Đó là những ngày mưa hạnh phúc khi tình yêu sau bao ngày héo úa lại được tưới mát và no nê những cung bậc cảm xúc dâng tràn. Đó là những cái chạm tay rất khẽ, những ánh mắt bồi hồi và những giây phút xuyến xao vào thời khắc chia ly. Đó là những nụ cười trong veo như nắng sớm, những giọt lệ long lanh như pha lê dễ vỡ. Là những ngọt ngào cùng lời hứa rằng em sẽ đến cùng cơn mưa, cùng với những yêu dấu luôn hoài đầy ắp nơi mái nhà ấm áp có con và anh, vẫn đang chờ!  

Lời thì thầm của mưa: YÊU!

Được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của tác giả Takuji Ichikawa, “Và em sẽ đến” là một trong những cuốn tiểu thuyết văn học Nhật được mọi người yêu thích.

Câu chuyện bắt đầu từ lời hứa của Soo A trước lúc qua đời rằng vào lúc cơn mưa đầu mùa bắt đầu thì cũng là thời điểm mà cô sẽ quay về bên chồng Woo Jin và con trai Ji Ho. Những tưởng đó chỉ là một lời hứa vu vơ để xoa dịu nỗi đau cho người thân, thế nhưng, điều khỳ diệu là khi cơn mưa đầu mùa kéo đến, Soo A đã thực sự quay trở lại. Song, cô lại hoàn toàn không còn nhớ bất kỳ ký ức nào về thực tại mình từng sống và các mối quan hệ cô từng có trước đây, kể cả với chồng và con trai.

Thế là, Woo Jin đã từng bước giúp người vợ yêu quý Soo A khơi dậy từng mảng ký ức đã lãng quên, kể từ lúc anh và cô cùng học chung trường, khoảng thời gian hai người thầm thích nhau nhưng đối phương không hề hay biết cho đến lúc hẹn hò thời đại học với sự giúp đỡ khơi mào của người bạn thân.

Để rồi, mọi chuyện tưởng như chấm dứt khi Woo Jin mắc chứng bệnh không chịu được áp lực – căn bệnh đặt dấu chấm hết cho sự nghiệp bơi lội và cho chính tương lai của anh. Biết mình không thể khỏi và cũng không còn tiền đồ, khó có thể xứng đáng với Soo A nên Woo Jin đã giấu cô và tìm cớ để chia tay. Soo A không hề hay biết nhưng rồi một ngày cô quay lại bên Woo Jin và mong muốn cùng anh gây dựng một gia đình.

Với tông sắc ánh sáng vàng nhẹ nhàng, ấm áp kết hợp với sắc xanh thuần khiết, tươi trẻ của thiên nhiên hoa lá, những giây phút ký ức ùa về bên cặp đôi như được vẽ nên từ bàn tay họa sỹ. Và cả tạo hình rất đáng yêu của cậu bé Ji Ho – kết tinh tình yêu của hai người cũng như những món đồ vật nhỏ xinh trong căn nhà như điểm tô thêm sự hoàn hảo của một câu chuyện cổ tích giữa đời thường. Hơn thế, lời mở đầu dẫn chuyện ngọt ngào êm dịu như lời ru kèm với những hình ảnh minh họa dễ thương từ quyển truyện về “Vùng Mây” và “chuyến tàu hạt mưa” chính là những điểm sáng, soi đường cho mạch phim hướng khán giả đi đến hết ngạc nhiên này đến bất ngờ khác một hết sức tự nhiên và hợp lý.

 

 

Sự chăm chút về hình ảnh, âm thanh và cả dàn diễn viên gạo cội với diễn xuất trong mơ của điện ảnh xứ Hàn một phần có lẽ xuất phát từng nguyên nhân đây là một bộ phim làm lại từ điện ảnh Nhật Bản và được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên.

Có thể thấy, với xuất thân khủng và độ thành công sẵn có của câu chuyện thì nhà sản xuất đầu tư vào từng chi tiết cũng như yếu tố để “Hàn quốc hóa” câu chuyện một cách sâu sắc nhất là điều hoàn toàn dễ hiểu. Thực tế là họ đã làm được, tuy là bản ra sau nhưng phiên bản Hàn không hề bị rập khuôn theo phiên bản Nhật mà ngược lại, hoàn toàn lột tả được vẻ đẹp và những nét đặc trưng vốn có của nền phim ảnh xứ sở kim chi.

Bằng những mảnh ghép tuyệt đẹp bên những thước phim lãng mạn từ thuở tình yêu đơn phương từ thời phổ thông, cơn mưa rào trong những lần hò hẹn và cả mái nhà nhỏ đơn sơ nhưng ấm áp và tràn ngập tiếng cười nên vùng quên thanh bình nép mình bên những dãy núi cao, bầu trời trong xanh và cung đường ngập nắng….tất cả đã cùng hòa quyện và tạo nên một bức tranh tĩnh nhưng vô cùng sống động về một chuyện tình đẹp nên thơ. Và có lẽ như bao câu chuyện tình khác, tình chỉ đẹp khi còn dang dở nên những giây phút hạnh phúc thường qua nhanh, nhanh như mùa mưa mà Ji Ho và Woo Jin ngóng đợi.

Và xuyên suốt những yêu thương mong chờ của con người chính là những lời thì thầm rất khẽ của thiên nhiên, của những cơn mưa rào trong tiết trời ủ dột. Là cơn mưa khi Woo Jin và Soo A lần đầu hò hẹn, là cơn mưa khi Ji Ho ngóng đợi mẹ quay về và là cơn mưa cuối mùa báo hiệu thời điểm phải chia xa…

Chúng ta rồi sẽ ổn, mọi chuyện đều đã được an bài

Chuyện phim mở đầu bằng lý giải về những điều kỳ diệu mang Soo A trở về và được lồng ghép hài hòa, cân bằng với những tình tiết phía sau. Đặc biệt là khi Ji Ho bé bỏng đặt câu hỏi cho bố rằng vì sao trông mẹ lại trẻ hơn nhiều so với lúc trước. Đúng vậy, Soo A trông trẻ hơn bởi vì cô đã du hành thời gian từ quá khứ để đến hiện tại – tương lai mà mình lựa chọn sau này.

