người nghèo khó. Cậu bé học trò đã ngộ ra rất nhiều điều mà trường lớp, thầy cô chẳng thể nào dạy dỗ. Trong số những mảnh đời lấm lem cơ cực ấy, người ảnh hưởng đến Thường nhiều nhất có lẽ là cô bé bán bong bóng Tài Khôn. Tình bạn trong sáng dễ thương giữa Thường và cô bé Tài Khôn chính là điểm sáng cho toàn câu chuyện. Ở nơi góc chợ ồn ào hôi hám vẫn có những tâm hồn thánh thiện biết bao nhiêu. Đó là hai đứa trẻ nghèo về vật chất nhưng luôn sống rộng lượng, tha thiết với cuộc đời. Luôn an ủi nhau vượt qua mặc cảm đói nghèo để nuôi dưỡng ước mơ, chúng không mơ về những thứ xa xỉ phồn hoa, nhưng trong trái tim non nớt của hai đứa trẻ ngây thơ, chúng vẫn ước mong nhất định phải trở thành người tử tế.

Có thể nói, tập truyện “Bong bóng lên trời” chính là một trong những cuốn sách tiêu biểu mà ở đó phong cách văn chương Nguyễn Nhật Ánh có cơ hội thăng hoa đến đỉnh cao. Từng câu chuyện nho nhỏ, từng lời văn trong sáng của ông đã nhẹ nhàng chạm đến trái tim người đọc. Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã giúp chúng ta tin hơn vào những câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Đâu đó trong nhịp sống hối hả này, vẫn tồn tại những tấm lòng cao cả như cha cậu bé Thường xả thân bắt cướp. Như cô bé Tài Khôn hồn nhiên tốt bụng, như cậu học trò nghèo biết thương yêu hiếu thảo với mẹ như Thường.

Cùng khai thác về đề tài cuộc sống của tầng lớp bình dân trong xã hội đương thời. Nhưng khác với những nhà văn theo đuổi chủ nghĩa hiện thực phê phán họ thường phơi bày thực trạng xã hội bằng cái nhìn sắc sảo, khách quan. Nhưng với “Bong bóng lên trời” Nguyễn Nhật Ánh đã lột tả một khía cạnh hoàn toàn khác đầy tính nhân văn. Hiện thực khắc nghiệt của cuộc sống chỉ là bức phông nền để từ đó nhân cách con người hiện lên trong sáng và cao đẹp. Ông tập trung khai thác những điểm sáng tiềm ẩn trong bản ngã của mỗi cá nhân, dù nỗi nhọc nhằn của cuộc sống mưu sinh đôi khi khiến họ trở nên xù xì gai góc, nhưng cốt cách cao thượng của những con người tự trọng và tử tế sẽ không bao giờ thay đổi, như hoa sen vẫn tỏa hương khoe sắc giữa đầm lầy. Bởi vậy, chúng ta so sánh “Bong bóng lên trời” giống như câu chuyện cổ tích giữa đời thường chính vì lẽ ấy. Đây thực sự là một câu chuyện đẹp, từ lời văn đến cốt truyện, từ nhân vật đến cách khắc họa nội dung. Như dòng suối mát lành, giúp ta gột rửa đi những bụi bặm mệt nhoài của hiện thực cuộc sống đầy rẫy bon chen, tàn khốc.  

Nhan đề cuốn sách “Bong bóng lên trời” cũng là một tình tiết mà tôi cho rằng ý nghĩa nhất, đặc sắc nhất trong toàn câu chuyện. Đó là một ngày mưa lạnh lẽo, khi Thường buồn bã trở về với xe kẹo ế, cô bé Tài Khôn đã mỉm cười an ủi anh bạn bằng cách thả bay chùm bong bóng lên trời. Hình ảnh chùm bong bóng bay cao vút giữa không gian như mang theo cả khát vọng, ước mơ của hai đứa trẻ. Dù nghịch cảnh cuộc sống tàn khốc thế nào, vẫn không ngăn được khát khao sống mãnh liệt trong những tâm hồn cao thượng ấy. Đó là niềm ước mơ về một tương lai tươi sáng, xóa tan đi khoảng thời gian ảm đạm tối tăm này.

