Những cuốn sách của bác Nguyễn Nhật Ánh viết cho lứa tuổi học trò luôn để lại những cảm xúc, dư vị khó phai trong lòng người đọc. Và "Bồ câu không đưa thư" cũng không phải ngoại lệ. Xuyên suốt câu chuyện là những tình cảm tuổi học trò đầy ngây ngô và bình dị. Ba cô gái Xuyến, Thục, Cúc Hương như người lái đò, đưa ta về với những tháng năm học trò, với rung động đầu đời mà chẳng ai dám nói ra.

Câu chuyện bắt đầu từ lá thư làm quen để trong học bàn của Thục, bức thư ấy chỉ vỏn vẹn có mấy dòng, nhưng lại khiến cho Thục phân vân lật tới lật lui, khiến cho cô nghĩ ngợi hoài. Thế nhưng cuối cùng, bức thư và sự thẫn thờ suy nghĩ của Thục cũng không thể thoát được ánh mắt của Cúc Hương. Vì bị Cúc Hương phát hiện, nên bức thư làm quen đã được cả Thục, Xuyến, Cúc Hương cùng nghĩ mưu tính kế để "giải quyết". Bức thư đó là của bạn có tên Phong Khê gửi cho Thục, và nghĩ rằng Phong Khê là một em lớp dưới dám bày trò viết thư làm quen nên ba cô nàng đã trả lời thư khá "ghê gớm".

Gửi bé Phong Khê,

Chị ngạc nhiên vô cùng khi nhận được thư bé. Có lẽ bé quáng gà hay sao, chứ lớp chị đâu có tổ chức "Câu lạc bộ làm quen" hay "Tìm bạn bốn phương" mà bé biên thư đòi "kết bạn tâm tình"! Hơn nữa, bé trẻ người non dạ, tuổi còn nhỏ nên chú tâm học hành, chớ đua đòi vớ vẩn kẻo trèo cao té nặng...

Sáng hôm sau, đúng như sự dự đoán của Xuyến thì mọi chuyện chẳng có gì xảy ra, tức là anh chàng Phong Khê đó không trả lời thư để vào ngăn bàn của Thục. Thế nhưng đến chiều Thục nhận được thư kèm theo một trái ổi. Và mọi thứ về anh chàng Phong Khê dần được hé lộ:

Bạn thân mến,

Mình thật lòng muốn làm quen với bạn chứ không có ý trêu bạn như bạn nghĩ đâu! Mình cũng không phải là "bé". So về tuổi tác, có lẽ mình lớn hơn bạn một hai tuổi...

Và cứ thế sau đó, trong những câu chuyện của Thục, Xuyến, Cúc Hương đều có cái tên Phong Khê. Đến nỗi trái ổi mà Phong Khê gửi kèm bức thư cả ba chẳng biết "phân chia" như nào lại nhờ đến lớp trưởng Hoàng Hòa - người mà thầm thích Thục để giải quyết. Cuối cùng Hoàng Hòa cũng chẳng thể giải quyết ổn thỏa theo ý của ba cô nàng, và ba cô nàng tiếp tục lựa chọn cách trả lời thư của Phong Khê và bắt anh chàng cống nạp thêm ổi để chia cho công bằng.

Phong Khê có đáp ứng nhu cầu của Thục, Xuyến, Cúc Hương, nhưng những bức thư tiếp theo này lại được viết bằng thơ:

Cái từ "bạn" rất dễ thương

Cảm ơn Xuyến, Thục, Cúc Hương rất nhiều

Ba trái ổi có bao nhiêu

Chỉ mong các bạn buổi chiều... no nê!

Và nhờ những dòng thơ ấy, ba cô nàng bắt đầu suy luận, và tìm cách để có thể tìm hiểu thông tin của anh chàng Phong Khê. Vì Phong Khê gửi thư bằng thơ nên khi trả lời, Thục, Xuyến, Cúc Hương cũng muốn phải dùng thơ. Nhưng trong cả ba, lại chẳng có ai biết làm thơ, nên lại đành nhờ "Phán củi" - cậu bạn bị coi là quê kiểng, cục mịch trong lớp làm hộ. Và như vậy, một lần rồi lại hai lần, cứ nhận được thơ của Phong Khê là Thục, Xuyến, Cúc Hương lại nhờ Phán củi làm thơ trả lời. Mỗi lần Phán làm thơ xong, Xuyến lúc nào cũng thêm vài câu xiên xỏ. Nhưng Phán không để ý, anh chỉ để ý và hỏi xem Thục có phản ứng gì không...