 

 

Còn nhớ, khi hai người chia tay vào thời điểm Woo Jin phát hiện mình bị bệnh, sau một khoảng thời gian dài đấu tranh nội tâm, anh quyết định đến tìm cô để bày tỏ nỗi lòng. Song, buổi chiều mưa hôm ấy, Woo Jin hụt hẫng khi thấy Soo A lên xe cùng một chàng trai khác nên anh đã bỏ về. Còn phần Soo A, cô đã nhìn thấy Woo Jin vào khoảnh khắc mà anh quay lung bước đi. Thế là, chạy theo tiếng gọi của trái tim, Soo A đã cố gắng đuổi theo để gọi Woo Jin và vì bất cẩn nên cô đã gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng, dẫn đến hôn mê bất tỉnh đến 6 tuần.

Và khoảng thời gian đó, cũng chính là lúc cô từ “Vùng mây” theo “chuyến tàu hạt mưa” vượt cả không gian và thời gian để đến với Woo Jin và Ji Ho ở thực tại. Thế nên, cô không thể nói cho hai người biết chuyện này vì một khi tỉnh lại ở quá khứ, nếu cô không lựa chọn lấy Woo Jin thì có lẽ đây sẽ chẳng phải là tương lai và Ji Ho cũng sẽ chưa bao giờ tồn tại.

Tình yêu là thế, đôi khi khiến ta mê muội và không muốn làm người mình yêu thất vọng hay cảm thấy bị tổn thương. Soo A giấu đi bí mật cho riêng mình và quyết định quay về quá khứ, lựa chọn người mình yêu khi bất ngờ quay lại tìm Woo Jin của thời xa xưa ấy với thông điệp “Chúng mình rồi sẽ ổn thôi, mọi chuyện đều đã được an bài!”

Đúng vậy, mọi chuyện đều đã được an bài, hai người kết hôn và sinh ra Ji Ho, sau đó Soo A ra đi ở tuổi 32 theo như những gì đã được định sẵn, những gì mà chính cô lựa chọn. Mặc dù đã biết trước được tương lai của mình và cuộc sống ngắn ngủi, đơn sơ bình dị nếu kết hôn với Woo Jin nhưng Soo A vẫn quyết tâm ôm lấy thực tại ấy và lựa chọn con đường sống ngắn nhưng sống thật sâu với mối tình đầu và đứa con kháu khỉnh, tuyệt vời trong tương lai.

Có lẽ, việc biết trước được tương lai không quan trọng như một số người vẫn nghĩ vì xét cho cùng những việc nên xảy ra thì sẽ xảy ra và những điều có thể thay đổi được có chăng cũng chỉ là phương thức hay còn đường khác để đưa ta đến với sự lựa chọn có thể là “đã được an bài”.

Nếu ngày đó, Woo Jin không đến tìm và Soo A không chạy theo vẫy gọi, mọi chuyện liệu rằng có khác đi?

 

Định mệnh do trời – Nhân duyên do người

Không thể phân định rõ ràng kết phim là một bi kịch thảm sầu hay một kết thúc có hậu cho tất cả mọi người vì cuối cùng Soo A cũng vẫn phải chia tay những tình yêu của cuộc đời mình khi vẫn còn quá trẻ. Tuy vậy, kết phim có thể được xem là một đoạn kết đẹp với những thỏa nguyện và mở ra hy vọng về tương lai tươi sáng của thế hệ mai sau.

Chấm phá thêm cho những góc quay đẹp và chỉn chu, tỉ mỉ đến từng chi tiết là một hệ thống hỗ trợ của dàn âm thanh sống động và rất thực trong những lúc sinh hoạt đời thường. Kèm theo đó là kịch bản hoàn hảo với những lời thoại chân phương, ngộ nghĩnh của Ji Ho – cậu bé cá tính và rất “người lớn” với lời hứa thay mẹ bảo vệ bố, những cuộc trò chuyện vô cùng tình tứ song cũng hài hước của Woo Jin và Soo A hay những tình tiết pha trò của người bạn thân quái dị nhưng vô cùng tình nghĩa. Tất cả đã cùng hòa quyện để tạo nên những thước phim trong sáng, cảm động về tình yêu, tình cảm gia đình, tình bạn và cả tình người.

Nếu có thể quay lại từ nơi bắt đầu, hãy làm mọi thứ thật hoàn hảo! Thành công của bộ phim một phần nằm ở thông điệp mở ẩn chứa nhiều tầng nghĩa được truyền tải đến người xem qua những chi tiết rất nhỏ và cũng rất tinh tế. Điển hình là hai thông điệp về lời hứa và hạnh phúc.

Đối với “Và em sẽ đến” thì lời hứa không phải là một gánh nặng hay một cam kết mang đặc tính cứng nhắc thông thường. Lời hứa “và em sẽ đến” chính là một lời yêu thương, một sự an ủi và động viên cho những người thân yêu về một hy vọng và một tương lai tươi sáng hơn. Lời hứa chính là hiện thân của những điều tưởng chừng nhưng không thể nhưng thực ra là rất có thể nếu như ta toàn tâm toàn ý tin tưởng. Lời hứa chính là một liều thuốc cho những trái tim bé bỏng đang sợ hãi cảm thấy thiếu thốn yêu thương như Ji Ho. Lời hứa chính là một cứu cánh để xóa nhòa nỗi đau hoặc đôi lúc có thể là con dáo khứa hằn lên vết cắt mất mát của những người từng khóc vì yêu, từng sống vì yêu nhưng mất đi người yêu như Woo Jin. Hoặc đơn giản, lời hứa là sự thỏa mãn kỳ vọng cho những nhớ mong và đợi chờ!

Vậy còn hạnh phúc? Hạnh phúc đến cùng những cơn mưa. Hạnh phúc đến từ những chồi non mọc quanh ngôi nhà nhỏ nhưng đong đầy yêu thương. Hạnh phúc đến từ việc hàng ngày làm công việc mình yêu thích cho đến lúc không thể tiếp tục thì vẫn có thể cống hiến theo một phương cách khác, một hình thức khác như Woo Jin khi không thể sống với khát khao bơi lội thì anh quyết định làm việc trong hồ bơi để được gần với đam mê một thời son trẻ. Hạnh phúc là khi người mẹ đặt bánh mừng sinh nhật con mỗi năm cho đến lúc trưởng thành vì biết sức khỏe bản thân không cho phép mình được ngắm nhìn con lớn lên trong những năm kế tiếp. Hạnh phúc chính là được ăn lại món bánh gạo mẹ nấu nào, dù chỉ là một lần….