Dù là một cuốn sách mang tính giáo dục rất nhân văn, nhưng cho đến khi khép lại trang cuối của “Bong bóng lên trời” người đọc không hề cảm thấy khiên cưỡng hay gượng ép. Qua cách dẫn dắt tài tình của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, những thông điệp sâu sắc, những tư tưởng đầy tính nhân văn cứ chầm chậm hiện lên qua từng câu chữ. Nhẹ nhàng mà thấm thía, chân thực và quá đỗi tự nhiên. Cùng với đó là giọng văn trong sáng, hài hước, nhẹ nhàng. Lối viết dung dị nhưng vô cùng lôi cuốn, cách miêu tả cảnh vật và con người sống động, giàu hình ảnh, đặc biệt là cách chọn lọc những tình tiết đắt giá để truyền tải những thông điệp mang nhiều ý nghĩa. Tất cả đã tạo nên thành công vang dội của “Bong bóng lên trời” và khẳng định vị trí, tài năng của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong lòng độc giả.

Dù hiện tại, thị trường sách văn học thiếu nhi có rất nhiều tác giả, tác phẩm mới ra đời. Nhưng tên tuổi Nguyễn Nhật Ánh vẫn luôn xứng đáng là cây đại thụ của thể loại văn học thiếu nhi Việt Nam. Tôi tin rằng, hình ảnh cô bé Tài Khôn và anh bạn tên Thường với chùm bóng bay đầy màu sắc đã trở thành một phần kỉ niệm với những bạn đọc yêu thích văn chương. “Bong bóng lên trời” vẫn sống mãi trong tâm trí chúng ta như câu chuyện cổ tích giữa đời thường, như khát vọng bay cao, bay xa của rất nhiều trái tim thơ trẻ.

Nguồn: https://goo.gl/CWFg7B

------

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected] 

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Xem thêm

"Văn chương không chỉ đem lại mỹ cảm mà đó còn là một phương tiện tuyệt vời để khám phá một vùng đất, thiếu hiểu một quốc gia và cảm mến một dân tộc."(Nguyễn Nhật Ánh). Chắc hẳn nếu bạn là fan hâm mộ của những cuốn sách viết về tuổi thơ,về tình bạn,tình yêu tuổi mới lớn,...thì bạn không thể không biết tới những câu chuyện của bác Ánh- một trong những câu bút xuất sắc nhất của nền văn học đương đại Việt Nam.

Bong bóng lên trời là một câu chuyện đầy xúc động về tình người,tình cảm gia đình và hơn hết đó là tình bạn hồn nhiên,trong sáng giữa cuộc đời còn muôn vàn khó khăn,thách thức của hai nhân vật chính Thường và Tài Khôn.

Thường là học sinh lớp 11 đang sống trong một gia đình hạnh phúc cùng với ba mẹ và em gái.Một ngày nọ, tai họa ập đến đã khiến cho người cha dũng cảm của cậu ra đi mãi mãi. Ông Phong ra đi,gánh nặng gia đình đè nặng lên đôi vai của bà Tuệ khiến sức khỏe của bà ngày càng yếu đi.Vì thương mẹ phải làm việc vất vả, mỗi chiều, Thường đều bán kẹo kéo ở cổng trường Tiểu học Phương Nam. Tại đây Thường đã gặp được Tài Khôn-một cô bé mười bốn tuổi hồn nhiên,nhí nhảnh.Do ba mẹ mất sớm,Tài Khôn cùng hai anh đi bán bong bóng để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống.Sau một thời gian tuy không dài lắm,Thường và Tài Khôn đã trở thành những người bạn luôn cùng nhau chia sẻ vui buồn trong cuộc sống. Trải qua bao sóng gió,họ thực sự đã trở thành những người bạn tốt của nhau.

Quả bóng của Tài Khôn bay lên đã đem theo những ước mơ,khát vọng thật đẹp. Hi vọng rằng những ươc mơ ấy sẽ sớm trở thành hiện thực trong tương lai không xa.