Sau bức thư thể hiện ra rằng không thèm quan tâm đến anh chàng Phong Khê đó nữa, bốn ngày liền Phong Khê chẳng hồi âm khiến ba cô gái bồn chồn:

Ba cô gái đều lộ vẻ bồn chồn dù không ai nói ra. Từ ngày anh chàng Phong Khê đánh tiếng làm quen, rồi thư đi thư lại, cuộc trò chuyện thầm lặng dưới ngăn bàn đã trở thành niềm vui quen thuộc với ba cô gái. Bây giờ anh chàng Phong Khê không rõ mặt mũi kia đột nhiên im tiếng khiến họ cảm thấy như thiếu thiếu một cái gì. Cái ngăn bàn hình chữ nhật chỗ Thục ngồi bây giờ không còn là hộp thư bí mật và hấp dẫn nữa mà giống như một hang động hoang vu.

Và trong số ba người, Thục chính là người buồn nhất. Lúc nào cô cũng bần thần trong nỗi ngóng đợi mơ hồ. Thục không chỉ cảm thấy áy náy, ngượng ngập mà còn thấy trách lũ bạn của mình vì đã nghĩ ra trò trả lời thư bắt nạt anh chàng Phong Khê. Nhưng trong thời gian này, khi bọn Thục chờ thư mỏi mòn của anh chàng Phong Khê thì Phán củi lại đăng lên trang báo Mực Tím một bài thơ bộc lộ tình cảm của mình với... Thục. Và cũng chỉ vì bài thơ quá ý tứ mà Phán củi đã bị Xuyến và Cúc Hương cùng hỏi tội. Lần hỏi tội này đã hé lộ chuyện tình cảm của Phán củi dành cho Thục... Thực chất Xuyến và Cúc Hương hỏi tội Phán củi cũng là để nhờ Phán viết cho bức thư cho anh chàng Phong Khê, để xin lỗi anh chàng...

Và cuối cùng, anh chàng Phong Khê cũng đã trả lời sau những ngày im ắng. Những bức thư bằng thơ tiếp theo của anh chàng phong Khê lại tiếp tục trở thành đề tài bàn tán trong câu chuyện của Thục, Xuyến, Cúc Hương. Và cũng từ những chính bức thư ấy, ba cô nàng bắt đầu lên kế hoạch truy tìm thông tin của anh chàng Phong Khê. Ba cô nàng đã tính toán rất kĩ, làm thế nào để có thể đến trường vào buổi sáng, làm thế nào để có thể đột nhập vào lớp buổi sáng ấy. Và sau một hồi bàn đi bàn lại, mọi chuyện dự định cho việc tìm ra Phong Khê đã xong xuôi.

Nhưng thật bất ngờ, anh chàng có tên Phong Khê, người mà Cúc Hương, Thục Xuyến đinh ninh rằng ngồi bàn của Thục nhưng học buổi sáng lại là một bạn nữ. Kể cả những đứa ngồi xung quanh cũng là con gái nốt. Và vì thế, cả Xuyến và Thục không tránh khỏi sự bất ngờ

Xuyến và Thục không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều lộ vẻ ngơ ngác như vừa từ trên cung trăng rớt xuống. Thục cảm giác như ai bóp mạnh tim mình. Không bao giờ nó có thể tưởng tượng anh chàng Phong Khê từng khiến nó nghĩ ngợi lại là con gái. Bây giờ nghĩ lại, Thục mới nhận ra trong tất cả những lá thư Phong Khê gửi cho bọn Thục từ trước đến nay, chưa bao giờ Phong Khê tiết lộ mình là nam hay nữ, ngay cả cách xưng hô cũng vậy. Hắn chỉ xưng là "mình" và gọi bọn Thục là "bạn", thế thôi! Vậy mà bọn Thục cứ tưởng bở, cứ xúm nhau tán phét về một "anh chàng" Phong Khê NTSC tưởng tượng, thật đáng xấu hổ.