 

 

Có thể nói, đây là một bộ phim không lấy đi quá nhiều nước mắt nhưng lại mang đến đủ cảm xúc và đầy suy tư về số phận con người, về sự lựa chọn trong tình yêu và về cả những giá trị trường tồn cần được trân quý ngay thời khắc hiện tại. Đó là gia đình, là bạn bè, là công việc mà ta yêu thích.

Bài học rút ra là, nếu tìm được người mà bạn yêu thương thì hãy ở bên cạnh người ấy gần nhất, lâu nhất với sự quan tâm nhiều nhất có thể vì ta không thể biết được đâu là ngày cuối cùng còn được ở bên nhau. Cũng đừng quên khi tìm được người đặc biệt ấy rồi thì đừng để lỡ một trải nghiệm, một hành động hay là chỉ một điều chưa nói vì thời gian qua rồi sẽ không quay trở lại. Nếu tìm được công việc mà mình yêu thích thì hãy dồn tất cả tâm trí và năng lực để tập trung vào làm nó vì ta không thể biết được một ngày ta chẳng còn có thể làm công việc đó nữa hoặc phải từ bỏ nó mãi mãi.

Và nếu vẫn còn thời gian và cơ hội thì đừng bao giờ bỏ cuộc mà hãy vững tin tiến bước và cố gắng dấn thân vì nhiều bất ngờ và điều kỳ diệu vẫn đang chờ đón ta vào ngày mai! Cuối cùng, ngày ấy sẽ đến, điều ấy sẽ đến và người ấy sẽ đến…cùng với những cơn mưa!

 

Tác giả: Kim Thơ - Bookademy

------

Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về các cuốn sách hay tại link: https://www.facebook.com/bookademy.vn

Trở thành CTV viết reviews sách để có cơ hội đọc và nhận những cuốn sách thú vị cùng Bookademy, gửi CV (tiếng Anh hoặc Việt) về: [email protected]

 

 

Xem thêm

Đây là cuốn sách thứ hai của Ichikawa Takuji mà mình tìm đọc, sau “Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi”,… Vẫn cái bầu không khí nhẹ nhàng và êm đềm một cách quá đỗi quen thuộc ấy, thế nhưng nó lại được tô nên bởi những gam màu tươi sáng hơn, hạnh phúc hơn, ít những trăn trở và những khoảng lặng hơn,… Về một tình yêu nhẹ nhàng và đầy tươi mát. Ấy vậy,… không vì thế mà ít nỗi buồn hơn. Bởi, có lẽ đối với Ichikawa thì… chia ly luôn là một điều tất yếu. Takumi và Mio, hai con người trẻ, họ đã gặp nhau và yêu nhau, giản dị, bình yên. Và cháy bỏng với toàn bộ thanh xuân của mình. Có những lầm lỡ, những phút u buồn, những khoảng lặng và đôi khi là cả giận hờn và sự thất vọng, nhưng,... có xá gì đâu đối với hai con người đã yêu nhau hết mình, và yêu bằng cả trái tim của mình cơ chứ! Không đặc quánh những suy tư trăn trở và nỗi buồn như “Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi”, tình yêu của Takumi và Mio được tô lên bởi những hạnh phúc và sự đồng điệu, những tiếng cười, những âm thanh rả rích của tiếng mưa rơi và sự xuất hiện của cậu con trai Yuji. Kèm theo đó là những nét ngây dại và dễ thương của một thời thanh xuân, một tuổi trẻ. Hài hòa và thanh mát hệt như một cơn mưa mùa hạ… Thế nhưng, không phải vì vậy mà sự chia ly không diễn ra. Và cũng chẳng phải vì hai con người đang đắm chìm trong hạnh phúc thì không gì có thể chia tách họ ra được. Mio mất, để lại cho Takumi và Yuji một khoảng trống không thể lấp đầy được, kèm theo một lời hẹn ước đầy ma mị: “Em sẽ trở lại vào mùa mưa năm sau để xem hai cha con sống như thế nào. Khi mùa mưa kết thúc em lại đi vì không chịu được nắng” Những tưởng, đó chỉ là những lời nói trước lúc ra đi của Mio thầm để hai cha con yên lòng và đủ mạnh mẽ để sống tiếp cuộc đời phía trước. Nhưng không, mùa mưa năm sau, cô thật sự đã trở lại, và mất đi ký ức của chính bản thân mình. Nhưng, quả thật, việc Mio không còn một chút hoài niệm gì về cuộc sống trước đây lại không phải là vấn đề quá lớn đối với hai cha con. Khi mà Takumi lại một lần nữa được yêu, và sống lại với những quá khứ, với thời thanh xuân, với tuổi trẻ của mình. Và đặc biệt là với Mio. Còn Yuji, thật là tuyệt vời biết bao khi cậu bé lại được ở trong vòng tay mẹ, người mà tưởng chừng như đã xa cách vô cùng, lại được mẹ yêu thương, vỗ về và chăm sóc cho từng chút một. Một cơ hội được ban tặng. Một phép màu mà Ichikawa Takuji dành tặng cho hai cha con Takumi - Yuji. Thế nhưng… có lẽ, ẩn sau những tháng ngày hạnh phúc này,… chúng ta đều nhận thấy vẫn có một điều gì đó bất thường ở đây nhỉ? Một hạnh phúc, nhưng… có lẽ vẫn có gì đó không trọn vẹn. Những thấp thỏm. Và dự cảm cho một sự chia ly sắp tới, rằng những ngày tháng hạnh phúc sẽ chẳng kéo dài, Mio rồi cũng sẽ lại rời đi cùng những cơn mưa vậy. Cũng phải thôi… Những phép màu đâu bao giờ tồn tại vĩnh viễn. Thì bởi,… cuốn sách này được viết ra bởi Ichikawa Takuji cơ mà… Sau tất thảy mọi thứ, qua đủ mọi cung bậc cảm xúc, từ hạnh phúc, ấm áp cho đến cả những thấp thỏm, lo âu, Ichikawa thực sự lại “tặng” cho độc giả một sự chia ly khác, cùng những bất ngờ, kèm theo đó lại là sự tiếc nuối và những nỗi buồn. Về một mùa mưa đã qua, về một ngày xưa không còn có thể trở lại, và về một tương lai không còn bước tới được nữa… Nhưng dẫu sao, chúng ta đều tự an ủi bản thân, rằng cả Takumi và Yuji đều đã chuẩn bị tinh thần cho việc này rồi cơ mà, ngay từ hẳn 1 năm trước. Ấy vậy, sự chia ly vẫn là quá mới mẻ với cả hai bố con, và cả Mio cũng vậy. Nhưng,… có lẽ cũng chẳng ngạc nhiên là mấy. Cuộc sống này vẫn luôn xoay vần cơ mà. Và những phép màu như vậy đã là quá đủ với tất cả rồi. Dẫu chỉ được yêu thêm một ngày, cũng nguyện chết để yêu hết mình. Cả Mio và Takumi, những con người vẫn đang lạc lối và đánh mất chính bản thân mình, họ được yêu thêm một lần nữa, sống lại thời thanh xuân, và yêu như chính lần đầu. Và giúp người kia tìm lại được con đường của chính mình. Mio tìm được nơi mình thuộc về. Còn đối với Takumi và Yuji, họ đã tìm lại được lẽ sống, tìm lại được những niềm vui, động lực cho bản thân bước tiếp trên con đường của mình, dẫu rằng tương lai phía trước đã không còn Mio bên cạnh… Và dẫu rằng sẽ còn cả những cuộc chia ly khác đang chờ đợi ở phía trước. Đôi khi, đối với những độc giả nhiệt thành của Ichikawa, như vậy đã là quá đủ rồi… “Và em sẽ đến” - Câu chuyện với một cái kết không hẳn đã trọn vẹn, nhưng đó lại là một hạnh phúc trọn vẹn. Cho mỗi người…