Dù đã đọc cuốn này hai lần rồi, nhưng có cho mình đọc đi đọc lại tới trăm lần nữa mình cũng đọc. Một cuốn sách thực sự cảm động nói về tình người, về những định kiến còn tồn tại trong xã hội và về những khó khăn trong cuộc sống. Vượt lên trên những gian nan, khó nhọc ấy là câu chuyện tình bạn hồn nhiên, trong sáng của Thường và Tài Khôn. Câu chuyện chú trọng khai thác nội tâm của cậu bé Thường hơn, mọi thứ đều được nhìn từ đôi mắt của cậu. Cậu nhìn thấy sự bất công trong xã hội, bất công trong chính gia đình mình, cậu nhìn thấy sự khó nhọc của mẹ và đã tìm đủ cách để giúp bà. Cũng chính đôi mắt ấy đã bắt gặp Tài Khôn lạc quan, ngây thơ và tràn đầy hy vọng. Một cô bé đi bán bóng bay nhưng chẳng ngần ngại thả cả chùm để đổi lấy một điều ước, thế nhưng phải mãi sau này Thường mới ngộ ra sự thật ẩn đằng sau cô bé vui tươi và luôn cười ấy... Đây quả thực là một câu chuyện rất cảm động và mang nhiều giá trị nhân đạo. Tới phần kết, tình người được đặt lên trước, lên cao nhất, cao hơn cả những định kiến xã hội được đề cập từ đầu truyện.

Văn chương không chỉ đem lại mỹ cảm mà đó còn là một phương tiện tuyệt vời để khám phá một vùng đất, thấu hiểu một quốc gia và cảm mến một dân tộc”. Phải chăng nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nhận định này viết riêng cho “Bong bóng lên trời”. Đọc truyện ta như chìm vào cái mĩ cảm – cái tình cảm, cảm xúc của nhà văn, thấy được cái thẩm mĩ tinh tế, tài hoa của tác giả. Không chỉ thế ta khám phá thêm được ở mỗi nhân vật một thế giới nội tâm nội cảm phong phú, tươi mới đúng chất những đứa trẻ hồn nhiên trong sáng. Cậu bé Thường -17 tuổi, sau tai nạn của cha, thể hiện đúng chất con giáo viên ngoan ngoãn và hiếu thảo, luôn biết chu toàn cho gia đình, lo lắng cho sức khỏe của mẹ. Sau khi thất bại việc giúp đỡ mẹ chấm bài, cậu đi làm thêm nhưng không bao giờ bỏ bê việc học. Sau đó, tình cờ gặp được cô bé bán bong bóng là Tài Khôn – ngây thơ, nhí nhảnh luôn làm Thường vui vẻ và bay hết lo lắng mệt nhọc. Nhan đề được lấy chính chi tiết trong truyện, Thường và Tài Khôn thả bong bóng thể hiện ước mơ, khát vọng đẹp đẽ về một tương lai tươi sáng, tự do phá đi cuộc sống hiện thực tàn nhẫn này.

Một anh chàng chăn cừu sẽ ra sao nếu như cưới một cô vợ, lập gia đình và cả đời chỉ đi chăn cừu? Và anh bán kem vì cuộc sống mưu sinh, vì lo sợ thất bại nên cả đời không làm gì khác ngoài việc đẩy xe kem khắp nơi, cho dù trước kia anh cũng có khát khao, hoài bão? Đó chính là khó khăn, mâu thuẫn mà biết bao người trẻ từ xưa đến nay dằn vặt hàng ngày. Nhân vật chính thứ hai song song với Thường là cô bé Tài Khôn mười bốn tuổi, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhà ở tận Đắc Nông, phải theo hai người anh xuống thành phố mưu sinh bằng nghề bán bong bóng. Tài Khôn như thứ trái cây chín sớm trước sóng gió của cuộc đời, hằng ngày lặn ngụp trong cái khó, cái nghèo, “nước da ngăm đen, ăn mặc xoàng xĩnh” nhưng em vẫn khát khao được làm bác sĩ để chữa bệnh cho những người nghèo không có tiền đi bệnh viện như em. Sinh ra và lớn lên trong nghèo khổ, những tưởng Tài Khôn chỉ biết cắm mặt với cơm áo gạo tiền, với nỗi lo lắng cho cuộc sống trước mắt, nhưng trái lại em lúc nào cũng mang một hoài bão cháy bỏng vào tương lai, đi bán ban ngày, ban đêm đi học lớp bổ túc văn hóa và là học trò giỏi nhất lớp. Cô bé là hiện thân cho ước mơ vượt lên số phận, không chấp nhận định mệnh an bài.