Vẫn tò mò, muốn biết thực chất Phong Khê là ai, cả Thục, Xuyến, Cúc Hương đều quyết tâm phải điều tra cho ra. Và trong thời điểm này, Hoàng Hòa bày tỏ tình cảm với Thục, làm cô bạn ngẩn ngơ. Hoàng Hòa không chỉ hay ra chỗ Thục mà giờ còn rủ Thục đi xem phim. Và chính sự việc này, Xuyến, Cúc Hương lại được phen bày trò, ủ mưu tính chuyện để giải quyết vì Thục còn khó xử...

Công cuộc kiếm tìm ra anh chàng Phong Khê cũng thật li kì. Ba cô nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lí để tra khảo ba em học sinh nữ khóa dưới mà ngồi bàn của Thục để tìm ra Phong Khê là ai. Mỗi người bám một em học sinh. Khi Xuyến bám theo nhỏ Hoa, Xuyến đã phát hiện ra chuyện bí mật rằng

Trong một thoáng, Xuyến đã hình dung ra mọi chuyện một cách rõ ràng. Không còn nghi ngờ gì nữa, nhỏ Hoa đích thị là em gái hắn. Và trong thời gian qua, chính nhỏ đã giúp hắn đặt những bức thư trong ngăn bàn để chơi trò ú tim với bọn Xuyến.

Hừ, không ngờ Phong Khê lại là nhà ngươi! Xuyến lầm bầm một cách tức tối và suýt một chút nữa, nếu không kịp dằn lòng, Xuyến đã nhảy ra chặn đầu xe hắn lại để hắn hoảng hốt chơi.

Trong một tíc tắc, Xuyến trấn tĩnh lại được. Nó đứng trôn chân đằng sau cột điện, mím môi nhìn Phong Khê tót lên yên và rồ máy xe phóng đi.  

Và anh chàng Phong Khê mà Xuyến tìm ra đó chính là Hoàng Hòa. Vì

Nhỏ Hoa có một người anh. Và anh nó học cùng lớp với tụi mình.

Nó là Vũ Thị Hoàng Hoa. Còn anh chàng lớp trưởng láu cá của tụi mình là Vũ Thị Hoàng Hòa.

Và vì phát hiện ra điều này, Xuyến đã lên kế hoạch lật tẩy Hoàng Hòa ở tại nhà hát Hòa Bình - nơi mà Hoàng Hòa rủ Thục đi xem phim.

Biết Phong Khê là Hoàng Hòa, chỉ có Xuyến và Cúc Hương mải lên kế hoạch để lật tẩy, riêng Thục, cô lại chẳng hề có chút hào hứng gì cho buổi gặp gỡ tối nay

Trước đây khi nghĩ Phong Khê là đám "nữ quái" buổi sáng, Thục đã thấy hụt hẫng. Bây giờ phát hiện ra Phong Khê là Hoàng Hòa, Thục lại càng dửng dưng. Phong Khê trong trí tưởng tượng của Thục là một chàng trai hoàn toàn khác, chứ không đỏm dáng như Hoàng Hòa. Không hiểu sao Thục không ưa nổi vẻ chải chuốt, bảnh bao của anh chàng lớp trưởng...

Khi gặp Hoàng Hòa, cả Cúc Hương và Xuyến đều "tra tấn" anh chàng bằng những câu chuyện mà Phong Khê đã làm như là "có đem theo trái ổi" rồi cả "bỏ bánh kẹo trong ngăn bàn"... đến nỗi Hoàng Hòa vô cùng bối rối mà vẫn chẳng biết hai cô nàng đang nói gì. Mãi Hoàng Hòa mới nhận ra là mình bị nghi là Phong Khê, nhưng anh chàng giải thích mà chẳng ai nghe...