Những cuốn truyện Nhật mình đã đọc đều khá nhẹ nhàng nhưng lúc nào cũng thấp thoáng cái chết. Đó cũng là điểm độc đáo của truyện Nhật chăng? Những cái chết trong truyện Nhật không khiến người đọc buồn thảm, nặng nề. Mio và Takkun yêu nhau. Họ là tình yêu đầu và cũng là tình yêu cuối của nhau. Kết quả của tình yêu đó là một đứa con trai có mái tóc vàng hoe như “ hoàng tử Anh” . Họ là tình yêu duy nhất của nhau. Vậy mà vào một ngày mưa năm 28 tuổi, Mio qua đời bỏ lại Takkun và Yuji- đứa con nhỏ của họ. Nghe buồn và đau lòng quá phải không? Nhưng điều đau buồn đó lại được xoa dịu và thậm chí là “ đẹp đẽ hóa” qua việc xây dựng câu chuyện một cách sáng tạo cũng như sử dụng ngôn từ tinh tế. Vào một ngày đầu mùa mưa, bằng một cách kỳ diệu nào đó, Mio trở lại và cùng Takkun yêu thêm lần nữa.Câu chuyện này mở đầu và kết thúc đều bằng sự mất mát nhưng chính điều này làm cho cuộc hội ngộ thêm phần ý nghĩa. Tình yêu của Mio và Takkun thực sự rất nhẹ nhàng không có những tình tiết quá cao trào nhưng ẩn bên trong sự nhẹ nhàng đó lại bao hàm tất cả những cảm xúc của tình yêu và cao hơn thế là tình cảm gia đình: vui vẻ, buồn bã, hạnh phúc, đau khổ vì sự chia chia ly. Khi yêu nhau người ta thường thề thốt: “ Đến chết mới hết yêu” nhưng tình yêu của Takkun và Mio lại vượt qua được cả chướng ngại cuối cùng của tình yêu: cái chết. Dù cho Mio có không còn hiện hữu trên cuộc đời nhưng cô vẫn tồn tại trong trái tim của Takkun và đứa con nhỏ Yuji. Không cần những câu từ hoa mỹ chỉ với những mẩu đối thoại ngắn ngủn, đơn giản nhưng Ichikawa Takuji đã vẽ nên một tình yêu rất đỗi bình yên nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Vào một ngày mưa, bên một ly cà phê hay một tách trà, sẽ thật tuyệt vời khi đắm mình vào những trang sách của “ Em sẽ đến cùng cơn mưa”.

Bạn có nghĩ rằng, đây là một cái kết trọn vẹn không? Bạn có tiếc nuối không, khi sau tất thảy mọi hạnh phúc thì sau cùng vẫn sự chia ly? Đối với mình thì sao ư??? Chà… mình cũng không rõ nữa, nhưng có lẽ… với mình, dẫu chỉ được yêu thêm một ngày thôi, điều đó đã là hạnh phúc lắm rồi. Thực sự, nhiều người bạn của mình không thích cuốn sách này cho lắm đâu. Bởi vì vẫn như những cuốn sách khác của Ichikawa vậy, vẫn luôn là một sự chia ly tất yếu. Và rằng tại sao ông lại không bao giờ có thể cho họ được ở bên nhau cơ chứ??? Có lẽ đúng thật là như vậy. Quả thật, đối với mình, đây là một cái kết không trọn vẹn, giữa những con người không trọn vẹn. Nhưng, tất thảy mọi thứ khác thì ngược lại. Mọi thứ khác thuộc về câu chuyện này đều tự nhiên và hoàn hảo một cách lạ thường. Một niềm vui trọn vẹn, một nỗi buồn trọn vẹn, một hạnh phúc trọn vẹn, và cả… một cuộc đời trọn vẹn nữa. Tất cả đều tròn trịa đến nỗi không hề có một góc cạnh nào, mà giả như nếu có thì cũng được tất thảy các nhân vật của chúng ta mài giũa lại cho hoàn hảo thôi. Bởi vì, dẫu cuộc chia ly gần kề ngay trước mắt, chỉ cần mỗi ngày đều yêu hết mình, yêu như lần đầu, vậy,… không phải là quá đủ rồi hay sao? Và rằng cuộc sống này không phải luôn luôn tồn tại những phép màu, và dù sao thì con người luôn phải sống, vậy nên hãy sống mỗi ngày đều trọn vẹn và hạnh phúc. Như vậy cũng đã không phải là quá đủ rồi hay sao? Cuộc sống đã ban cho Takkun, Mio và Yuji một cơ hội nữa, để họ có thể sửa chữa, có thể cảm nhận, và có thể mài giũa bản thân cũng như mài giũa hạnh phúc của chính mình một cách đẹp đẽ hơn. Và để lại một lần nữa sống lại với những tình yêu mà ngỡ như không bao giờ còn thấy được. Như vậy cũng là quá đủ rồi! Thì bởi, con người ta ấy mà, chúng ta thực ra luôn luôn chỉ sống cho hiện tại, vì vậy phải luôn hết sức hết lòng, và rằng đôi khi chỉ được yêu thêm một ngày thôi cũng đã là đủ lắm rồi. …Dẫu chỉ còn được yêu em một ngày, tôi cũng nguyện yêu em hết mình… …Và dẫu chỉ được yêu em thêm một ngày, tôi cũng nguyện cả bản thân mình vì điều đó… ...Cho trọn vẹn cả một đời…