Vì Hoàng Hòa vẫn không nhận, và vì Thục vẫn có một niềm tin Phong Khê là người khác chứ không phải Hoàng Hòa nên ba cô nàng đã quyết định viết thư để gặp mặt Phong Khê trực tiếp. Lần đi gặp này có thêm cả Phán củi. Và bức thư đã được hồi đáp: "Mình sẽ đến''.

Lần hẹn này, ba cô nàng cùng với Phán củi ngồi đợi Phong Khê. Kì lạ thay, trong lúc ngồi đợi thì anh chàng Hoàng Hòa đi qua, làm cả Cúc Hương, Xuyến, thục đều vẫn cho rằng Hoàng Hòa chính là Phong Khê, và cũng cho rằng vì Phán củi ngồi đó nên Hoàng Hòa không dám vào mà phải rẽ vào ngõ khác. Vì vậy, sau khi "rủa xả" Phong Khê không tiếc lời, Xuyến đã kết thúc bản cáo trạng Phong Khê bằng một giọng kiên quyết:

Kể từ giờ phút này trở đi, tao tuyên bố "khai tử" nhân vật Phong Khê. Tụi mình đừng bao giờ nhắc đến hắn nữa. Cứ coi như không có hắn trên cõi đời này và những chuyện vừa qua chỉ là một giấc mơ...

Sau khi "khai tử" nhân vật Phong Khê, Cúc Hương lại gán ghép Thục và... Phán củi. Thế nhưng Phán củi chẳng còn đi học cùng các bạn nữa, anh chàng phải về quê, để lo cho mẹ vì ba đã mất. Và vì vậy, Phán củi chẳng được thi tốt nghiệp, cũng chẳng được thi đại học, anh về quê kiếm một cái nghề nào đó...

Lòng se lại, Thục ngước nhìn anh, ngậm ngùi hỏi:

- Bạn không ở lại thêm vài ngày được sao? Ngày mốt lớp mình liên hoan rồi!

Phán ngạc nhiên khi thấy mắt Thục đỏ hoe. Một nỗi xúc động dạt dào dâng lên trong lòng khiến Phán mừng mừng tủi tủi. Anh rất muốn nói với Thục là anh thèm ở lại xiết bao. Anh thèm được chúi đầu vào bài vở ôn thi như các bạn. Anh thèm được đặt chân lên giảng đường đại học, dẫu chỉ một lần thôi. Anh cũng rất muốn nói với Thục là anh luôn ao ước được ở bên cạnh Thục để ngày nào cũng được nhìn thấy Thục. Chỉ được nhìn thấy Thục thôi, đối với anh đã là một niềm vui sướng lớn lao rồi. Và nếu Thục muốn, nếu Xuyến và Cúc Hương không trêu chọc, anh sẽ làm thơ tặng Thục, ngàn vạn bài, ức triệu bài,bao nhiêu cũng được...

Kết thúc truyện là không khí chia tay của lớp Thục, Xuyến, Cúc Hương. Không khí vui vẻ bao nhiêu thì ba cô nàng lại nghĩ về Phán, lại buồn bấy nhiêu. Khi Phán về quê rồi, chia tay bạn bè rồi, Cúc Hương mới nhận ra "Phán củi kể ra cũng chơi được đấy chứ?". Và cũng trong buổi chia tay này, cả ba đã được biết một bí mật lớn, đó là việc tìm ra Phong Khê thực chất là ai. Phong Khê thực chất chẳng phải Hoàng Hòa như đã suy đoán, mà Phong Khê chính là Phán củi. Bức thư Hoàng Hòa đưa đã mang đến sự bất ngờ...

Mến gửi Xuyến, Thục, Cúc Hương,

Mình đã gửi lời xin lỗi Hoàng Hòa về những oan ức mà anh ta đã phải chịu đựng trong suốt thời gian qua. Bây giờ đến lượt mình xin lỗi các bạn về những gì đã xảy ra....

Tiết lộ bất ngờ của Phán khiến ba cô gái đờ người vì sửng sốt. Không ai có thể tưởng tượng Phong Khê là Phán củi. Riêng Thục những bộc bạch của anh khiến nó bàng hoàng ngớ ngẩn. Và bức thư ấy cũng khiến nó hồi tưởng lại những ngày đã qua với bao niềm lưu luyến, một năm học cuối cùng lẫn lộn những buồn vui.

Ngày mai khi bước ra khỏi mùa hè rực rỡ và hiu quạnh đang đợi chờ, Thục sẽ vĩnh viễn bỏ lại sau lưng mình quãng đời học trò áo trắng. Và trên chặng đường thênh thang sắp tới, mãi mãi sẽ trống vắng một bóng người lặng thầm đi bên cạnh Thục. Phong Khê rồi sẽ chẳng bao giờ là kinh đô của Thục Phán như anh đã một lần mơ ước. Phong Khê phải về bên mẹ già khuya sớm trông nom, thay mộng ước sinh viên bằng những ngày lam lũ. Chỉ còn Xuyến, Thục, Cúc Hương và những bạn bè may mắn hơn đi tiếp quãng đường dài....

Truyện của bác Nguyễn Nhật Ánh hầu hết đều xoay quanh chủ để học trò nhưng mỗi truyện đều có nét riêng. "Bồ câu không đưa thư" là một câu chuyện hay, bởi nội dung truyện nhẹ nhàng, bình dị và chân thật với những tình tiết chuyện vô cùng thú vị. Câu chuyện như một thước phim đưa ta về với những tình cảm tuổi học trò đầy ngây ngô, hồn nhiên, vô tư và hết sức đáng yêu! Đây xứng đáng là một cuốn sách dành cho lứa tuổi học trò.

 

Tác giả: Thái Hà - Bookademy

-----

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected]

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Xem thêm

Khởi đầu bằng một mẩu giấy bắt chuyện trong ngăn bàn, Bồ câu không đưa thư kích thích người đọc bằng sự tò mò và trí tưởng tượng, bằng những câu thơ con cóc và những màn “hành hạ” với kẻ si tình, bằng cả những háo hức đợi chờ nhân vật bí ẩn xuất hiện. Phong Khê là ai? Là chàng trai vô danh lớp 11 muốn cưa cẩm hoa khôi của lớp? Là một thanh niên học muộn nhiều năm ôm mối tình với Thục? Là cô giáo xinh xắn với “trò đùa” đàn chị khóa trên? Là anh lớp trưởng Hoàng Hòa điển trai luôn nói dối về tình cảm của mình?

Nhân vật Phong Khê là bất cứ ai cũng đều không khiến cho người đọc quá ngỡ ngàng, nhưng Phong Khê lại chính là Phán, là lối chơi chữ đầy kỳ quặc của Phán khi muốn ghép đôi với Thục. Sự thật được phát hiện, nhưng hết thảy cũng là lúc kết thúc, Phong Khê phải từ bỏ con đường học để thực hiện một nhiệm vụ lớn hơn với cuộc đời của một con người- Chăm sóc người mẹ ở quê nhà, từ bỏ con đường tri thức như bao đồng bạn.

Một chút nuối tiếc man mác, một mối tình chấm dứt ngay khi chưa bắt đầu, nhưng, hình như tôi có một sự mường tượng, rồi đây Phán sẽ lại xuất hiện trong một cuốn truyện khác của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, một chàng trai nghèo vất vả ôn luyện đại học trong Quán Gò đi lên, cũng như trong vô số nhân vật khác lướt qua trong chuỗi các cuốn sách của ông. Nhưng dù thế nào, Bồ câu không đưa thư cũng đặt dấu chấm hết cho bộ truyện xuất sắc của Nguyễn Nhật Ánh về những cô cậu học trò nơi ấy.

"Thục chỉ hồi tưởng lại những ngày đã qua với bao niềm lưu luyến, một năm học cuối cùng lẫn lộn những buồn vui.Ngày mai, khi bước ra khỏi mùa hè rực rỡ và hiu quạnh đang đợi chờ, Thục sẽ vĩnh viễn bỏ lại sau lưng mình quãng đời học trò áo trắng. Và trên chặng đường thênh thang sắp tới, mãi mãi sẽ trống vắng một bóng người lặng thầm đi bên cạnh Thục."