Mình đọc “Em sẽ đến cùng cơn mưa” của Ichikawa Takuji trong đúng hai ngày cuốn tuần. Hiếm có cuốn sách nào mình có thể cầm lên mà không thể đặt xuống như thế này. Ngay sau khi đọc xong thì ngay ngày hôm sau mình đã đi xem “Và em sẽ đến” (Be with you) do So Ji Sub và Son Ye Jin thủ vai được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết “Em sẽ đến cùng cơn mưa” vì mình không thể chờ đợi được xem cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng này lên phim sẽ lãng mạn đến mức nào. Cả cuốn tiểu thuyết và bộ phim chuyển thể lãng mạn này đều không khiến mình thất vọng. Mình chưa đọc nhiều truyện Nhật. Mình mới đọc vài ba cuốn của Haruki Murakami và Kazumi Yumoto nhưng mình thấy người Nhật có vẻ bị ám ảnh về cái chết và cái chết với họ không chỉ đơn giản là biến mất khỏi thế gian mà chết được gắn với những hình ảnh vô cùng trìu tượng và nhẹ nhàng. Một lần nữa “Em sẽ đến cùng cơn mưa” gợi nhắc cái chết ở khía cạnh khác. Đó chính là sẽ ra sao nếu như bạn có cơ hội gặp lại người mình yêu thương nhất đã vĩnh viễn rời xa mình. “Em sẽ đến cùng cơn mưa” kể về sự trở lại của Mio với hai bố con Takkun và Yuji khi mùa mưa tới theo đúng lời hứa của Mio với con trai khi cô bước sang thế giới bên kia. Câu chuyện có thể được chia theo dòng thời gian: Trước khi Mio quay trở lại, sau khi Mio quay trở lại và khi Mio quay trở lại. Nếu theo cốt truyện thì mình thấy cái tên “Và em sẽ đến” không lột tả được cốt truyện của cuốn tiểu thuyết bằng cái tên “Em sẽ đến cùng cơn mưa”. “Và em sẽ đến” mang nội dung hàm ý giống như “Trước ngày em đến” (Me before you) không tập trung nhấn mạnh được sự tồn tại trước đó của nhân vật mà chỉ tập trung vào sự mong chờ và hi vọng của người ở lại. Câu chuyện thật nhẹ nhàng và giản đơn kể về những ngày tháng sống thiếu Mio của Takkun và Yuji. Những ngày tháng thật buồn tẻ và chấp chới với nỗ lực bám víu lấy nhau để sống cho qua ngày mà không có Mẹ. Sẽ ra sao nếu những ngày tháng trước mắt không có Mẹ. Trên đời này không có nỗi mất mát nào lớn lao bằng nỗi đau mất Mẹ. Làm thế nào để hai bố con có thể đi qua những ngày dài đằng đẵng trong cảnh gà trống nuôi con mà Takkun còn mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo. Phép màu nào đã níu giữ hai bố con trong cảnh tuyệt vọng vì mất Mẹ? Điều duy nhất khiến hai bố con có thể tiếp tục sống là lời hứa của Mio rằng Mẹ sẽ quay lại vào mùa mưa năm sau xem hai bố con sống như thế nào. Và Mio đã giữ lời hứa. Khi mùa mưa đến, cơn mưa đầu hạ bắt đầu trút nước xuống thế gian đầy mong chờ này cũng là lúc Mio đã quay trở lại và gặp lại hai bố con trong khu rừng nơi có nhà máy với cánh cửa số 5 bị bỏ hoang. Mio trở lại với bố con Takkun nhưng không có kí ức gì về quá khứ hạnh phúc của hai người. Thông qua những câu chuyện của Takkun kể về tình yêu của hai người, Takkun và Mio lại một lần nữa yêu lại từ đầu. Hai người dù đã sống với nhau 15 năm nhưng một lần nữa trải qua những cảm xúc hồi hộp từ lần hẹn hò cho đến cái nắm tay rồi nụ hôn đầu tiên. Điều gì cần đến rồi cũng sẽ đến. Mio đã săp xếp lại cuộc sống của hai bố con và thắp sáng lên những ngày mưa ảm đạm vì mẹ đã về. Cảm giác chờ đợi Mẹ về thật hạnh phúc và còn hạnh phúc hơn nữa là những người còn có Mẹ để được chờ đợi. Mio đã về nhưng sẽ đến lúc cô phải đi như một lẽ tát yếu của cuộc đời. Cuối cùng Mio cũng phát hiện ra sự thật rằng cô sẽ phải ra đi vào một ngày không xa. Trong những ngày còn lại ít ỏi ở đây, cô sẽ làm gì với bố con Takkun. Mio đã chuẩn bị cho sự ra đi của mình một cách chu đáo. “Mio bắt đầu chuẩn bị, từng chút, từng chút một, cho việc rời khỏi thế giới này”. Cô dạy Yuji làm việc nhà để có thể chăm sóc tốt cho bố và nhắc chồng nhớ giữ gìn sức khoẻ, tự chăm sóc tốt cho bản thân để điều trị căn bệnh của mình. “Em sẽ đến cùng cơn mưa” là một cuốn truyện giản dị, mạch truyện ngắn mà hấp dẫn. Những câu văn ngắn, đan xen bằng nhiều dấu chấm phẩy để lại nhiều cảm xúc cho người đọc. Cốt truyện cũng giản dị như mạch truyện. Câu chuyện tình yêu của Takkun và Mio nảy nở từ những ngày cấp ba học cùng nhau, gặp lại nhau khi trả lại chiếc chút, bắt đầu buổi hẹn đầu tiên và chia tay sau ba buổi hẹn do Takkun khước từ Mio vì căn bệnh của anh rồi cuối cùng quay trở lại với nhau bằng sự quyết tâm của Mio và cưới nhau. Một câu chuyện tình giản dị đến vậy nhưng ẩn chứa trong đó biết bao quyết tâm và đấu tranh của người trong cuộc. Qua bao lần những cơ hội được yêu. Chứng kiến tình yêu của hai người mình mới thấy mình đã bỏ lỡ bao cơ hội được yêu thời còn đi học. Thấy một chút nuối tiếc những ngày tháng tuổi trẻ đó. Cao trào của “Em sẽ đến cùng cơn mưa” nằm ở cuối truyện. Thì ra không phải Mio quay trở về mà bằng một phép màu nào đó đã đưa Mio của tuổi 21 đến tương lai để gặp những chàng trai của cuộc đời mình. Dù biết trước tương lai sẽ phải ra đi ở tuổi 29 nếu đến với Takkun nhưng cô vẫn không thay đổi sự lựa chọn của mình. Vì “Mẹ không thể tưởng tượng ra một cuộc đời không có Yujji. Có con, lần đầu tiên mẹ mới cảm thấy mình được sống… Thật đấy, đó chính là lý do bố mẹ gặp nhau. Bố mẹ gặp nhau để được gặp con… Cuộc đời Mẹ tuy ngắn ngủi nhưng nhờ có con mà mẹ đã có những ngày tháng hạnh phúc”. Dù đã biết trước số phận nhưng Mio vẫn nắm giữ lấy định mệnh của mình mà không hề hối hận. Vì tấm lòng khao khát mãnh liệt của cô mà thượng đế đã đưa cô trở lại cùng bố con Takkun cùng những cơn mưa để cô biết bố con Takkun sống thế nào rồi yên lòng mà ra đi. Sự nghiệt ngã của số phận vẫn cứ là vậy. Chúng ta sống trên đời không phải tính bằng những năm tháng tồn tại mà chính là những kỉ niệm ngập tràn hạnh phúc để cho chúng ta cảm nhận được ý nghĩa của sự tồn tại của mình, lý do mình được tạo nên và gây dựng thành một con người. Những mảng màu hạnh phúc của sáu tuần ngắn ngủi Mio quay trở về với bố con Takkun và Yuji cứ đọng lại mãi trong tôi khi gấp cuốn sách lại. Có lẽ càng trải qua nhiều khó khăn, nhiều đau khổ con người càng sàng lọc được những điều có giá trị thật sự đối với mình. Những thứ không phù hợp dù có cố gắng níu kéo cũng trở nên vô ích. Những điều mà định mệnh đã an bài cho mình sẽ trên đường tới và chúng ta cứ từ từ đón nhận. Trong cuộc sống này có quá nhiều thứ thứ khiến chúng ta sợ hãi mà tìm cách thay đổi Nhưng nếu vì sợ mà không dám đối mặt thì sự né tránh có làm mọi thứ trở nên tốt hơn. Hay chúng ta chọn lựa một cuộc sống ngắn ngủi và trân trọng mọi thứ ta có dù có là ngắn ngủi.