Là bộ truyện được đánh giá là cuốn sách hay nhất trongbộ ba Xuyến, Thục, Cúc Hương của Nguyễn Nhật Ánh, "Bồ câu không đưa thư" đưa người đọc đến một thế giới của hoài niệm về những ngày đã qua, và sự háo hức của những học sinh áo trắng về mối tình nơi trường học.

Khởi đầu bằng một mẩu giấy bắt chuyện trong ngăn bàn, Bồ câu không đưa thư kích thích người đọc bằng sự tò mò và trí tưởng tượng, bằng những câu thơ con cóc và những màn "hành hạ" với kẻ si tình, bằng cả những háo hức đợi chờ nhân vật bí ẩn xuất hiện. Phong Khê là ai? Là chàng trai vô danh lớp 11 muốn cưa cẩm hoa khôi của lớp? Là một thanh niên học muộn nhiều năm ôm mối tình với Thục? Là cô giáo xinh xắn với "trò đùa" đàn chị khóa trên? Là anh lớp trưởng Hoàng Hòa điển trai luôn nói dối về tình cảm của mình?

Nhân vật Phong Khê là bất cứ ai cũng đều không khiến cho người đọc quá ngỡ ngàng, nhưng Phong Khê lại chính là Phán, là lối chơi chữ đầy kỳ quặc của Phán khi muốn ghép đôi với Thục. Sự thật được phát hiện, nhưng hết thảy cũng là lúc kết thúc, Phong Khê phải từ bỏ con đường học để thực hiện một nhiệm vụ lớn hơn với cuộc đời của một con người- Chăm sóc người mẹ ở quê nhà, từ bỏ con đường tri thức như bao đồng bạn.

Một chút nuối tiếc man mác, một mối tình chấm dứt ngay khi chưa bắt đầu, nhưng, hình như tôi có một sự mường tượng, rồi đây Phán sẽ lại xuất hiện trong một cuốn truyện khác của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, một chàng trai nghèo vất vả ôn luyện đại học trong Quán Gò đi lên, cũng như trong vô số nhân vật khác lướt qua trong chuỗi các cuốn sách của ông. Nhưng dù thế nào, Bồ câu không đưa thư cũng đặt dấu chấm hết cho bộ truyện xuất sắc của Nguyễn Nhật Ánh về những cô cậu học trò nơi ấy.

Bồ câu là con vật gắn liền với hành động truyền tin. Nhưng với tuổi học trò, không cần bồ câu đưa thư, hộc bàn đã trở thành nơi đưa tin tức liên lạc giữa những bạn học trò với nhau. Thú vị vô cùng!

Tuổi thơ ai đã từng như thế?

Những lời nhắn nhủ, làm quen, những quả xoài, quả ổi trong hộc bàn của cô nàng Thục đã làm cho cuộc đời học trò của Thục, Xuyến, Cúc Hương thêm phần ý vị. Những lá thư, câu thơ lục bát, song thất lục bát ngọt ngào như viên kẹo của Phong Khê đã khiến Thục phải vẩn vơ suy nghĩ, hai người bạn của cô thì suy tính ra bao mưu trò.

Tuổi thơ chúng ta chợt sống dậy qua hình ảnh của mấy cô học trò lớp 12. Học hành, thi cử vất vả và cả những tình cảm đầu đời chớm nở cớ chút vấn vương, có chút sóng gợn.

Bác Ánh đã chụp lại những lát cắt của tuổi học trò hồn nhiên, đáng yêu chân thật quá làm tôi nhớ đến tuổi học trò của mình. Cũng tình yêu vụng dại, cũng những nhớ mong thoáng qua, cũng chiếc hộc bàn chứa đầy kẹo ngọt.

Như những sản phẩm tinh thần khác của Nguyễn Nhật Ánh, “Bồ câu không đưa thư” cũng vẫn chất mộc mạc, gần gũi, cũng viết về tình bạn, tình yêu. Nhưng mỗi tác phẩm của bác đều đọng lại trong tâm trí người đọc những cảm xúc nhất định.