Yêu lại từ đầu. Thật dễ, và cũng thật khó. Tình yêu làm cho Takkun mệt mỏi của năm nào giờ tràn trề nhựa sống. Anh không còn là con chim cánh cụt lạc lõng bơ vơ dưới trần gian đầy xấu xí. Anh cũng không phải dậy sớm nấu ăn, giặt đồ. Cũng không nhầm áo vest mùa đông mặc vào mùa hè. Anh đã trở về là con người hoàn mỹ nhất của năm ấy, cái năm mà anh chàng e thẹn nắm lấy đôi bàn tay kia, giữ ấm trong túi áo run rẩy lên vì xúc động. Yuji cũng không còn là thằng bé nghễnh ngãng, hậu đậu như lúc ở với bố. Không phải mặc liền một cái áo 4 ngày chưa giặt (hiện tượng thường thấy của gà trống nuôi con). Yuji giờ trở thành người đàn ông đỡ đần Takkun. “Con sẽ bảo vệ bố, sẽ chăm sóc mẹ, vì mẹ đã dạy con phải trở thành người đàn ông như thế”. Một Mio lạc điệu với cuộc sống của 2 bố con, nay quyến luyến không rời. Nàng đã không còn là một người mẹ vụng về tập sự nữa. Can đảm lựa chọn con đường phía trước, nàng muốn nhìn thấy được những Takkun, những Yuji của ngày hôm nay. Nàng hạnh phúc vì lựa chọn ấy. Và đó cũng là lúc nàng sáng tạo ra câu chuyện về tinh cầu lưu trữ, về chim cánh cụt, câu chuyện dẫn lối cho những con người thân yêu của nàng bước đi vững vàng trong đêm tối khi không có nàng bên cạnh. Tất cả trở nên tốt đẹp nhờ tình yêu thương. Tất cả vĩ đại hơn, cũng là nhờ tình yêu thương. Gia đình họ lại trở về đúng quỹ đạo, đơn giản bình dị nhưng vô cùng hạnh phúc. Mio mỗi sáng tiễn chồng đi làm, Takkun kể chuyện trước đây của họ cho Mio nghe. Gia đình cùng nhau đi chợ, nấu ăn, cùng nhau giặt đồ, cuối tuần cùng nhau đạp xe vào rừng. Takkun thong thả uống trà trước khi đi làm, Yuji ôm chầm lấy mẹ trước khi đi học. Và trước khi đi, Mio sẽ nói: “Anh Takumi đi nhé”. Có lẽ bởi vì hạnh phúc ngắn ngủi, mùa mưa sắp hết, vậy nên những điều giản đơn nhạt nhẽo của thường ngày lại trở nên ngọt ngào.