Ta sẽ mãi nhớ đến Thục, cô gái hiền lành, biết suy nghĩ; Cúc Hương, Xuyến, những cô gái mau miệng, lém lỉnh, tinh nghịch. Đặc biệt, những bài thơ con cóc cùng những tình cảm ngây thơ tuổi học trò, tôi sẽ luôn nhớ mãi.

Đọc cuốn sách này trong thư viện quả là một trải nghiệm thú vị ...

Từ chuyện bức thư ngỏ ý xin làm quen rất lãng mạn của ai đó đặt trong ngăn bàn của Thục thế mà cũng khiến tôi phải bật cười vì những màn đối đáp rất mặn mòi của Xuyến và Cúc Hương xoay quanh làm thế nào hồi âm lại cho chủ nhân bức thư kia, báo hại tôi phải nín cười rất khổ sở vì đang ngồi trong thư viện. Thế nhưng từ cái lúc đọc bức thư ấy, trong lòng Thục đã nhen nhóm một thứ tình cảm dành cho cậu bạn Phong Khê bí ẩn ấy, rồi thì thư từ qua lại, rồi thì tìm cách tìm cho ra thân phận thực sự của Phong Khê mà bao điều rắc rối đã xảy ra. Xuyến , Thục và Cúc Hương hiểu lầm Hoàng Hòa - chàng lớp trưởng đẹp trai chính là Phong Khê khiến cho cái mộng tưởng của Thục bỗng chao đảo.

Không khí xuyên suốt cuốn sách vui vẻ là thế mà sao cái kết lại buồn thế ... mà cũng không hẳn là buồn lắm mà nó còn khá bất ngờ nữa vì hóa ra Phong Khê lại chính là anh chàng tên Phán "củi" , người mà cả bọn Xuyến - Thục - Cúc Hương hết lần này đến lần khác nhờ làm thơ hộ để hồi âm. Thế mới biết rằng trong lòng ai cũng có những rung cảm chỉ có thể đem giấu kín như Phán "củi" đối với Thục. Nhưng có lẽ nó chỉ nên là kỷ niệm tuổi học trò được gìn giữ.

Độc giả chúng mình chắc chẳng còn cảm thấy xa lạ với cái tên “ Nguyễn Nhật Ánh “ nữa. Mình yêu nét văn chương trong cái văn học của bác Nguyễn Nhật Ánh: nhẹ nhàng, mà đầy tình cảm và vô cùng sâu sắc. Với mình, bác Ánh không chỉ đơn giản là viết lại những câu chuyện để kể, mà bác còn lấy ra được tâm tư của những người đang đối diện với từng con chữ của bác.

" Bồ câu không đưa thư " là cuốn sách đầu tiên mình đọc trong kho tàng tác phẩm của bác. Với một người thích sự nhẹ nhàng và sâu lắng như mình, thì " Bồ câu không đưa thư " quả là một lựa chọn đầy tuyệt vời.

Đến với cuốn sách, bạn sẽ như được trở về với tuổi học trò một lần nữa, được đắm mình vào cảm giác khoác lên mình tà áo trắng thướt tha và cười nô cũng bè bạn. Ở thế giới ấy, ta sẽ không phải tìm cách đưa mình ra khỏi những lọc lừa và dối trá. Ở đó chỉ có bạn bè thân quen, những tiết học khiến mình buồn ngủ, những tình cảm trong trắng thuở học trò và cả những ngại ngùng cất giấu trong từng trang thư.

Mỗi người một tính cách khác nhau, nhưng sao có thể thiếu đi sự láu và tinh nghịch của tuổi trẻ được; và cũng không thể thiếu được những rung cảm đầu đời khiến chúng ta cảm động đến rơi lệ.

Mình đã chìm đắm trong " Bồ câu không đưa thư " thật lâu, như thể mình đang đọc lại cuốn tự truyện mà nhân vật chính trong đó là bản thân mình vậy.

Những cuốn sách của bác Nguyễn Nhật Ánh thường viết về tuổi học trò và cuốn Bồ câu không đưa thư cũng vậy. Bắt đầu từ việc Thục nhận được thư làm quen của một cậu bạn tên Phong Khê học ca sáng để trong hộc bàn. Rồi tiếp đó là việc viết thư hồi âm do hai cái đài phát sóng siêu tần số Cúc Hương và Xuyến viết để " dạy dỗ" lại cậu bạn kia. Rồi cuối cùng là lôi cả Phán củi - nhà thơ Phán vào cuộc viết thư hồi âm. Việc truy tìm cậu bạn Phong Khê gây ra những hiểu lầm tai hại và thú vị. Ngày mai, khi bước ra khỏi mùa hè rực rỡ và hiu quạnh đang chờ đợi, Thục sẽ vĩnh viễn bỏ lại sau lưng mình quãng đời học trò áo trắng. Và trên chặng đường thênh thang sắp tới, mãi mãi sẽ trống vắng một bóng người lặng thầm đi bên cạnh Thục. Phong Khê phải về bên mẹ già sớm khuya trông nom, thay mộng ước sinh viên bằng những ngày lam lũ. Chỉ còn Xuyến, Thục, Cúc Hương và những bạn bè may mắn hơn đi tiếp quãng đường dài.

Rất thích đọc truyện của bác Ánh vì lối văn nhẹ nhàng sâu sắc. Những tác phẩm của bác chủ yếu viết về lứa tuổi học trò. Truyện của bác hợp với mọi lứa tuổi từ già cho đến trẻ. Nếu các bạn chưa từng đọc một cuốn sách nào của Nguyễn Nhật Ánh thì bây giờ hay đọc ngay bất cứ cuốn nào cũng được bạn sẽ bị cuốn hút bởi nội dung câu truyện và cả lối văn nhẹ nhàng sâu lắng của Nguyễn Nhật Ánh .

Quả không sai khi nói Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn mang lại ký ức tuổi thơ cho mọi người. Đặc biệt với những ai thuộc thế hệ 8x, 9x thì đây là một tác phẩm không thể bỏ qua. Mỗi độc giả như thoát ra khỏi những bộn bề của thực tại hàng ngày để bước vào thế giới của miền ký ức. Những cảm xúc lạ lùng đầu tiên trong đời là điều chúng ta không bao giờ có thể quên được. Đó là những rụt rè, xao xuyến, và cũng có thể là lo lắng, xao xuyến… Tất cả những cung bậc cảm xúc ấy hòa quyện tạo thành một bản hợp ca mang tên “tuổi trẻ” với những nốt trầm bổng mà mỗi người cảm nhận. cất sâu trong tim cả một đời người, chỉ khi gặp đúng thời điểm mới có thể nghe lại.

Theo chân bộ ba nữ sinh đến những quán ăn, điểm hẹn hò của học sinh ngày ấy như bánh canh bưởi đậu đỏ, quán Dạ Lan hay hồ Con Rùa, nhà hát Hòa Bình, ... Tài năng của Nguyễn Nhật Ánh khiến bao người ai chưa từng thử những món ăn này, thậm chí đến những nơi đó thời sinh viên đều cảm thấy xốn xang, như đặt cả tuổi thanh xuân của mình vào nơi này. Theo dõi từng trang viết của anh, chúng ta không còn đơn giản là đọc mà như bước vào từng trang sách, hòa mình vào cuộc sống của nhân vật. Cứ như thể hình ảnh ba cô nữ sinh váy trắng, hay những chàng trai với ánh mắt yêu thương đang ở ngay trước mắt. Sự chân thật trong từng câu nói của Nguyễn Nhật Ánh khiến bất cứ ai cũng có thể hòa mình vào mạch cảm xúc của nhân vật. Bên cạnh đó, anh còn thể hiện sự tinh tế, tỉ mỉ trong cả đứa con tinh thần của mình khi xây dựng những nét thơ trau chuốt, cân đối tương phản; Những chi tiết cuốn hút mũi người đọc và ngay cả những chi tiết nhỏ cũng mang tính biểu tượng cao (như hai từ “ngưỡng mộ”)

Nhẹ nhàng, hóm hỉnh, lôi cuốn và những gì ngắn gọn nhất để miêu tả quyển sách này. Hy vọng những ai đang muốn được về thăm thanh xuân tìm được niềm vui trong tác phẩm này.