Tôi tìm đọc Em sẽ đến cùng cơn mưa khi mùa mưa đã chạm ngõ Sì phố. Vội ghi lại những cảm nhận của mình với mong muốn giữ lại một chút dư vị ngọt ngào và níu kéo sự thổn thức sau khi vừa gấp lại những trang sách cuối cùng. Có lẽ đó là một sự thổn thức dài tập, và ngay khi viết những dòng này, sự xúc động vẫn còn dạt dào lắm! Cũng như những câu chuyện trong những cuốn sách Nhật Bản khác, Em sẽ đến cùng cơn mưa hoàn toàn thuyết phục và cuốn hút ngay từ những trang đầu tiên bằng cách kể chuyện nhẹ nhàng, từ tốn và những ngôn từ gần gũi, đầy trong sáng. Câu chuyện trong Em sẽ đến cùng cơn mưa là một bức tranh tình yêu đẹp tuyệt vời, là công cuộc tìm kiếm lại tình yêu đã mất – thứ tình yêu đã bị gián cách bởi sự sống và cái chết. Một mối tình thấm màu huyền thoại vượt không gian lẫn thời gian. Và chúng ta sẽ thấy mình dễ dàng đồng cảm, dễ dàng thấu hiểu với những tình tiết trong truyện. Bắt đầu câu chuyện là một tình cảnh đầy khổ đau và đượm nỗi buồn khi từng dòng cảm xúc của nhân vật chính Takumi đều bị phủ một gam màu tối tăm, ảm đạm. Takumi là một ông bố mất đi hoàn toàn sức sống, hờ hững với cuộc đời vì không may vợ anh mất và anh phải trở thành ông bố đơn thân ở tuổi 29. Mọi chuyện dần trở nên tồi tệ hơn khi cậu con trai bé nhỏ của anh – Yuji mắc nhiều chứng bệnh cùng lúc: hay quên, sợ độ cao, sợ tốc độ, sợ khoảng cách và đám đông. Hình tượng một căn nhà bề bộn đồ đạc, ở đó có 1 người đàn ông áo quần xộc xệch kể những câu chuyện về Tinh cầu Lưu trữ (Nơi những người mất đi sẽ đến sống ở đó) để xoa dịu nỗi đau mất mẹ cho con. Khung cảnh hiện lên đượm buồn, man mác, đau lòng. Thế nhưng, một câu chuyện không tưởng đã xảy đến ngay lúc 2 cha con Takumi đang phải vật lộn với cuộc sống thiếu đi bóng hình người vợ, người mẹ. Câu chuyện ấy, như một giấc mơ thắp sáng cuộc đời Takumi và cậu con trai trong một đêm mưa mùa hạ. Tôi gọi tình yêu của Mio dành cho Takumi là một sự ám ảnh đầy ngọt ngào, nó mang hơi ấm của những ngày đông và là cơn mưa tươi mát của những ngày nắng. Đẹp như thế! Tại nơi xưởng rượu cũ đổ nát mà cả gia đình vẫn thường hay đến ngày trước, Mio đã xuất hiện tựa như một giấc mơ, tựa như chưa bao giờ ra đi trước đó. Trước khi mất, Mio đã từng hứa sẽ quay lại trong một cơn mưa mùa hạ, và cô thật sự đã giữ ời hứa. Cô trở về trong hình hài nguyên vẹn là người vợ của Takumi, chân thực chứ không phải là một hồn ma hay trong bất cứ hình hài của một người nào khác. Mọi thứ tưởng chừng như không thể xảy ra và hoàn toàn đẩy 2 cha con Takumi vào sự bất ngờ, ngạc nhiên, sửng sốt. Chỉ riêng một vấn đề duy nhất xảy ra là Mio đã không còn trí nhớ và không còn bất cứ hồi ức nào nữa. Tình yêu đầy cao cả của Mio chính là điểm nhấn đầy mê hoặc của câu chuyện, khi cô chấp nhận đánh đổi giữa hạnh phúc và sự sống – một sự đánh đổi vô cùng mạo hiểm. Cô không hề suy nghĩ mà vẫn lựa chọn đến bên Takkun, vẫn lựa chọn đồng hành cùng anh trong cuộc hôn nhân ngắn ngủi ngay cả khi biết mình sẽ chết. Chính đó mới là một tình yêu đích thực giữa đời chứ không phải một câu chuyện lớn lao, oanh liệt nào khác. Câu chuyện được tiếp nối bằng những khung cảnh dịu ngọt và không thể nào lãng mạn hơn. Một gia đình đoàn tụ và một cuộc sống gia đình hạnh phúc. Những hồi ức, kỷ niệm ngọt ngào trong tình yêu của Takkun và Mio liên tục được kể lại từ khi còn là những cô cậu học sinh 15 tuổi, những lần hẹn hò đầy ngây ngô, những cái nắm tay vụng dại hay nụ hôn đầu ngọt ngào,… Mio được nghe lại và sống lại những năm tháng cuộc đời qua lời kể của chồng mình. Những hành động nhỏ ngày xưa quá đỗi quen thuộc cũng được Mio thực hiện lại, nhưng gắn với 3 chữ “lần đầu tiên”. Cái cách mà Mio xuất hiện, như một liều thuốc hồi sinh cho cả 2 cha con. Khoảng thời gian đầy ấm áp, thương yêu ấy không kéo dài lâu mà chỉ vỏn vẹn trong 6 tháng. Mio phải ra đi, cùng với cơn mưa như cái cách mà cô xuất hiện. Mio hòa vào trong cơn mưa, nhưng để lại một dư vị rất tuyệt vời. Có lẽ đó lại là một sự mất mác lớn lao khi cô xuất hiện nhưng rồi bỏ lại 2 cha con. Có lẽ Takkun và Yuji sẽ hụt hẫng vì những điều chưa thể làm. Nhưng ít nhất Mio đã xuất hiện để họ hiểu rằng, Mio sẽ luôn ở bên và dõi theo 2 cha con dù tồn tại hay không. Tác giả đã gửi đến một thông điệp rất hay, đó là Tình yêu thật sự sẽ không biến mất, những người yêu nhau thì luôn mãi mãi ở bên nhau cho dù không gian hay thời gian, giới hạn nào cũng không thể ngăn cách. “Gặp nhau là sẽ bị hút về phía nhau. Dù có gặp bao nhiêu lần đi chăng nữa. Giống như thế kia. Như bầu trời và biển cả nhất định sẽ hòa làm một. Dù ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào.” Giữa một cuộc đời vội vã, bộn bề, “Em sẽ đến cùng cơn mưa” mang lại một niềm tin rất thật, về tình yêu, về hạnh phúc lứa đôi bằng cái cách vô cùng nhân văn và dễ chịu. nguồn: sachdenroi.com

Đa phần nhiều mọi người đều chọn ngôn tình Trung Quốc với những dòng văn, những câu văn, những nam chính xuất chúng, những nữ chính xinh đẹp làm người đọc thật mãn nhãn. Ở truyện Nhật, tiểu thuyết Nhật thì lại khác, đây là một trong những thể loại khá ít người lựa chọn để đọc, đề hiểu, để thấu hiểu vì có thể truyện Nhật thường mang lại những cái kết có hậu đúng ý người đọc. Tuy nhiên truyện Nhật sẽ đưa người đọc đến với sự tinh tế, giản dị, nhẹ nhàng mà tác giả mang lại. Và tác giả của cuốn tiểu thuyết Em sẽ đến cùng cơn mưa chính là tác phẩm giúp người đọc trải nghiệm được những cảm giác như vậy. Người đọc sẽ nghiền ngẫm và không thể thoát ra thế giới của các nhân vật khi cầm trên tay cuốn sách này. Chuyện tình của những nhân vật tuy có gặp rất nhiều khó khăn nhưng chính những khó khăn như vậy lại càng làm cho có thêm động lực tin vào tình yêu vĩnh cửu hơn. Những người yêu nhau, còn duyên với nhau chắc chắn sẽ quay lại với nhau cho dù là ở quá khứ, hiện tại hay tương lai. Định mệnh đã sắp đặt học sẽ gặp nhau vì vậy họ sẽ gặp đưuọc nhau và một lần nữa yêu nhau. Kết thúc câu chuyện tình yêu của Takkun và Mio không phải là một cái kết quá hoàn mĩ, nhưng với giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế nhưng đầy sự giản dị, tình tiết câu chuyện đan xen với các tiết phép màu giúp người đọc dễ dàng thấu hiểu và hòa vào câu chuyện hơn và cái kết của câu chuyện tuy không hoàn hảo nhưng cũng dễ dàng chấp nhận hơn. Tuy vậy đối với nhiều người đọc, đây không hẳn là một tác phẩm quá xuất sắc, đôi khi cái kết có thể làm một số bạn đọc không hài lòng nhưng bản thân là người đọc và trải nghiệm tác phẩm, đây là cuốn sách hay rất đáng trải nghiệm và cảm nhận. Người đọc sẽ được hòa vào và cảm nhận được một tình yêu giản dị, chân thành như cơn mưa nhẹ nhàng, tí tách chậm chậm, dịu êm. nguồn : allaboutmiracle.com

Ichikawa Takuji – tác giả của cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Em sẽ đến cùng cơn mưa sinh ngày mùng 7 tháng Mười năm 1962 tại Tokyo. Ông tốt nghiệp trường đại học Dokkyo. Năm 1997 ông nghỉ việc để chuyên tâm sáng tác, chẳng bao lâu đã tạo được dấu ấn riêng nhờ tìm được những hướng đi mới lạ cho những đề tài quen thuộc. Một số các tác phẩm của ông như: Tôi vẫn nghe tiếng em thầm gọi, Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác, Tấm ảnh cho em, Thế giới kết thúc dịu dàng đến thế, Nơi em quay về có tôi đứng chờ,… Đều mang những nét nhẹ nhàng, tinh tế, đi sâu vào lòng người đọc. Một số tác phẩm của ông còn được chuyển thể như Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào, Em sẽ đến cùng cơn mưa,… Đặc biệt nhất vẫn phải kể đến tác phẩm là cuốn tiểu thuyết đầu tay của ông, cuốn Em sẽ đến cùng cơn mưa là một trong nhưng cuốn tiểu thuyết thành công nhất được chuyển thể thành phim, kịch, truyện tranh,… Em sẽ đến cùng cơn mưa viết về sự trở lại của Mio với hai bố con Takkun và đứa con trai bé nhỏ Yuji 6 tuổi khi mùa mưa tới theo đúng lời hứa của Mio trong giấc chiêm bao của Takkun sau khi cô đã sang thế giới bên kia. Takkun là một người bố khá vụng về, khá nhiều khuyết điểm nhưng rất hiền lành. Mio là cô vợ của Takkun đã mất sớm nên sự ra đi đột ngột. Vì tình yêu mà Takkun dành cho Mio quá lớn lao nên sự ra đi đột ngột của Mio đã để lại cho niềm trống trải, sự đau buồn cho Takkun và cậu con trai Yuji. Vì quá thương nhớ và đau buồn vì sự ra đi của vợ, Takkun đã chiêm bao thấy Mio nói về một lời hứa sẽ quay lại thăm anh và Yuji khi cơn mưa đến. Vào một năm sau đó, như định mệnh được báo trước, cuộc sống của hai cha con thay đổi khi có thêm sự xuất hiện của một cô gái trẻ có ngoại hình rất giống Mio nhưng thật kì lạ, cô ấy lại không nhớ được bất cứ những gì về bản thân hay về cuộc sống trước đây của cô, cô gái được đưa về và sống cùng với Takkun và Yuji, Yuji gọi cô gái trẻ ấy là mẹ. Thời gian dài trôi qua, cô gái trẻ đã có tình cảm với cả hai bố con nhưng khi mùa mưa kết thúc, cô gái trẻ ấy lại một lần nữa biến mất, như sự ra đi đọt ngột của Mio. Sau đó, Takkun đã tìm được bức thư của vợ mình, kể về câu chuyện phiêu lưu thưở niên thiếu của bản thân vào năm 21 tuổi, đã du hành dến tương lai xa xôi để gặp bố con Takkun. Nếu lại có cơ hội được trở về với yêu thương của mình, bạn sẽ làm gì để không thêm một lần bỏ phí? nguồn: allaboutmiracle

Mùa mưa năm đó là mùa mưa tuyệt vời, phải không? Với gia đình Takkun, đó là mùa mưa định mệnh, là ánh đèn kéo sáng cả cuộc đời họ sau này. Nắng vàng đã đến, nhưng dư âm vẫn còn kéo dài của cơn mưa thì đủ sâu sắc để đọng lại trong tâm trí của những trái tim biết run rẩy. Không phải cuốn sách của những giai điệu ngôn tình “Em sẽ đến cùng cơn mưa” kèm bìa sách lãng mạn khiến độc giả dễ dàng liên tưởng tới những câu chuyện ngôn tình, với hình mẫu nam chính đẹp trai, giàu có, lịch thiệp. Nhưng thực ra, Takkun trong câu chuyện cổ tích này lại là hình mẫu mà các chị em đều muốn tránh. Anh nhạy cảm hơn người bình thường. Anh không có khiếu ăn nói hài hước, mới 29 tuổi đã bệnh tật đầy người. Với nhược điểm không thể tập trung và rất hay quên, anh phải bỏ dỡ việc học và không thể thăng tiến trong sự nghiệp. Trong mắt người khác, anh là tên thất bại yếu đuối. Anh như loài động vật ăn cỏ sắp tuyệt chủng trong xã hội những con thú ăn thịt hung dữ. Vì một chút sai sót trong sơ đầu cấu tạo mà cuộc đời anh rẽ lối. Giàu có, danh vọng, tiền bạc anh chẳng có gì. Đôi khi tình yêu chính là những điều khó hiểu, người ngoài sẽ không bao giờ hiểu được tại sao người trong cuộc lại hạnh phúc với lựa chọn khó hiểu của họ nguồn : reviewsach.net